Wednesday, Feb 21st

Last update:09:24:20 AM GMT

You are here: News

News

3 cột trụ giúp sống lành mạnh

Email In PDF.

Tôi sống lành mạnh không chỉ vì tôi tránh xa những căn bệnh hủy hoại cuộc đời tôi, nhưng còn vì tôi xây dựng đời mình trên ba cột trụ vững chắc. Đây là ba cột trụ tuyệt vời của tôi:

Tôi muốn

Bởi vì ý chí ký nhận thành công. Đó là nhuệ khí! Những chiếc áo thể thao của các nhà vô định thì ướt đẫm mồ hôi và lao nhọc.

Bởi vì không có gì là dễ dàng, không điều gì mà có ngay lập tức.

Bởi vì cuộc sống cũng giống như đi xe đạp: nếu không đạp liên tục thì sẽ té!

Bởi vì Thiên Chúa cho tôi quả chuối, nhưng Ngài không bóc vỏ sẵn.

Bởi vì có điều còn tệ hơn là thất bại: đó là không cố gắng.

Bởi vì ai có nhuệ khí của cá luộc thì có sự can đảm của thỏ đế!

Bởi vì ước muốn sẽ giúp bay cao.

Tôi là tôi, tôi không là một bản sao của nhân bản vô tính.

Tôi phi thường chứ không tầm thường.

Tôi cương quyết với ý chí mạnh mẽ. Cách tốt nhất để thành công là cố gắng thử một lần nữa.

Tôi tránh xa bộ ba đáng ghét: ghế trường kỷ, tủ lạnh, truyền hình.

Tôi muốn trở thành "vĩ đại" chứ không chỉ "to mập".

Tôi chạy để đạt huy chương vàng chứ không phải để đạt huy chương đồng!

Tôi cầu nguyện

Khi sức mạnh của ý chí tôi hòa quyện với sức mạnh của Thiên Chúa thì phép lạ xảy ra.

Cầu nguyện là sức mạnh của Thiên Chúa lưu chuyển trong tôi.

Đúng thế: cầu nguyện đong đầy năng lực cho tâm hồn. Cầu nguyện là nạp năng lượng miễn phí cho tinh thần! Ai cầu nguyện luôn luôn mạnh mẽ hơn.

Đó là lý do tại sao cầu nguyện là không bao giờ sai.

Một ngày có 1440 phút: chẳng lẽ tôi không thể dành ít nhất 10 phút để cầu nguyện.

Vì thế tôi cầu nguyện.

Tôi cầu nguyện như thế này

- Cuộc đời cũng giống như xích đu. Lạy Chúa, xin đẩy con một cái.

- Lạy Chúa, con cầu nguyện cho miệng của con. Xin cho nó học biết cách ăn: không bao giờ ăn nhiều quá, không bao giờ ăn một mình!

- Lạy Chúa, con cầu nguyện cho đôi tay của con. Xin cho nó đừng bao giờ vô dụng. - Lạy Chúa, xin làm cho cánh cửa của trái tim con luôn rộng mở.

- Lạy Chúa, xin dạy con nhìn lên cao, chứ không nhìn không khí.

- Lạy Chúa, xin làm cho người con tỏa hương thơm, để những ai đến gần con được thơm hương niềm vui và bình an.

- Lạy Chúa, xin dạy con chỉ nói khi có suy nghĩ.

- Lạy Chúa, xin cho con đừng bao giờ thất đảm. Ngay cả khi con té xuống đất thì con cũng có thể nhặt được điều gì đó.

- Lạy Chúa, con muốn giống như rượu ngon, mỗi năm trôi qua thì mỗi ngon hơn.

- Lạy Chúa, xin làm cho con hiểu rằng nhỏ bé thì không đáng kể. Điều mà không ổn đó là quá ngắn: suy nghĩ quá ngắn, trí nhớ quá ngắn, nhiệt tình quá ngắn.

- Lạy Chúa, Chúa không yêu chung chung, nhưng Chúa yêu từng người. Chúa yêu con như thể con là duy nhất trên đời này. Con cám ơn Chúa!

- Lạy Chúa, con không xin Chúa chuyển núi đi chỗ khác, nhưng xin cho con sức mạnh để vượt qua nó.

- Lạy Chúa, chiếc tàu Titanic được làm bởi các chuyên viên, chiếc tàu Nô-ê được làm bởi một người thợ nghiệp dư. Kể cả con cũng có thể làm được một cái gì đó lâu dài nếu con vâng theo lời Chúa.

Tôi cười

Cột trụ thứ ba để tôi thành công trong đời là nụ cười! Vâng, tôi cười!

Khóc thì được ích gì? Những người yếu nhược khóc lóc thì chẳng bao giờ gặp may mắn. Ai khóc thì chỉ làm ướt mình mà thôi!

Mỗi sáng thức dậy tôi soi gương và nói: "Đây là tôi! Tôi thích tôi! Tôi cảm thấy hài lòng là chính mình. Thật đáng khen!

Tôi dán lên tường của căn phòng tôi những câu này:

- Tại sao tôi lại đánh mình? Tôi phải cư xử tử tế với mình chứ. Tôi đáng được như vậy mà!

