Friday, Jun 22nd

Last update:02:37:06 PM GMT

You are here: Chuyên đề Sa-lê-diêng Tôi phải làm gì?

Tôi phải làm gì?

Email In PDF.


(Bài viết được gợi hứng từ chia sẻ của cha Bruno nhân dịp chuyến hành hương nhà tù ở Torino, nơi Thánh Gioan Bosco đã gặp gỡ các tù nhân trẻ)

Bình thường chúng ta thường hay đặt câu hỏi qui hướng về mình: “Tôi làm điều này, điều kia thì được cái gì, ai sẽ trả công cho tôi? Ai sẽ giúp tôi?…”, tôi đặt tôi làm trung tâm mọi vấn đề. Nhưng trái lại câu hỏi “Tôi phải làm gì?” đưa ta ra một bước xa hơn ra khỏi chính mình để “hướng tha”. Đó cũng là câu hỏi mà Gioan Bosco thường hay đặt ra cho chính mình. Chính câu hỏi này giúp cho ngài mở mắt ra để thấy bản thân ngài thật giới hạn, nhỏ bé và nhận ra bàn tay lớn lao, quan phòng và yêu thương của Thiên Chúa, của Mẹ Maria. Trong giấc mơ 9 tuổi, khi nhìn thấy đám trẻ ngỗ nghịch, cậu bé Gioan dùng bạo lực để dẹp chúng, nhưng người lạ mặt nói với cậu phải dùng “tình thương mến” để chinh phục chúng. Trong lúc cậu lúng túng, cảm thấy mình nhỏ bé, thất học, không thể làm được thì người lạ mặt đã trao cho cậu một bà giáo. Chính bà chỉ cho cậu thấy cánh đồng sứ mệnh và hướng dẫn cậu để biến những con sói dữ thành những con chiên hiền lành. Vì ước muốn làm linh mục, nhưng gia đình lại nghèo và gặp khó khăn với anh Antôn, cậu không biết bắt đầu từ đâu thì Chúa lại gửi đến cho cậu cha Calosso. Với ngài, cậu bắt đầu học tiếng latinh và là trường khai mở và đào tạo đời sống thiêng liêng của cậu. Để theo học trường công ở Chieri, giữa những lúc hoàn cảnh gia đình chật vật khó khăn, thì Chúa lại mở lòng những người hàng xóm với sự hảo tâm họ đã giúp ngài bằng những sản phẩm lao động mà chính tay họ làm ra mỗi người một ít, một ít. Cậu bán đi để lấy tiền trang trải việc học hành, ngòai ra cậu phải đi làm thêm, làm bồi bàn ở quán cà phê pianta, tranh thủ học thêm nghề như may, đánh giày, mộc… (những nghề này sẽ phục vụ cho sứ mệnh của ngài sau này). Dù tất bật, vất vả làm việc suốt ngày, ban tối cậu đốt đèn học bài, đọc sách. Cậu đọc rất nhiều sách, nhờ vậy kiến thức của cậu mỗi ngày một sâu, rộng. Cậu còn tỏ ra một con người rất năng động, hăng hái trong cộng việc tông đồ: năng đến nhà thờ, nhắc lại bài giảng, dạy giáo lý cho các trẻ em, lập hội vui để giúp nhau sống tốt… và tại chủng viện Chieri cậu đã được đào tạo và trở thành Linh mục.

Lược lại tiểu sử của Gioan Bosco, ta thấy thật nhiều chông gai, khó khăn. Ước mơ làm linh mục dường như không thể thực hiện được. Nhưng những gì không thể được với con người lại là điều có thể với Thiên Chúa. Thiên Chúa thật tốt lành biết bao, Ngài thương những con người nhỏ bé, một lòng tín thác nơi Ngài và hết lòng cho công việc của Ngài.

