Friday, Oct 20th

Last update:12:50:18 AM GMT

You are here: Tư liệu Suy niệm Lời Chúa Suy niệm Tin Mừng Chúa Nhật XXVIII Thường niên năm A

Suy niệm Tin Mừng Chúa Nhật XXVIII Thường niên năm A

Email In PDF.

CHÚA NHẬT 28 THƯỜNG NIÊN
Suy niệm Tin Mừng Mt 22:1-14

Không có y phục lễ cưới

Vẫn với nhóm thính giả chủ yếu là các thượng tế và kỳ mục trong dân, Đức Giê-su kể câu chuyện dụ ngôn thứ ba ‘tiệc cưới’, sau hai dụ ngôn ‘sai hai người con đi làm vườn nho’ và ‘bọn tá điền sát nhân’, với cùng một tư tưởng suyên suốt: phế bỏ nhóm này để thiết lập một nhóm khác. Ở dụ ngôn ‘tiệc cưới’ này, ‘ông vua kia’ gạt bỏ những khách được mời để mở rộng bàn tiệc đón các kẻ đầu đường xó chợ. Nếu Phúc âm Mát-thêu được viết cho các độc giả tín hữu gốc Do Thái thì nhấn mạnh về đề tài này như thế là điều không những thích hợp mà còn cần thiết nữa; dân riêng Cựu Ước của Đức Chúa cần phải hiểu rõ, tại sao Tin Mừng không còn dành riêng cho họ nữa, nhưng đã rộng mở cho một dân mới là Hội Thánh gồm hết thảy mọi dân nước.

Đối với tôi là một phần tử bên trong Hội Thánh, thì dụ ngôn này xem ra có phần quan trọng hơn hẳn hai dụ ngôn trước, vì nó dành cả phần sau để nói sâu hơn về thành phần thứ hai này: các vị khách không mời mà được dự: họ là ai và họ phải ứng xử ra sao?

- Họ là ai?

Dụ ngôn hầu như muốn chỉ cho thấy rõ: tự bản thân, họ chẳng là gì hết! ‘Vậy các ngươi hãy đi ra các ngả đường, gặp ai cũng mời hết vào tiệc cưới… bất luận tốt xấu’. Điều lạ lùng hơn cả là hình như dụ ngôn này còn nhấn mạnh, lý do bàn tiệc phải đầy khách dự hoàn toàn không do yêu cầu hay lựa chọn của khách cho bằng, đó là mệnh lệnh của chính ông vua; bàn tiệc không còn dành riêng cho một đối tượng nào, nhưng bất cứ ai cũng có thể vào dự. Lu-ca, trong trình thuật của mình, xem ra còn nhấn mạnh điều này cách sắc nét hơn nữa: ‘…Mau ra các nơi công cộng và đường phố trong thành, đưa các người nghèo khó, tàn tật và đui mù, què quặt vào đây… Đầy tớ nói: Thưa ông, lệnh ông đã được thi hành mà vẫn còn chỗ… Ông chủ bảo đầy tớ: Ra các đường làng đường xóm, ép người ta vào cho đầy nhà cho ta’ (Lc 14:21-24). Thật kỳ lạ, vẫn tưởng rằng Tiệc cưới Nước Trởi chỉ dành cho những con người xứng đáng, và cần phải phấn đấu gian khổ lắm mới được vào dự! Ở đây trái ngược hẳn, tham dự là hoàn toàn do ước muốn của Vua, thậm chí Ngài còn cất công nài ép. Khách được vào dự tiệc đâu phải vì họ đã nỗ lực cố gắng, đã chuẩn bị sẵn sàng, càng không phải vì họ trọng vọng hay có thế giá…, đơn giản chỉ vì họ đáp lại ý muốn của Đức Vua nhân ái: bàn tiệc cưới của Hoàng Tử phải đông vui vì đã được dọn ra cho mọi người tham dự.

- Và họ phải ứng xử ra sao?

