Monday, Jun 18th

Last update:09:30:48 AM GMT

You are here: Tư liệu Suy niệm Lời Chúa Chúa Nhật V Mùa Chay năm B

Chúa Nhật V Mùa Chay năm B

Email In PDF.

Phúc Âm: Ga 12, 20-33

"Nếu hạt lúa mì rơi xuống đất thối đi, thì nó sinh nhiều bông hạt".

Khi ấy, trong số những người lên dự lễ, có mấy người Hy-lạp. Họ đến gặp Philipphê quê ở Bêtania, xứ Galilêa, và nói với ông rằng: "Thưa ngài, chúng tôi muốn gặp Ðức Giêsu". Philip-phê đi nói với Anrê, rồi Anrê và Philipphê đến thưa Chúa Giêsu. Chúa Giêsu đáp: "Ðã đến giờ Con Người được tôn vinh. Quả thật, quả thật, Ta nói với các con: Nếu hạt lúa mì rơi xuống đất mà không thối đi, thì nó chỉ trơ trọi một mình; nhưng nếu nó thối đi, thì nó sinh nhiều bông hạt. Ai yêu sự sống mình thì sẽ mất, và ai ghét sự sống mình ở đời này, thì sẽ giữ được nó cho sự sống đời đời. Ai phụng sự Ta, hãy theo Ta, và Ta ở đâu, thì kẻ phụng sự Ta cũng sẽ ở đó. Ai phụng sự Ta, Cha Ta sẽ tôn vinh nó. Bây giờ linh hồn Ta xao xuyến, và biết nói gì? Lạy Cha, xin cứu Con khỏi giờ này. Nhưng chính vì thế mà Con đã đến trong giờ này. Lạy Cha, xin hãy làm vinh danh Cha". Lúc đó có tiếng từ trời phán: "Ta đã làm vinh danh Ta và Ta còn làm vinh danh Ta nữa". Ðám đông đứng đó nghe thấy và nói đó là tiếng sấm. Kẻ khác lại rằng: "Một thiên thần nói với Ngài". Chúa Giêsu đáp: "Tiếng đó phán ra không phải vì Ta, nhưng vì các ngươi. Chính bây giờ là lúc thế gian bị xét xử, bây giờ là lúc thủ lãnh thế gian bị khai trừ và khi nào Ta chịu đưa lên cao khỏi đất, Ta sẽ kéo mọi người lên cùng Ta". Người nói thế để chỉ Người phải chết cách nào.

Bước vào Cầu Nguyện:

Tiền nguyện: đặt mình trước sự hiện diện của Thiên Chúa và xin ơn Chúa Thánh Thần để biết cầu nguyện làm sao cho đẹp lòng Thiên Chúa

Kinh dọn lòng: Lạy Chúa, xin cho tất cả mọi lời nói, ý hướng và mọi hành động của con đều hoàn toàn qui hướng về việc phụng sự, ca ngợi và tôn vinh Thiên Chúa

Ơn xin: Xin cho con dám bước vào con đường Thập Giá Chúa để được cùng Vinh Quang với Chúa trong Nước Cha

Suy niệm:

Đoạn Tin Mừng này tiếp tục nói đến giờ tôn vinh của Chúa Con trong chương 11,4 và giờ đó đang trở thành hiện thực. Chính cái chết của Chúa Giêsu sẽ mở toang cánh cửa cho muôn dân, đó là lý do tại sao mấy người Hy Lạp đến gặp Ngài và cũng là dấu hiệu loan báo giờ đã đến. Giờ mà Chúa Giêsu sẽ trở về cùng Cha và mọi người sẽ liên kết với nhau thành một dân có cùng một Cha. Tôi cảm thấy mình nhận biết về giờ của bản thân như thế nào (giờ học, giờ ăn, giờ ngủ, giờ kinh nguyện, thánh lễ…. ), tôi thấy mình có gắn bó với Giêsu và để cho những người khác nhận ra một Giêsu nơi con người tôi hay không?

Những người Hy Lạp họ muốn gặp Đức Giêsu. Họ chọn Ngài là cùng đích đời họ. Đó là một bước chuyển biến trong tâm hồn những người Hy Lạp này, được xem là những người ngoại giáo, trở thành những Kitô Giáo. Việc họ muốn gặp Đức Giêsu cho thấy họ tin vào Ngài và muốn đi theo Ngài. Nhìn lại cuộc sống thường ngày tôi có thấy mình khao khát để gặp Thầy Giêsu hay không và tôi có tin rằng Ngài chính là cùng đích cuộc đời tôi, để tôi có thể sống và chết cho Ngài không? Việc họ có gặp được Giêsu hay không chúng ta không biết, tuy nhiên, chúng ta có thể thấy rằng, người trung gian là Philipphê đã gặp Chúa, thì chắc rằng họ cũng sẽ được nghe kể lại hay được dẫn trực tiếp đến Thầy Giêsu.