Don Bosco hẳn ngài yêu mến Chúa thật nhiều, thao thức làm vinh danh Ngài mỗi ngày mãnh liệt. Nhưng phải làm gì và bắt đầu từ đâu lại đến trong tâm trí ngài. Ngài đã bàn thảo với cha linh hướng Cafasso và dường như ngài đã buông mình với sự tin tưởng tuyệt đối trong tay vị hướng dẫn. Ngài vâng lời cha đến học viện và tại đây ngài được tăng trưởng về nền văn hóa Giáo Hội và mục vụ, được đặt nền một linh đạo linh mục mạnh mẽ. Don Cafasso đã dạy Don Bosco biết liên kết giữa sự thánh thiện cá nhân, sự nhiệt tình tông đồ và nghệ thuật mục vụ. Ngài nhận ra khuynh hướng của Don Bosco yêu thích làm việc giữa giới trẻ. Ngài không chỉ cho Don Bosco phải làm gì, làm như thế nào, nhưng ngài nói với Don Bosco: “Hãy quan sát, hãy nhìn xung quanh cha”. Trong khi quan sát như thế ngài nói với Don Bosco đến làm tuyên úy cho viện mồ côi nữ của bà bá tước Barolo, rồi từ từ ngài sẽ biết phải làm gì. Ngoài công việc bổn phận, Don Bosco tranh thủ thời gian để tiếp cận với những trẻ em nghèo và bị bỏ rơi nhất thành phố mà Don Cafasso đã mời gọi và quả thực ngài đã thấy. Ngài đã thấy gì? Ngài thấy ba điều: viên gạch, ống khói, nhà tù.

Với viên gạch: Don Bosco thấy phần đa các em từ thôn quê lên thành phố để kiếm sống, các em được những chủ thầu thuê nhưng với những công việc quá sức của các em như đục đá, trộn hồ, bê vác những phiến đá lớn cho các thợ xây… Các em phải làm việc cực nhọc, nhưng đồng lương ít ỏi, khiến các em đói, khát và kiệt sức. Don Bosco đã phải can thiệp bằng cách thương lượng và ký hợp đồng với chủ thầu để họ không còn bóc lột sức lao động của các em và trả lương cân xứng.

Từ ống khói, Don Bosco nhìn thấy các em trèo lên những mái nhà thật cao để cạo, làm thông ống khói, rất nguy hiểm cho tính mạng và ngài đã tìm cách tạo công ăn việc làm cho các em, dạy nghề cho các em.

Nhà tù thì sao? Trong nhà tù Don Bosco nhìn thấy rất nhiều người trẻ, nguyên nhân là nghèo đói, thất học, không được giáo dục tử tế, dẫn đến chúng làm những chuyện xấu xa, tội lỗi, đánh mất nhân phẩm và nhất là nguy hiểm tới phần rỗi.

Từ ba điểm này đã mở ra cho ngài một sứ mệnh, khiến ngài dám đánh đổi cả mạng sống để lựa chọn các thanh thiếu niên nghèo khổ và bị bỏ rơi của ngài. Nhờ những kinh nghiệm mục vụ đã trải nghiệm mà Don Bosco đã trực giác được tầm quan trọng của phương pháp giáo dục và mục vụ “tiên liệu”.

Cõi lòng mục tử của ngài thật lớn lao, ngài nhìn xa, trông rộng: không chỉ giải quyết cơn đói khát cơm, bánh cho các em mà còn cho các em một nghề nghiệp; không chỉ cho các em cái chữ mà con giúp các em biết sống đúng phẩm giá làm người, làm con Chúa; nghĩa là giúp các em trở thành một công dân lương thiện và một Kitô hữu tốt. Vì thế đối với Don Bosco giáo dục có nghĩa là cho các em Thiên đàng, cho các em hạnh phúc tròn đầy và viên mãn. Đây chính là mục đích định hướng cho công việc giáo dục của ngài.