- Tôi sẽ là một que diêm, chỉ cần đánh lửa là có sức mạnh thiêu hủy mọi thứ xấu xa.

- Thiên Chúa không tạo dựng những người vất đi.

- Tôi không muốn cho người khác có quyền làm cho tôi bất hạnh hay để cho họ cười nhạo tôi.

- Tôi đẹp bởi vì tôi thích tôi!

- Ngay cả cái đồng hồ bị hư cũng chỉ đúng giờ một cách chính xác hai lần mỗi ngày.

- Thiên Chúa tin vào tôi!

- Ai chưa bao giờ sai thì sớm muộn gì cũng làm sai điều gì đó.

Sống lành mạnh

Email In PDF.

Để sống lành mạnh tôi cần tránh xa những căn bệnh gây nguy hại cho tôi cả đời. Sau đây là những căn bệnh nguy hiểm cần phải tránh xa.

Bệnh "con chuột ngủ"

Con chuột ngủ là một giống thú ngủ suốt mùa đông. Nó rất mê ngủ. Có thể nói rằng suốt cả đời nó sống trong cơn mê.

Biết như thế là đủ để tôi loại con chuột ngủ ra khỏi mình. Tôi không muốn ngủ. Tôi muốn sống và sống tràn đầy sinh lực.

Tôi sống lành mạnh bởi vì tôi không phải là kẻ ngáp dài. Những kẻ ngáp dài làm hại cho lịch sử hơn là những cơn bệnh dịch!

Tôi sống lành mạnh bởi vì tôi không phải là kẻ nằm dài trên ghế xếp. Sự lười biếng là một tội.

Tôi sống lành mạnh bởi vì tôi luôn làm việc để thăng tiến, để hiện thực chính mình ngày một hơn.

Ông Le Corbusier, một kiến trúc sư vĩ đại người Pháp, đã có lý khi nói rằng: "Chỉ những người đần độn mới cảm thấy mình đã thành toàn rồi".

Nói chung, tôi sống lành mạnh bởi vì bao lâu tôi còn sống thì tôi muốn cho thấy rằng tôi đang sống!

Bệnh "con công khoe khoang"

Con công là loài chim có cái đuôi dài hơn cả, có khi dài đến cả mét!

Khi muốn làm cho con công cái chú ý đến mình, con công đực xòe đuôi ra như hình cánh quạt, ý muốn nói rằng: "Hãy xem tôi đây! Thấy tôi đẹp chưa!". Những người bị bệnh khoe khoang cũng làm như thế.

Đáng thương thay! Họ cũng bình thường như những người khác thôi, thế mà cứ nghểnh cao đầu.

Cũng giống như những bông lúa, bông lúa nào càng lép thì càng ngẩng đầu lên cao!

Những người kiêu ngạo thật đáng thương! Họ kém thông minh. Tục ngữ có câu: "Thùng rỗng kêu to". Những người kiêu ngạo thật đáng thương! Họ thường bị trêu chọc. Khi trái bóng càng phình to thì mọi người càng thích đá nó.

Tôi tránh xa thói khoe khoang kiêu ngạo. Tôi muốn là người thông minh, nghĩa là người khiêm tốn.

Bệnh "con két nhái lại"

Bệnh "con két" là một trong những căn bệnh đáng ghét hơn cả!

Tại sao lại nói điều mà những người khác nói, làm điều mà những người khác làm, đi đến nơi mà những người khác đi?

Tôi đâu có phải là "những người khác"!

Tôi là độc nhất vô nhị! Tôi có những tư tưởng của tôi, những quan điểm của tôi. Tôi không muốn bơi theo cả đàn như là những con cá ngừ. Tôi muốn chọn con đường cho tôi, dù phải trả giá đi trên sỏi đá.

Sống như một bản sao của người khác thì chẳng có ý nghĩa gì!

Tóm lại, tôi là tôi và thế thôi!

Người điên nói rằng: "Tôi là Nã phá luân". Người bị rối loạn thần kinh nói rằng: "Tôi thích mình là Nã phá luân". Người lành mạnh nói rằng: "Tôi là tôi và bạn là bạn!". Tôi chấp nhận chính mình.

Bệnh "con két" đáng vứt vào sọt rác!

Bệnh "con gấu cô độc"

Những con gấu bắc cực sống đơn độc, chúng chỉ sống thành đôi vào một thời gian rất ngắn trong năm.

Ai sống như "gấu bắc cực" cũng cư xử như thế.

Sống như thế là lầm to!

Ai sống cô độc thì giống như giày chỉ có một chiếc. Tất cả chúng ta đều cần bạn. Chúng ta thường đến cửa sổ để tìm xem có ai không. Tắt một lời, chúng ta được dựng nên để yêu thương!

Thế thì đừng làm "gấu bắc cực"!

Người Đức có câu: "Cách ly là cạn kiệt".

Câu nói của người Châu Phi còn hay hơn nữa: "Nếu bạn muốn đi nhanh thì hãy đi một mình; nếu bạn muốn đi xa thì hãy cùng đi với những người khác".