Sau khi đã chấp nhận lời mời vào dự tiệc cưới để cho bàn tiệc được đông vui theo ước muốn của vua, các khách dự tiệc trong dụ ngôn chỉ cần làm một công việc quá dễ dàng và đơn giản: họ lãnh lấy y phục lễ cưới và mặc vào để thể hiện sự hiệp thông chấp nhận. Thật thế sao? Y phục cưới họ đâu buộc phải tự sắm cho mình, thậm chí họ đâu cần phải tự mang tới… vì theo tục lệ thời đó, người ta phát cho tất cả các thực khách y phục mà họ sẽ mặc trong bữa tiệc; chính vì thế mà kẻ không mặc sẽ chẳng có cách nào chống chế ‘Người ấy câm miệng không nói được gì’. Anh chẳng mất công sức gì để vào dự tiệc cưới, điều duy nhất gia chủ đòi anh là, nếu anh muốn hòa mình vào niềm vui của chủ, anh hãy nhận lấy áo cưới gia nhân trao cho và mặc nó vào… Theo xác định của sách Khải Huyền; y phục cưới trắng toát đó, anh cũng chẳng cần cất công may dệt hay gìn giữ… nó có thể đã bị nhàu nát và bụi bẩn bám đầy… nhưng nó vẫn xứng đáng mặc trong lễ cưới Nước Trời, vì đã được ‘giặt sạch và tẩy trắng… trong máu Con Chiên’. “Những người mặc áo trắng kia là ai vậy?... Họ là những người đã đến, sau khi trải qua cơn thử thách lớn lao. Họ đã giặt sạch và tẩy trắng áo mình trong máu Con Chiên… Vì Con Chiên đang ngự giữa ngai sẽ chăn dắt và dẫn đưa họ tới nguồn nước trường sinh. Và Thiên Chúa sẽ lau sạch nước mắt họ” (Kh 7:13-17).

Thật không thể hiểu nổi, tham dự bàn tiệc cưới Nước Trời lại dễ dàng như thế sao? Nhờ mạc khải Kinh Thánh, nhất là qua xác định của chính Đức Ki-tô Giê-su, chúng ta mới được biết ước nguyện tha thiết nhất của Thiên Chúa chính là: bàn tiệc tình yêu nhân hậu của Ngài phải được thật nhiều người tham dự, kể cả những con người thấp hèn và tội lỗi nhất. Điều kiện Ngài đòi hỏi không nhiều và không khó, chỉ cần nhận biết lòng nhân hậu của Ngài và sẵn lòng đón lấy tình xót thương cứu độ. Thì ra con đường cứu rỗi Đức Ki-tô mở ra thật quá đơn giản hơn mọi người chúng ta từng tưởng tượng rất nhiều.

Chớ gì cá nhân tôi cũng hiểu rõ và thâm tín được điều này, rồi trong tư cách linh mục của Đức Ki-tô, tôi có thể làm cho thật nhiều người cùng nhận thức được điều đó. Phải chăng đây mới đích thị là Tin Mừng mà mọi người trên trần gian này đều muốn đón nghe?

Lạy Vua của bàn tiệc Nước Trời, thật đau xót cho Vua khi tiệc cưới vui của hoàng tử trống trơn vì các khách đã được mời đều kiếu từ. Xin cho con được cùng Vua đau xót nhìn thấy bàn tiệc còn trống vắng, để rồi cùng Vua tham gia vào việc nài ép thật nhiều người ngồi vào dự tiệc. Công việc rao giảng Tin Mừng và mục vụ của con sẽ không nhằm mục đích nào khác hơn là làm cho thật nhiều người đón nhận lòng nhân hậu của Vua để tham gia đông đủ vào bàn tiệc Nước Trời. Và xin cho phẩm trật Hội Thánh là các gia nhân của Vua thành công trong việc nài ép người ta vào cho đầy Nhà Cha trên trời. A-men.

LM. Gioan Nguyễn Văn Ty, SDB