Friday, May 25th

Last update:01:55:54 PM GMT

You are here: News

News

Thư gửi con

Email In PDF.

Hãy bao dung nếu bố mẹ già đi...!

Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu giùm cho bố mẹ. Nếu như bố mẹ ăn uống rớt vung vãi... Nếu như bố mẹ gặp khó khăn ngay cả đến cái ăn cái mặc... xin con hãy bao dung!

Con hãy nhớ những ngày giờ mà bố mẹ đã trải qua với con, để dạy cho con bao điều lúc thuở bé.

Nếu như bố mẹ cứ lặp đi lặp lại hàng trăm lần mãi một chuyện, thì đừng bao giờ cắt đứt lời bố mẹ mà hãy lắng nghe!

Khi con còn ấu thơ, con hay muốn bố mẹ đọc đi đọc lại mãi một câu chuyện hằng đêm cho đến khi con đi vào giấc ngủ... và bố mẹ đã làm vì con.

Nếu như bố mẹ không tự tắm rửa được thường xuyên thì đừng quở trách bố mẹ và đừng nên cho đó là điều xấu hổ.

Con hãy nhớ lúc con còn nhỏ, bố mẹ đã phải viện cớ bao lần để vỗ về con trước khi tắm.

Khi con thấy sự ít hiểu biết của bố mẹ trong đời sống văn minh hiện đại ngày hôm nay, đừng thất vọng mà hãy để bố mẹ có thời gian tìm hiểu.

Bố mẹ đã dạy dỗ con bao điều, từ cái ăn, cái mặc cho đến bản thân và phải biết đương đầu với bao thử thách trong cuộc sống.

Nếu như bố mẹ có đãng trí hay không nhớ hết những gì con nói... hãy để bố mẹ đôi chút thời gian suy ngẫm lại và nhỡ như bố mẹ không tài nào nhớ nổi, đừng vì thế mà con bực mình tức giận... vì điều quan trọng nhất đối với bố mẹ là được nhìn con, được gần bên con và được nghe con nói, thế thôi!

Nếu như bố mẹ không muốn ăn, đừng ép bố mẹ, vì bố mẹ biết khi nào bố mẹ đói hay không.

Khi đôi chân của bố mẹ không còn đứng vững như xưa nữa... hãy giúp bố mẹ, nắm lấy tay bố mẹ như thể ngày nào bố mẹ đã tập tễnh con trẻ những bước đi đầu đời.

Và một ngày như một ngày sẽ đến, bố mẹ sẽ nói với con rằng... bố mẹ không muốn sống, bố mẹ muốn từ biệt ra đi.

Con đừng oán giận và buồn khổ... vì con sẽ hiểu và thông cảm cho bố mẹ khi thời gian sẽ tới với con.

Hãy cố hiểu và chấp nhận, đến khi về già, sống mà không còn hữu ích cho xã hội mà chỉ là gánh nặng cho gia đình... và sống chỉ là vỏn vẹn hai chữ "sinh tồn”.

Một ngày con lớn khôn, con sẽ hiểu rằng với bao sai lầm ai chẳng vướng phải, bố mẹ vẫn bỏ công xây dựng cho con một con đường đi đầy an lành.

Con đừng nên cảm thấy xót xa buồn đau, đừng cho rằng con bất lực trước sự già nua của bố mẹ.

Con chỉ cần hiện diện bên bố mẹ để chia sẻ những gì bố mẹ đang sống và cảm thông cho bố mẹ, như bố mẹ đã làm cho con từ lúc con chào đời.

Hãy giúp bố mẹ trong từng bước đi vào chiều...

Hãy giúp bố mẹ những phút sống còn lại trong yêu thương và nhẫn nại...

Cách duy nhất còn lại mà bố mẹ muốn cảm ơn con là nụ cười và cả tình thương để lại trong con.

Thương con thật nhiều...

Bố mẹ...

Nguồn: internet

Nô lệ cho điện thoại

Email In PDF.

Chắc chắn bạn và tôi đều sẽ không ngạc nhiên trước việc một nhóm bạn, trong khung cảnh rất thơ mộng của quán sân vườn mát mẻ hay tại một điểm cafe sành điệu giữa phố thị lung linh, mỗi người một chiếc phone trên tay nói nói cười cười với ai đó ở đâu đó và về điều gì đó, chứ không tỏ ra quan tâm tới những người đang chung bàn và đối diện với mình.