Bệnh "con thỏ sợ sệt"

Cuộc sống rộng mở hay thu hẹp tùy thuộc vào sự can đảm của bạn. Có phải là những người sợ không dám đi phi cơ đã cắt bớt một phần thú vị của cuộc sống đấy không? Sự sợ hãi ngăn chặn tất cả. Sợ hãi là bắt đầu thua trận!

Tóm lại, bệnh "con thỏ" là căn bệnh của sự sợ hãi, là một căn bệnh xấu.

Tôi muốn sống lành mạnh: tôi muốn mình can đảm!

Can đảm là đà nhảy đầu tiên của cuộc sống. Thật vậy, không có can đảm chẳng làm gì được cả. Không có can đảm, ai đã ăn được con sò?

Can đảm lên! Người ta có thể già nua ở bất cứ tuổi nào (kể cả tuổi của bạn) nếu người ta đầu hàng.

Can đảm lên! Một người không can đảm giống như bánh xe xì hơi nằm bẹp trên đường, giống như khinh khí cầu không hơi. Điều đó chắn chắc không dành cho một người sinh ra để bay. Điều đó chắn chắc không dành cho bạn!

Bệnh "con chồn hôi"

Để tự vệ, con chồn hôi xịt vào kẻ thù một thứ nước có mùi hôi thối được tiết ra từ một tuyến ở gần hậu môn của nó.

Trông phát khiếp! Thật là dễ ghét!

Cũng thế, chẳng thú vị chút nào ở gần những người dơ bẩn, hôi hám.

Và càng chán hơn khi sống với những người có tâm hồn hôi thối, chẳng biết làm gì hơn là thốt ra những lời tục tĩu.

Những người có tâm trí lành mạnh không nói những lời xấu xa dơ bẩn!

Những lời "trong sáng" luôn là dấu chỉ của một cảnh quan đẹp trong nội tâm, nơi đó luân chuyển không khí trong lành.

Đó là dấu chỉ của sự trưởng thành. Chỉ có con trâu mới nghĩ rằng những lời nói tục làm cho trở thành người lớn. Thật ra thì những lời nói tục chỉ làm cho trở thành người thô tục.

Những lời nói "trong sáng" tốt lành là dấu chỉ của sự tinh tế, thanh cao, quí phái.

Trái lại, những lời tục tĩu thì dơ bẩn như rác rưởi. Trông mà phát khiếp!

Tôi muốn sống lành mạnh nên tôi tránh xa thứ rác rến này.

Bệnh "con chuột chũi"

Có cả một thế giới rực rỡ tươi đẹp để chiêm ngắm, tại sao tôi lại ẩn mình trong nhà, dán mắt vào màn hình máy vi tính?

Sống trong hang như con chuột chũi thì nào có ý nghĩa gì?

Tạ ơn Chúa, bệnh "con chuột chũi" là căn bệnh mà tôi không mắc phải.

Tôi yêu thích ánh sáng chứ không thích bóng tối, tôi yêu thích mặt trời chứ không thích đường hầm. Tôi thích nhìn rộng, nhìn cao. Tôi thích bầu trời.

Các người chăn cừu kể rằng có những con cừu bị rơi xuống khe núi bởi vì chúng không bao giờ ngẩng đầu lên để nhìn. Chúng cứ tiếp tục chúi đầu gặm cỏ nên không thấy khe núi ngay trước mặt. Vì thế tôi yêu trời cao, bởi vì trời cao cứu tôi!

Khi tôi ngước mặt hướng về trời thì nỗi buồn ở lại trên mặt đất. Khi tôi ngước mặt hướng về trời thì tôi hít thở tự do. Từ nhỏ tôi đã nghe mẹ nói với tôi: "Hãy nhảy lên và bắt lấy mặt trăng!". Tôi đã nhảy. Tuy tôi không lấy được mặt trăng, nhưng trong khi đó tôi rời mặt đất. Và tôi thấy mình như đang bay!

Bệnh "con rắn lục"

Tất cả chúng ta đều biết rắn lục là loài rắn ngắn và có nọc độc. Thật vậy, chúng có những cái răng chứa nọc độc khi mở miệng ra để cắn.

Người mắc căn bệnh "rắn lục" mở miệng ra chỉ để cắn. Cắn bằng lời nói! Bởi vì có những lời nói sắc hơn răng rắn lục.

Dầu sao cũng phải nói ngay rằng cũng có những lời nói xoa dịu nâng đỡ. Chẳng hạn như: "Tốt lắm! Can đảm lên! Bạn sẽ làm được mà! Tôi thích bạn! Tôi ủng hộ bạn!"

Những lời nói hiểm độc phát xuất từ trái tim độc ác. Những lời nói xoa dịu nâng đỡ phát xuất từ trái tim hòa bình. Chọn lựa của tôi rất rõ ràng, quyết liệt và ngay lập tức: bỏ cái thứ nhất và chọn cái thứ hai.

Tôi đã ra cho mình luật này: hoặc im lặng hoặc sàng lọc! Hoặc không nói hoặc sàng lọc lời nói: để bỏ đi những nọc độc và chỉ để lưu hành những lời nói xoa dịu nâng đỡ.

