Monday, May 20th

Last update:07:44:54 PM GMT

You are here: Home

Giấc mơ của Don Bosco về tràng chuỗi Mân Côi

Email In PDF.

Năm 1862, một buổi tối, Don Bosco kể cho các học sinh một giấc chiêm bao của mình:

Lúc đó, cha đang ở Castelnuovo d’Asti, tại nhà anh ruột cha, cùng với các thiếu niên của cha. Đang lúc các em chơi đùa thì một người lạ mặt tiến lại gần cha, làm hiệu bảo cha đi theo và dẫn cha tới cánh đồng cỏ cạnh sân nhà…

Khi tới nơi, người ấy chỉ cho cha thấy một con rắn khổng lồ nằm trên cỏ. Nó dài tới bảy hay tám mét và bự quá cỡ. Thấy thế, cha hoảng sợ và bỏ chạy trốn. Nhưng ngài nói:

- Không, cha đừng bỏ chạy. Hãy tới gần và xem cho kỹ con rắn này.

- Làm sao tôi có đủ can đảm để lại gần con rắn này? Ngài không biết nó có thể phóng lên người tôi và trong nháy mắt làm hại tôi sao?

- Cha đừng sợ gì hết… cha đến với tôi. Nó sẽ không làm hại cha đâu!

- Tôi không có điên để liều mình như thế…

- Ô, cha đừng sợ, cha đứng yên đó.

Thế rồi, ngài lấy từ đâu ra không biết một sợi dây thừng, bước lại gần cha và nói:


- Cha hãy cầm lấy sợi thừng này, cầm cho chắc… Tôi sẽ cầm đầu kia và đi qua bên kia: chúng ta sẽ cầm sợi thừng chăng trên con rắn.

- Rồi sẽ làm gì? Cha hỏi.

- À, chúng ta sẽ để sợi thừng rơi xuống trên nó.

- Không bao giờ. Nếu chúng ta làm chuyện khờ dại này thì sẽ bất hạnh cho chúng ta… con rắn sẽ phóng lên người chúng ta và cắn nát xác chúng ta…

Cha tính bỏ đi vì không muốn liều mạng trong chuyện phiêu lưu này. Nhưng người lạ mặt đoan quyết với cha rằng không có gì phải sợ, con rắn sẽ không làm hại được. Ngài nói nhiều và có lý, thành thử cha ở lại đó và tuân theo những chỉ dẫn của ngài.

Ngài qua phía bên kia con rắn, nó không cậy cựa gì hết. Ngài vung sợi thừng lên và quất một phát trên lưng nó. Nó nhảy chồm lên và kêu phì phì. Thình lình, nó ngoái cổ lại để cắn người đánh nó. Nhưng thay vì cắn được sợi thừng, nó bị dính vào đó như bị thắt vào một cái nút thòng lọng. Người lạ mặt bảo cha:

- Xin cha cầm chắc sợi thừng. Đừng bỏ ra.

Rồi ngài đi tới một cây lê gần đó để buộc đầu dây thừng kia vào. Trở lại chỗ cha, ngài bảo cha đưa đầu dây cho ngài và ngài buộc đầu dây thừng vào khung sắt cửa sổ nhà. Con rắn giãy giụa dữ tợn. Nó cuộn mình, vật vã, đập đầu và các khúc lằn của nó xuống đất rất mạnh, đến nỗi thịt nó rách ra và bắn ra xa chỗ cha đứng. Không mấy lúc, nó chỉ còn lại một bộ xương không hồn.

Lúc đó, người lạ mặt cởi chiếc thừng ra, thong thả cuộn lại, giống như một cuộn len nhỏ. Ngài nói với cha sau khi đã cuộn xong:

- Bây giờ cha hãy chú ý thật kỹ!

Cha nhìn chăm chú, không bỏ sót một cử chỉ nào của ngài. Ngài đặt sợi thừng vào một cái hộp, đậy lại cẩn thận, rồi một lúc sau lại mở hộp ra… Các em thiếu niên đã chạy tới xung quanh cha, mọi người nhìn chòng chọc vào cái hộp. Chúng tôi hết sức ngỡ ngàng khi thấy sợi dây thừng đã sắp thành những chữ "AVE MARIA".

Bấy giờ, người lạ mặt nói:

- Đây là ý nghĩa của tất cả những gì cha vừa xem. Con rắn là hình bóng ma quỷ. Sợi thừng tượng trưng cho chuỗi Mân Côi, vì đó là một chuỗi kinh Ave Maria. Với khí giới này, người ta sẽ thắng tất cả các quỷ hỏa ngục.

J.M. Beslay, SDB

(Tập sách Don Bosco và Đức Mẹ)