Cảnh tưởng đó quá quen thuộc rồi, và chúng ta cũng đã từng như thế.

Đó là nhu cầu giao tiếp của chúng ta, những người của thời đại kỹ thuật số, của đế chế trái táo cắn dở. Chúng ta liên lạc liên lỉ và không cho bản thân mình một chút thinh lặng hồi tâm nào. Không tin tôi, bạn cứ thử vào facebook sau thời gian bị cúp điện hoặc mạng xã hội bị trục trặc thì biết. Sẽ có bao nhiêu lời than thở, thậm chí la ó trên đó. Vì cuộc sống của họ đã bị gián đoạn.

Trớ trêu thay, mỗi lời than thở, chửi rủa, hay đơn giản chỉ là ngáp dài trên “phây” đều luôn có người đồng tình, ủng hộ, được “like” được thích. Và như thế, chúng ta nghĩ rằng mình được hiệp thông, được hòa nhập với cộng đồng mạng. Rồi cứ như thế chúng ta giao tiếp cả ngày, bất cứ lúc nào nhưng chỉ với ... con dế cưng (điện thoại) của mình chứ không phải với một con người thật bằng da bằng thịt nào cả.

Có những lúc không thể cầm dế cưng trên tay, rất nhiều người cảm tưởng nó đang rung trong túi để đến khi lấy ra mới biết nó vẫn đang ngủ im thin thít, khoan khoái vì chẳng mấy khi được nghỉ ngơi. Đó là ảo giác thường có nơi những người ghiền điện thoại. Hầu hết những người này dùng nó cho mạng xã hội. Hẳn chắc nhiều facebooker biết câu chuyện hài hước “Người mẹ đi chợ về gọi con vác hộ bao gạo vào nhà, đứa con kêu không giúp được vì đang bận… làm thơ ca ngợi mẹ trên Facebook!” Đúng là “mẹ già đâu ở trên phây, xin đừng báo hiếu ở đây làm gì”!

Rõ ràng, mạng xã hội ảo cho phép mỗi người trở nên cái/người mà họ thích, chứ không phải con người thật của mình. Ảo mà!

Đầu tháng 8 vừa qua Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã nói với 50 ngàn bạn trẻ rằng đừng lãng phí thời gian trên Internet, điện thoại thông minh và truyền hình, nhưng hãy dành thời gian cho những hoạt động có hiệu quả hơn. Ngài chỉ đích danh các hoạt động cần tránh là tán gẫu hoặc lướt sóng liên tục vào những chuyện vô ích cũng như làm nô lệ cho công nghệ.

Báo chí đã từng đưa tin có người đã bán thận chỉ để có tiền mua ipad.

Trở lại chuyện đang nói về Facebook. Đây là cách cư xử thường thấy:

• Chúng ta dễ dàng tự biến thành người xấu xí khi chỉ đưa tin giật gân, bởi nghĩ rằng mình đang truyền tải một thông điệp quan trọng cho nhân loại, cho dân tộc. Nhưng thật ra đó chỉ là tin vịt từ những tờ báo chẳng ra gì. Chúng ta u mê bởi vì nhận được rất nhiều “likes”.

• Có người “công ăn thì có việc làm thì không” nhưng lại hóa thân thành một tổng giám đốc, chủ tịch hội đồng quản trị, một nhân vật của quần chúng vv... với những lời lẽ, hình ảnh góp nhặt từ đâu đó hoặc đã được xử lý qua công nghệ photoshop.

• Dễ trở nên kẻ lắm lời, hay nói, nhiều chuyện vv... khi bất cứ điều gì cũng đưa lên mạng. Trở thành kẻ dễ dãi hời hợt thiếu suy nghĩ, tha hồ nói trên mạng mà chưa kịp uốn lưỡi bảy lần. Lại có kẻ vội vã truyền đi một tin cho là quan trọng như thể sợ mất đi tính thời sự, trong khi tin đó đã đi du lịch vòng quanh thế giới có đến vài năm và đã được dịch ra nhiều thứ tiếng.