Hãy tin rằng: điều này thật sự là một việc tốt! Nếu tất cả những lời mang nọc độc biến mất, tất cả chúng ta sẽ sống lành mạnh và hạnh phúc hơn!

Bệnh "con cắc kè"

Con cắc kè đổi màu theo môi trường mà nó ở để những con vật muốn ăn thịt nó không thấy được nó. Mỗi loài tự vệ theo cách mà nó có thể! Tôi thì chắc chắn không thích chiến thuật của cắc kè.

Tôi sống lành mạnh nên tôi không đổi màu, tôi không đổi cờ hiệu. Tôi không phải là cánh chong chóng chỉ hướng gió, để gió thổi chiều nào thì quay theo chiều đó. Tôi không phải là người nay theo đảng phái này mai theo đảng phái khác.

Tôi không phải là người lúc lượn trái lúc lượn phải.

Nếu tôi đã nói điều gì thì tôi giữ lời, dù phải trả giá. Nếu tôi đảm nhận một việc gì thì tôi làm cho đến cùng.

Người nào không mắc căn bệnh "cắc kè" thì thật tuyệt! Đó là một người mạnh mẽ và can đảm.

10 lời khuyên giúp chuẩn bị tốt kỳ thi

Email In PDF.

Có lẽ bạn cho rằng đề cập đến việc chuẩn bị thi cử vào thời điểm này là quá sớm. Bạn có lý! Tuy nhiên, nếu bạn biết rằng giải pháp tốt nhất để giải quyết tình trạng hồi hộp, căng thẳng, và bất an trong các kỳ thi thì là phải chuẩn bị ngay từ đầu năm học, thì bạn sẽ chẳng phàn nàn gì nữa. Nào, bạn hãy bắt đầu đọc những gợi ý sau đây để xóa đi những nỗi sợ hãi thi cử nhé!

1. Căng thẳng

Mới đầu, bạn hầu như xem chẳng có gì xảy ra. Ngay khi các giáo sư thông báo, dường như ngày thi và các môn thi cần phải chuẩn bị còn có vẻ xa xôi. Và rồi, khi chúng đến gần hơn, như đoàn quân Hy Lạp đột kích thành Troa, thì các rắc rối bắt đầu. Bạn căng thẳng xem lịch, coi đồng hồ, và càng ngày càng thiếu tự tin. Rồi khi giờ X sắp đến, căng thẳng gia tăng trầm trọng. Các chuyên gia đồng ý rằng: có những kỳ thi đầy căng thẳng và được đặc trưng bởi chứng mất ăn mất ngủ, đau đầu, buồn nôn, và bực dọc kéo dài. Làm thế nào để ngăn chặn những khó chịu này và thanh thản bước đến những ngày thi định mệnh? Câu trả lời là: hãy lên kế hoạch học tập, trong đó có những giờ giải lao ngắn. Bạn có thể nghe nhạc, chợp mắt một lát, hoặc ra ngoài thư giãn (đương nhiên là không được quá mức) vào những giờ được ấn định và thực hiện nghiêm túc. Vào đúng kỳ thi, giải pháp lý tưởng để giảm bớt hồi hộp là hãy nói chuyện với những người bạn khác để có được lời khuyên và hỗ trợ.

2. Các vấn đề trong lớp học

Như một vận động viên đã được huấn luyện trong nhiều tháng ngày và đang chờ đợi cuộc đua cuối cùng, bạn cũng phải chuẩn bị cho kỳ thi của mình trong suốt năm học rồi. Phòng tập luyện của bạn là lớp học, huấn luyện viên của bạn là các giáo sư. Hãy chú ý trong suốt buổi học và đừng ngại xin giải thích thêm nếu bạn không hiểu bất kỳ chỗ nào. Bạn hãy trao đổi với các bạn học, ghi chú để xem lại khi về nhà, và hãy chú ý các câu hỏi. Thao luyện lâu dài sẽ giúp bạn tự tin hơn để tiến đến bước cuối cùng: trong các kỳ thi, bạn được hỏi những gì bạn đã học trong suốt năm học qua.

3. Sắp xếp các bài làm

Bạn hãy tự chu toàn các bài làm được cho về nhà một cách đúng giờ và sắp xếp các đề tài một tuần một lần bằng cách phân chia các tài liệu và quy tắc. Bạn có thể làm điều này bằng cách lập một bảng nội dung nhỏ trên máy tính hoặc trong sổ tay. Chúng sẽ trở thành “ngân hàng dữ liệu” của bạn, một thứ gợi nhắc được phân chia theo chủ đề, để tiện tra cứu và xem lại vào lúc cần.