Sự môi giới của Philípphê cho những người Hy Lạp cũng là dấu chứng cho thấy có nhiều cách thế để đến và gặp Giêsu. Tôi cũng được Chúa mời gọi để trở nên trung gian làm cho những người khác nhận biết Chúa ngang qua đời sống của mình. Vậy tôi đã sống vai trò trung gian này như thế nào?

Khi Phiplípphê mở miệng hỏi thì lập tức Đức Giêsu trả lời “Đã đến giờ Con Người được tôn vinh”. Giờ mà mọi người sẽ nhận biết Đức Giêsu là ai và ngang qua ao ước của những người Hy Lạp, Con Người Giêsu lại càng được mạc khải sắc nét hơn. Đó cũng chính là điều mà mỗi chúng ta, những người môn đệ của Đức Giêsu, cần truyền đạt lại cho mọi người rằng qua cái chết của Đức Giêsu, ơn cứu độ được mở ra cho tất cả chúng sinh.

Giờ tôn vinh của Đức Giêsu được mạc khải cách long trọng bằng câu nói: “thật, Thầy bảo thật anh em”. Giờ, còn trì trệ cho đến lúc này, cuối cùng đã đến, giờ vừa là sự chết vừa là sự tôn vinh. Để diễn tả cái chết gắn liền với vinh quang, Chúa Giêsu dùng dụ ngôn quen thuộc nơi thôn quê về hạt lúa cần phải mục nát để mang lại nhiều hoa trái. Câu chuyện có vẻ như rất bình thường đối với những người nông dân và mọi người lại là điều được Chúa Giêsu nhắc đến. Có lẽ, con người ngày nay thường hay quên hay không áp dụng những điều bình thường xảy ra trước mắt chúng ta để đưa vào cuộc sống nhân sinh quan.

Người ta thường tìm kiếm những gì là vĩ đại, cao sang mà quên đi cái tầm thường thân thương. Chính Chúa Giêsu, Đấng là Thiên Chúa, đã từ bỏ địa vị của mình mà xuống thế làm người. Chúa Giêsu chính là hạt giống cần được gieo vào lòng đất, chết đi, nhờ đó mang lại nhiều hoa trái cho mọi người. Một hạt giống vẫn mãi mãi là hạt giống, nhưng nếu nó được gieo vào lòng đất, được chăm sóc, bảo vệ thì nó sẽ sinh nhiều hạt giống khác. Chính cái chết của Chúa Giêsu đã lôi kéo mọi người về cùng Cha. Tôi cảm thấy mình là hạt giống cần được gieo xuống, cần được chết đi hay không? Hay tôi vẫn muốn mình mãi mãi là hạt giống, không muốn người khác đụng vào, muốn được yên thân? Nếu vậy, tôi có thấy Lời Chúa đụng chạm gì đến cách sống của tôi, thái độ của tôi đối với Chúa và tha nhân như thế nào?

Người ta thường nói chết đi cho người khác thì dễ, con chết đi cho chính mình thì khó. Đó là người ta nói, còn nếu chúng ta nhìn vào Đức Giêsu, chúng ta sẽ có sức mạnh để chết đi cho chính mình, để cuộc đời chúng ta nên giống Chúa và làm chứng cho Nước Cha.

Đã làm người thì phải trải qua cái chết, Chúa Giêsu cũng đi qua cái chết nhưng cái chết của Ngài không những đi vào vinh quang với Cha mà còn là cách thức để khai sinh và nuôi dưỡng Giáo Hội, những hạt giống được trổ sinh nhờ Máu Con Chiên. Cái chết của Đức Giêsu nối kết con người với Ngài “Thầy ở đâu, kẻ phục vụ Thầy cũng sẽ ở đó”, một sự liên kết không chia lìa như nhành nho gắn liền với thân nho mà Gioan sẽ tiếp tục diễn tả trong chương 15. Đó cũng chính là thân phận của con người, của cộng đoàn khi gắn kết với Chúa Giêsu và phần thưởng là “Cha Thầy sẽ quí trọng người ấy”. Tôi có thấy mình gắn kết với Chúa Giêsu không và tôi có muốn được dự phần vào phần thưởng Cha ban tặng không? Tôi có tin và xác tín điều Chúa Giêsu nói? Nếu tôi là người môn đệ của Chúa thì tôi cũng phải trở nên giống Thầy, Thầy đi đâu tôi cũng đi để chia sẻ cuộc sống đói, no, vui, buồn, thành công, thất bại với Thầy, ngay cả đi vào trong cái chết với Thầy. Tôi thấy mình bước đi như thế nào?