Chính tình yêu đối với các thanh thiếu niên đã khiến ngài có sáng kiến. Ngài thấy là cần thiết để tạo cho các em có một sân chơi lành mạnh, vì thế mỗi Chúa nhật ngài qui tụ các em để cử hành thánh lễ, dạy giáo lý, giải tội cho các em và để các em tự do vui chơi nhảy nhót miễn là tránh dịp tội. Nhưng điều ấy không đơn giản chút nào, ngài bị phía chính quyền nghi kỵ, cấm cản; Giáo hội không đồng tình, dân làng thì chống đối vì gây phiền toái. Ngài phải làm nguyện xá lưu động, nhưng đi tới đâu cũng bị từ chối, cả những người cộng tác với ngài cũng bỏ ngài. Ngài mệt mỏi rã rời và đau khổ, có những lúc dường như không còn hy vọng, ngài như muốn thét lên và bật khóc. Chính lúc ấy sự quan phòng của Thiên Chúa lại gửi đến cho ngài một người đàn ông tên là Pinaldi. Ông này đã bán rẻ cho ngài một mảnh đất, từ mảnh đất này, khánh lễ viện ổn định đã được thành lập, và công cuộc tông đồ của Don Bosco bắt đầu được phát triển.

Nhìn lại quãng đường đã qua, Don Bosco nhớ lại trong giấc mơ 9 tuổi, Don Bosco xúc động và tin chắc rằng chính bàn tay của Mẹ Maria đã dẫn dắt công cuộc của ngài. Và để tỏ lòng biết ơn Mẹ Maria, ngài bắt đầu khởi công xây dựng đền thờ của Mẹ với 8 xu trong sự tin tưởng hoàn toàn tuyệt đối nơi Mẹ. Ngài nói với vị đốc công: “Ông an tâm đi, Đức Mẹ sẽ lo để có số tiền cần thiết cho nhà thờ của Mẹ. Tôi chẳng là gì, chỉ là dụng cụ, người giữ tiền của Mẹ thôi…” (MB7, 652). Ngôi đền thờ này đã được hoàn tất năm 1878 và dành để dâng kính Đức Mẹ Phù Hộ; như lời Mẹ nói với Gioan Bosco trong giấc mơ: “Hic domus mea, inde Gloria mea" (MO 130) nghĩa là chính nơi đây danh ta được tôn vinh.

Thiết nghĩ câu hỏi “Tôi phải làm gì?” cũng phải được đặt ra cho mỗi người chúng ta, để rồi chúng ta không còn loay hoay, quanh quẩn với chính mình, nhưng biết quan sát, biết nhìn ra nhu cầu của những người xung quanh. Dù biết rằng sức ta giới hạn, yếu đuối; nhưng đứng đằng sau chúng ta là còn cả một hậu thuẫn những người anh em, chị em chúng ta, những người thân của chúng ta, cộng đoàn, Tỉnh Dòng, Tu Hội, Giáo hội, những tình nguyện viên, những người hảo tâm và trên hết Thiên Chúa và Mẹ Maria luôn đồng hành và trợ giúp chúng ta. Chúng ta hãy can đảm và tín thác. Một cánh động sứ mệnh đang chờ đón chúng ta, những người trẻ hôm nay đang cần đến chúng ta. Chúng ta hãy mạnh mẽ và xác tín như đoạn đầu của cuốn phim diễn tả cuộc đời của don Bosco: tôi không nhìn ngang, nhìn ngửa nhưng chỉ nhìn thẳng và lao mình về phía trước. Ước gì mỗi người chúng ta, những người con của Don Bosco, những người trẻ cũng biết tự đặt câu hỏi như Don Bosco: Tôi phải làm gì? Và với lòng yêu mến sứ mệnh và lòng tin tuyệt đối nơi Thiên Chúa, Mẹ Maria, chúng ta tiến bước, ngõ hầu qua những công việc dù nhỏ bé, hay to tát của chúng ta, danh Chúa và Mẹ Maria cũng được tôn vinh.

Sr. Anna Lại Thị Hiên, FMA