4. Giải trí có kiểm soát

Người ta cho rằng ngưng học bằng một vài trò giải trí thì tốt hơn cho sức khỏe. Tuy nhiên, đừng lợi dụng điều đó: nhiều giờ nghe album cuối của Anastacia (ca sĩ – nhạc sĩ nổi tiếng người Mỹ, từng đoạt giải World Music Awards), hay những tin nhắn giữa bạn bè thì chắc chắn là thú vị hơn là nấu chảy đầu óc bạn trong các bài tập đại số. Vậy thì, hãy tuân theo các quy định nghiêm ngặt vốn duy trì sự trung thành của bạn. Nếu bạn quyết định đi dạo trong nửa tiếng thì đừng làm trong một giờ. Tóm lại, tối thiểu cần một sự kỷ luật và nghiêm túc. Một khi bạn vượt qua kỳ thi, bạn sẽ không sợ đã bỏ lỡ thời gian để tiếp tục lại các trò giải trí đã mất.

5. Ăn uống

Não của bạn cũng giống như một động cơ xe hơi: để hoạt động tốt nhất, nó phải có một trật tự làm việc hoàn hảo. Hãy ăn uống theo một chế độ cân bằng. Trong suốt thời gian thi cử, các chuyên gia đề nghị bữa sáng cần bao gồm ya-ourt, ngũ cốc và sữa. Trong các bữa ăn, hãy làm cho thực đơn trở nên nhẹ nhàng bằng nhiều rau củ và trái cây. Rất tuyệt vời nếu trong giờ nghỉ giải lao vào buổi chiều bạn dùng trái cây hoặc kem trái cây. Cơ thể bạn cần oxy, nhưng bạn không cần phải có một bình khí nén của thợ lặn: chỉ cần thay đổi không khí theo định kỳ cho căn phòng mà bạn đã thiết lập thành “trụ sở hoạt động đầu não” của bạn. Cuối cùng, bạn hãy ngủ ít nhất 8 tiếng mỗi đêm và sắp xếp vào lịch một cách đều đặn. Điều đó sẽ giúp bạn duy trì nhịp điệu học tập.

6. Ôn tập

Khi đến lúc ôn tập thì nổi lên một tình trạng kỳ lạ: bạn nghĩ rằng bạn biết mọi thứ và cùng lúc đó, bạn chẳng biết gì cả. Bí mật để thoát khỏi tình trạng khó xử này chỉ có một: chuyển đổi những kiến thức mà bạn đã học sang một số điều mới, giống như bạn thay đổi sự sắp xếp của các đồ đạc trong một căn phòng. Ôn tập có hiệu quả chỉ với điều kiện là bạn nỗ lực nhớ lại những kiến thức ưu tiên. Hãy tổ chức cuộc thi tại nhà của bạn với một hoặc hai người bạn (hoặc với cha, mẹ bạn), nhưng đừng gian lận. Nói tóm lại, câu hỏi không chỉ cần “được kiểm soát từ xa”, nhưng cần tạo bầu khí thi cử. Việc thi thử không chỉ như một sự kiểm tra, nhưng sẽ giúp bạn quen sử dụng ngôn từ chính xác, mà không lắp bắp, lựa chọn thuật ngữ đúng cho mỗi môn học.

7. Sơ đồ tư duy

Cách an toàn duy nhất để vượt qua được các bài kiểm tra là “học bằng cách nghiên cứu”, nhưng cũng hữu ích nếu “học để ghi nhớ”. Để làm cho trí nhớ tỉnh táo, chẳng có thuốc nào, vì thế, không có thần dược. Hơn nữa, các chuyên gia cho rằng, một hoạt động thể lý lành mạnh sẽ duy trì lượng oxy hiệu quả cho các mô thần kinh mà một trí não minh mẫn phụ thuộc vào. Và vì thế, hãy viết các ghi chú và biểu đồ vào các khái niệm quan trọng để đọc dễ dàng hơn. Như thế, hãy sử dụng nhiều bút đánh dấu và đường gạch chân. Tốt hơn nữa, nếu bạn có thể nối kết chúng với những hình ảnh hoặc cảm xúc: chúng sẽ dễ dàng hơn cho bạn ghi nhớ.

8. Trở thành "thiền sư"

Khi bạn mở một cuốn sách để học thì bạn nên giống như một thiền sư Ấn Độ. Trên đỉnh núi, trong thinh lặng hoàn toàn, tránh xa mọi bận tâm chia trí. Nói tóm lại, hãy tập trung! Sau đó, hãy ngắt kết nối với thế giới… khỏi TV, radio, máy tính và di động. Một chốc lát không tập trung có thể làm cho bạn mất đi mạch văn hoặc triền suy tư. Chẳng thích thú gì khi phải bắt đầu lại tất cả, không kể đến việc mất thời gian.

9. Cầu nối giữa các môn học

Không phải các kiến thức đều được tiêu hóa theo cùng một cách. Một số người chỉ là "mảnh vụn" trong môn văn chương, nhưng lại là một bộ óc tuyệt vời trong môn toán học. Vì thế, hãy cố gắng lập “liên minh”, trong đó có các “đồng chí” “chuyên môn” trong một môn học nào đó. Việc trao đổi sẽ giúp bạn xua đi những mù mờ trong các môn học. Không chỉ như thế, bạn hãy cố gắng bắc cầu giữa các môn học khác nhau. Ví dụ: khi nghiên cứu, bạn hãy cố gắng đặt vấn đề trong bối cảnh lịch sử, chẳng hạn như những hạn chế về khoa học và kỹ thuật của thời đại đó, v.v...