Điều trái ngược là những người yêu quí mạng sống mình là những người qui kỉ, tìm vinh quang cho riêng mình, ưa thích sự tối tăm, và mến chuộng thế gian lại là cách sống và cách hành xử thường ngày của con người ngày hôm nay. Bản thân tôi có thấy nơi mình nhuốm màu của cách hành xử này không? Nếu có, tôi cần làm gì để tránh xa nó?

Đứng trước những môn đệ thân thương và cảm thấy cái chết gần kề, Đức Giêsu cũng cảm thấy sao xuyến “bây giờ, tâm hồn Thầy sao xuyến”. Điều chắc chắn rằng, không ai có thể nói mạnh về cái chết. Đứng trước cái chết, con người chỉ biết cúi đầu và im lặng. Tuy nhiên, nỗi sao xuyến thì vẫn còn đó. Chúa Giêsu cũng không biết nói gì nhưng Ngài tin tưởng và phó thác mọi sự trong tay Cha “Lạy Cha, xin cứu con khỏi giờ này, nhưng chính vì giờ này mà con đã đến”. Tôi có thấy mình phó thác cuộc đời trong vòng tay yêu thương của Chúa Quan Phòng không? Hay tôi vẫn loay hoay tìm kiếm cho chính mình một cõi riêng tư?

Chúa Giêsu không chỉ phó thác cuộc đời cho Cha mà còn vâng phục Cha hoàn toàn “Lạy Cha, xin tôn vinh Danh Cha”. Để tôn vinh Cha cần phải bỏ mình. Để nói tốt về người khác cần phải khiêm tốn. Trong năm tân Phúc Âm Hóa đời sống xứ đạo - buôn làng - cộng đoàn đời tu , tôi thấy mình sống vâng lời cha mẹ, anh chị em trong gia đình, thầy cô giáo, các giảng viên giáo lý hay bề trên cộng đoàn như thế nào? Đâu là những khó khăn tôi gặp phải khi sống chiều kích vâng lời này?

Trước sự vâng phục và phó thác của Chúa Giêsu, Chúa Cha đã chuẩn y qua tiếng từ trời “Ta đã tôn vinh Danh Ta, Ta sẽ còn tôn vinh nữa”. Có lẽ, đây là lần đầu tiên trong tin mừng Gioan, Chúa Cha lên tiếng nói với Chúa Con. Chính việc can thiệp của Chúa Cha minh chứng rằng Chúa Giêsu chính là Chúa Con và là Đấng Thiên Sai. Tôi có thấy sứ mạng của tôi nằm trong chương trình của cha mẹ, bề trên, của cộng đoàn và làm cho tôi được triển nở hạnh phúc không? Nơi công việc và sứ vụ tôi làm, tôi có thấy Chúa đồng hành với tôi hay không?

Có điều bất thường xảy ra là tiếng Chúa Cha nói cho Chúa Giêsu lại được dân chúng nghe thấy và họ đã phản ứng. Họ nghe mà họ không hiểu và nghĩ đó là tiếng sấm hay tiếng một thiên thần. Chính Chúa Giêsu lại là người giải thích Lời Cha. Lời đó vang xuống không phải vì Chúa Giêsu nhưng vì những người đứng đó và những người đang đọc Lời Chúa hàng ngày vì thiếu sự tin tưởng nơi Thiên Chúa nên sẽ bị dẫn tới án phạt “thủ lãnh thế gian sắp bị tống ra ngoài”. Đứng trước lời sấm này, tôi thấy mình cần hoán cải những gì? Gần sắp kết thúc mùa chay, tôi được mời gọi đổi mới ra sao?

Điều an ủi cho mỗi người chúng ta đó là Chúa Giêsu được giương cao sẽ kéo mọi người đến với Ngài. Con người sống trong bóng tối, bóng mờ, của sự cứng lòng tin, sự dữ là những cản trở đưa con người đến với Thiên Chúa. Chính Chúa Giêsu đã chiến thắng sự dữ, bóng tối và mời gọi mọi người nổ lực để chiến thắng sự ác xung quanh mình cũng như trong lòng mình. Tôi có thấy rằng cái chết của Chúa Giêsu có phần trách nhiệm của tôi không? Tôi có tin ngang qua cái chết của Chúa Giêsu đã cứu tôi khỏi tội và đưa tôi vào làm con cái Chúa không? Tôi cần diễn tả tâm tình đó như thế nào?

Lạy Chúa, cám ơn Chúa đã cho con làm người và làm con Chúa. Xin cho con trở nên hạt giống tốt nhưng cũng biết làm trổ sinh những hạt giống khác nhờ chết đi chính bản thân con và nhất là nhờ trở nên giống Chúa, con sẽ nhẹ nhàng và sống hạnh phúc với những người xung quanh con.

Giáo xứ Hoa Lư, ngày 19 tháng 03 năm 2015
Br. Vincent SJ