10. Ngày trước khi thi

Giờ X đã điểm. Kỳ thi sẽ bắt đầu vào ngày mai. Có lẽ bạn cảm thấy bối rối. Thông tin đến não không thể giải mã được: các kiến thức bị lẫn lộn. Đừng lo lắng. Hãy “nhấn nút” thiết lập lại, hít một hơn thật sâu và mọi thứ sẽ ổn. Vào thời điểm thích hợp, thông tin sẽ đến với bạn thật mạnh mẽ và rõ ràng. Và rồi kỳ thi dường như chỉ là một cuộc dạo chơi, hoặc gần như thế.

Sr. Thùy Trang FMA chuyển ngữ

Tôi xin chọn Người (kỳ 5): Đổ vỡ tương quan gia đình

Email In PDF.

Các bạn thân mến,

Sau khi A-đam và E-và bị đuổi ra khỏi Vườn Địa Đàng vì ăn trái cấm, nhờ ơn Chúa, ông bà đã sinh được hai người con. Người con cả tên là Ca-in, chuyên nghề trồng trọt và cày cấy. Người em của ông là A-ben thì làm nghề chăn nuôi gia súc. Sau một thời gian, Ca-in đã dâng những hoa quả đầu mùa của mình lên Thiên Chúa. A-ben cũng dâng những chiên con đầu lòng cùng với mỡ của chúng. Lạ lùng thay, Thiên Chúa lại ghé mắt nhìn A-ben và lễ vật của ông. Còn Ca-in và hoa màu của ông thì Ngài lại chẳng đoái hoài. Đáng buồn thay, Ca-in lại tỏ vẻ tức giận ngay trước mặt Thiên Chúa.

Ông đã ganh tỵ và ganh ghét người em cùng máu mủ của mình. Sự thù ghét cứ âm ỉ trong lòng của Ca-in và sự dữ đã bày vẽ cho ông cách thức để loại trừ cái gai trong mắt của mình. Như đã định từ trước, Ca-in giả vờ tử tế rủ A-ben cùng đi thăm đồng rồi thừa cơ em mình không mảy may phòng bị, ông đã tước đoạt mạng sống của em mình. Máu của A-ben đã kêu thấu tới trời và Thiên Chúa đã không thể làm ngơ. Ngài đã trừng phạt Ca-in và ông phải lìa bỏ gia đình mà lang bạt khắp tứ phương. Chỉ vì chút ganh tỵ nhỏ nhen, ông đã làm đổ vỡ tương quan gia đình và phải đi lưu đày biệt xứ.

Các bạn thân mến,

Tấn thảm kịch của anh em Ca-in vẫn đang xuất hiện nhan nhản trong thời đại chúng ta. Anh chị em cãi vã và đánh đập nhau, con cái hỗn hào và tệ bạc với cha mẹ. Anh em sẵn sàng từ mặt nhau hay lôi nhau ra tòa để phân xử vì chút hồi môn của cha mẹ chẳng được phân chia đồng đều. Tư lợi được đề cao hơn tình máu mủ và ruột rà. Tổ ấm mà Thiên Chúa từng ước mong cho con người nay đã trở thành hỏa ngục ngay trần gian. Thay vì cùng nhau vun vén hạnh phúc, cuộc sống gia đình chỉ còn là sự tra tấn và hành hạ lẫn nhau. Tất cả âu cũng vì gia đình sống với nhau mà chẳng có chút tình thương.

Trở lại câu chuyên của Ca-in và A-ben, phải chăng Thiên Chúa chẳng đoái nhìn đến Ca-in vì biết ông chẳng hề thương yêu em mình một chút nào? Thiên Chúa chỉ muốn thử lòng ông nhưng ông lại trút giận lên người em của mình. Nếu là một người anh thực sự thương em thì Ca-in phải hết lòng mừng vui vì em được Thiên Chúa đoái thương. Đằng này, ông nghi ngờ tình thương của Thiên Chúa cũng có giới hạn nên khi A-ben đã được đoái thương thì ông sẽ bị mất phần. Ông đã chẳng kính mến Thiên Chúa đủ để có thể yêu thương người em ruột thịt của chính mình.

Người đau đớn nhất khi chứng kiến thảm kịch giết em của Ca-in đó là A-đam và E-và. Cùng một lúc, họ đã mất cả hai người con dấu yêu của mình. Nhưng họ cũng chẳng thể trách ai được vì chính họ đã không giáo dục con mình cho nên. Gia đình nguyên tổ không phải khi xảy ra thảm kịch anh giết em mới lâm cảnh nồi da xáo thịt mà ngọn nguồn sâu xa của sự lục đục đã khởi nguồn từ khi ông bà bất tuân Thiên Chúa mà ăn trái cấm. Còn nhớ khi ông bà đã ăn trái cấm, tương quan của hai vợ chồng đã rạn nứt khi họ đùn đẩy trách nhiệm cho nhau. Chính họ đã không yêu thương nhau đủ để có thể bù đắp những hạn chế và khiếm khuyết của nhau. Rút cuộc, người con cả đã đi vào vết xe đổ của chính cha mẹ mình để phản Chúa mà giết em. Gia đình nguyên tổ đã đổ vỡ từ trong trứng nước bởi cũng chỉ tại một điều: cả gia đình chẳng hề kính mến Thiên Chúa. Do vậy, người kính mến Thiên Chúa duy nhất trong gia đình là A-ben cũng chẳng có cơ hội sống sót.

Sự bất tín và bất kính vào Thiên Chúa của gia đình nguyên tổ đã mang lại tai họa, sự kính tin của Thánh gia đã kéo lại hồng ân. Còn nhớ sau biến cố Truyền tin năm nào, dù có chút nghi ngờ về tác giả của bào thai mà Ma-ri-a đang cưu mang, thánh Giuse đã chọn giải pháp là âm thầm bỏ đi vì không muốn Ma-ri-a bị ném đá vì tội ngoại tình. May thay, Thiên Chúa đã kịp truyền tin cho Giuse và ông đã vâng nghe lời Thiên Chúa để nhận lời làm chồng của Đức Ma-ri-a, và cha nuôi của Đức Giêsu. Còn Đức Ma-ri-a đã một lòng xin vâng với thánh ý Thiên Chúa cho đến trót cuộc đời của mình. Với lòng kính mến Thiên Chúa hết mực như thế, Giuse và Maria đã tận tâm tận lực giáo dưỡng Đức Giêsu theo cách thức đẹp lòng Thiên Chúa. Như Đức Giêsu , làm con thì phải yêu thương và vâng lời cha mẹ để càng lớn thì càng khôn ngoan và đẹp lòng Thiên Chúa và tha nhân. Làm cha mẹ thì phải giáo dục con không chỉ bằng lời dạy và quyền lực nhưng bằng chính đời sống mẫu mực và khuôn thước như Giuse và Maria. Mỗi người trong gia đình Thánh đều kính mến Thiên Chúa nên họ đã chu toàn bổn phận của chính mình.

Có lẽ, khi còn sống bên nhau, gia đình Thánh đã siêng năng đọc và cầu nguyện với lời dạy của Thánh vịnh 127 và lời kinh này đã trở nên nguồn trợ lực để gia đình Na-da-rét cùng nên thánh. Còn các bạn thì sao, các bạn có mong muốn gia đình mình trở thành một Thánh gia khác, một thánh gia thứ hai không? Nếu có, gia đình các bạn hãy chuyên chăm đọc và suy gẫm lời thánh vịnh mà chúng ta sẽ nghe sau đây:

Hạnh phúc thay bạn nào kính sợ CHÚA,
ăn ở theo đường lối của Người.

Công khó tay bạn làm, bạn được an hưởng,
bạn quả là lắm phúc nhiều may.

Hiền thê bạn trong cửa trong nhà
khác nào cây nho đầy hoa trái;
và bầy con tựa những cây ô-liu mơn mởn,
xúm xít tại bàn ăn.

Ðó chính là phúc lộc CHÚA dành cho kẻ kính sợ Người.

Xin CHÚA từ Xi-on xuống cho bạn muôn vàn ơn phúc.
Ước chi trong suốt cả cuộc đời
bạn được thấy Giê-ru-sa-lem phồn thịnh,
được sống lâu bên đàn con cháu.

Nguyện chúc Ít-ra-en vui hưởng thái bình.

Jos. Nguyễn Huy Mai, SJ.

Nguồn: vietvatican

Tôi xin chọn Người (kỳ 4): Sống tinh thần trách nhiệm

Email In PDF.

Các bạn thân mến, sau khi ăn trái cấm, A-đam và E-và mới nhận ra mình trần truồng, điều mà trước đó với họ là hoàn toàn tự nhiên và chẳng có gì phải xấu hổ. Một sự xáo trộn đã đảo lộn hoàn toàn những gì tốt đẹp ban đầu mà Thiên Chúa đã dựng nên. Sự trong suốt giữa người với người và với Thiên Chúa ngay từ khởi nguyên nay đã bị che lấp đi. Họ kết lá không chỉ để che thân xác trần truồng mà còn để giấu giếm đi con người thật của chính mình. Để rồi từ đó trở đi, con người mãi lẩn tránh tha nhân, Thiên Chúa và cả chính bản thân mình.

Nghe tiếng Thiên Chúa đến để hàn huyên với con người như Ngài vẫn làm, nên con người chạy trốn. Thấy con người lẩn tránh mình, Thiên Chúa biết rằng họ đã ăn trái mà Ngài cấm. A-đam đã thú nhận với Thiên Chúa là mình đã ăn, nhưng ông nghĩ mình chẳng có lỗi gì vì người đàn bà mà Chúa cho ở với ông đã dụ dỗ ông ăn nên ông mới ăn. Nói như thế, A-đam đã thầm trách Chúa nếu Chúa chỉ dựng nên một mình ông thôi và không có người đàn bà cùng ở với ông, chắc ông đã không sa ngã? Nếu không phải vì quá quí mến vợ mình chắc ông đã không ăn? Và mọi tội lỗi là vì E-và, ông bị oan và vô tội. Chồng không dám nhận phần lỗi và đổ thừa cho vợ. Bà cũng chẳng vừa khi nhanh nhảu chối bay chối biến để đùn đẩy trách nhiệm cho con rắn. Nói thế là bà cũng thầm trách tại Chúa dựng nên con rắn nên nó mới cám dỗ và làm bà sa ngã. Như thế là ông bà chẳng có lỗi gì. Mọi nguồn cơn của thảm kịch này là con rắn xảo quyệt và xấu xa. Trong cơn quẫn bách, chẳng ai có đủ can đảm để nhận phần lỗi về mình, trái cấm ngon lành thì ông bà sẵn sàng thụ hưởng còn lỗi lầm thì cứ mãi đẩy đưa.

Các bạn thân mến,

Thói đổ thừa ngày xưa A-đam và E-và mắc phải vẫn còn đó nơi thời đại của chúng ta. Ắt hẳn các bạn cũng có kinh nghiệm này, mỗi lần chúng ta sa ngã và phạm tội, việc đầu tiên mà chúng ta thường làm là kiếm một ai đó để đổ thừa trách nhiệm. Tại cái này, bởi cái kia, hay do một ai đó nên tôi mới như vậy. Do hoàn cảnh gây áp lực và chi phối, nên tôi mới hành xử tệ hại như thế. Ta vẫn có xu hướng chối tội và chạy tội cho chính mình. Nếu chẳng tìm được hình nhân nào để thế mạng, ta sẽ tìm lý lẽ này, nguyên nhân kia để bào chữa và biện mình cho mình được giảm trách nhiệm. Thử hỏi có mấy người trong số chúng ta can đảm nhận trách nhiệm về mình mà không chút bào chữa hay biện minh. Thậm chí, có những bạn đổ lỗi cho Chúa vì Ngài cấm đoán bằng những giới răn nên khi các bạn làm ngược lại thì mắc lỗi. Nếu chẳng có các giới răn và Đấng cấm đoán thì các bạn chẳng có tội lỗi gì. Con người ngày nay có xu hướng vơ vét quyền lợi cho chính mình còn trách nhiệm khó và hậu quả xấu thì đẩy cho người khác.

Trở lại câu chuyện của E-và và A-đam, việc chối tội để chạy án chỉ phản ánh một sự thật rằng họ không dám đối diện với con người thật của mình. A-đam chỉ thấy cái rác trong mắt E-và mà không nhìn thấy cái xà trong con ngươi của chính mình. Không chấp nhận mình đã sa ngã vì yếu đuối nên họ cũng khước từ tình yêu mà Thiên Chúa dành cho họ. Nếu ông bà nguyên tổ biết nhìn nhận sai lỗi của mình và tự tìm đến Thiên Chúa để thú nhận và xin tha thứ, chắc chắn Thiên Chúa sẽ ôm chầm lấy họ như người cha nhân hậu đối xử với đứa con hoang đoàng. Chính bởi hoài nghi lòng thương xót của Thiên Chúa trước, trong và ngay sau sa ngã nên họ chỉ kiếm cớ để chối tội chứ một mực chẳng nài xin lòng thương xót của Thiên Chúa. Thiên Chúa không kết án nhưng chính họ đã tuyên án cho chính mình. Họ không tin Thiên Chúa sẽ tha thứ cho mình nên họ đã cắt đứt sự hiệp thông với Thiên Chúa. Phêrô ngày xưa, dù đã chối Thầy những ba lần, nhưng cũng kịp biết hối cải bằng những giọt nước mắt ăn năn. Người thu thuế tội lỗi cùng lên đền thờ với người Pharisêu, ông đã được thương xót vì cả gan dám đấm ngực nhận mình là đại tội nhân. Chúa luôn cho con người cơ hội để hối cải nhưng liệu con người có biết mở ra để đón nhận không? Nhận trách nhiệm về mình, đấm ngực mình để nhận lỗi chứ không đấm ngực tha nhân để chối bay chối biến mới là dấu chỉ tỏ lộ lòng hoán cải.

Các bạn thân mến, mỗi lần bắt đầu tham dự thánh lễ, ta thường đấm ngực ăn năn với lời kinh Cáo Mình để nhìn nhận tội lỗi và thiếu xót. Nhưng cử chỉ bên ngoài có thực sự diễn tả tâm tình sám hối và ăn năn bên trong không? Thiên Chúa chỉ thương xót và tha thứ khi ta can đảm nhìn nhận sai lầm của chính mình. Sai lầm là chuyện thường tình của kiếp người nhưng dám thừa nhận mình sai để sửa mới thực sự là chín chắn và trưởng thành. Sai lầm nhưng biết phục thiện thì đáng thương nhưng phủi tay sạch trơn khỏi trách nhiệm và đổ thừa thật là đáng trách. Các bạn muốn là người đáng thương hay đáng trách?

Jos. Nguyễn Huy Mai SJ.

Nguồn: vietvatican

JPAGE_CURRENT_OF_TOTAL