Những kiểu ăn nói, cư xử như thế được nhà báo Joel Stein ví von là cách phản ứng của “trẻ con nhà giàu”. Họ vừa post lên phây với nụ cười ha hả vì mua được món thời trang ưng ý, nhưng trong tích tắc đã thấy đăng đàn khóc hi hỉ vì phát hiện bị lừa hay bị ai đó chê bai. Ở Việt Nam cũng có một từ tương đương khá ấn tượng để nói về loại người này là “trẻ trâu”. Một từ ngữ mới ra đời nhưng nhanh chóng tràn ngập các mạng xã hội.

Đức Giáo Hoàng Phanxicô có tài khoản twitter với hàng chục triệu người theo dõi, ngài biết rõ hơn ai hết internet là quà tặng của Thiên Chúa, và cũng thừa hiểu hơn ai hết việc nó bị lạm dụng để rồi biết bao người đã lãng phí cả cuộc đời, tương lai vào những chuyện nhảm nhí, rẻ tiền hoặc đồi bại.

“Đừng làm nô lệ cho công nghệ”, lời kêu gọi của Đức Giáo Hoàng, người mà ký giả Greg Burke đã hết sức khâm phục để cảnh báo cho một xã hội duy thế tục: “nguy hiểm, người này có thể thay đổi cuộc đời bạn”. Hy vọng cả bạn và tôi cũng được Ngài biến đổi.

Lm. Phêrô Nguyễn Đức Thắng

Cầu nguyện cho các gia đình trẻ

Email In PDF.

Một ngày đẹp trời nọ, định mệnh đưa ta đến với một con người. Tình yêu lẻn vào tim ta hệt như một tên trộm, lấy cắp đi cái gì đó mà ta chẳng hề hay biết. Ta bỗng nhận ra mình không thể sống mà thiếu người này. Hai con tim như hòa quyện nên một. Và rồi khi tình yêu đã dâng cao ngập cõi lòng, hai ta cùng nắm tay nhau đến trước mặt Chúa, xin Chúa chứng giám và chúc lành cho tình yêu này. Ngày cưới có lẽ là ngày hạnh phúc nhất trong đời ta, vì ngày đó, ta hãnh diện công bố cho người khác biết rằng kể từ giờ đây, cuộc đời ta đã bắt đầu mở sang một trang khác, giờ đây, ta và người bạn đời không còn là hai thế giới riêng biệt nữa nhưng chỉ còn là một, một tâm hồn, một thân xác. Ta và người ấy kết ước với nhau, thề rằng sẽ ở bên nhau trọn đời trọn kiếp, không điều gì trên đời này có thể ngăn chia, dù sông cạn đá mòn, dù ngăn sông cách biển, ta và người ấy vẫn mãi nắm tay nhau, trao cho nhau một tình yêu trọn vẹn và tinh tuyền, không bao giờ bội phản, chẳng bao giờ dối gian.

Khi đã bước vào hôn ước, ta vui với niềm vui mới, với một khung trời mới. Nhưng ta cũng không thể không nhớ đến một điều là thời trẻ thơ vụng dại của ta không còn nữa. Qua rồi những lúc hai đứa còn tay trong tay vô tư nô đùa nơi công viên hay nơi hàng nước. Không còn những khoảng khắc hồi hộp chờ đợi nhau, nói những chuyện vu vơ trời đất, hay viết những lá thư, những vần thơ lãng mạn êm tai. Giờ đây, ta phải đảm nhận một trách nhiệm mới, sẽ là chồng, là vợ của người khác. Ta phải lo làm việc, phải nghiêm túc trong cách hành xử, không còn được bông đùa trêu ghẹo người này người kia. Cuộc sống ta cũng từ đó mà có nề nếp hơn. Ta phải thức dậy sớm để chuẩn bị bữa sáng cho gia đình chứ không được thả hồn vào những giấc mơ hồng trên chiếc giường ấm áp như trước kia. Tan giờ làm, ta phải về nhà để vui vầy với gia đình, chứ không được là cà với đám bạn ở quán bia quán rượu. Một khoảng thời gian sau, ta cùng người bạn đời hân hoan vui sướng đón chào một mầm sống mới, là kết quả của tình yêu chúng ta, là trái ngon của nhành cây ân ái vợ chồng. Trên vai ta là một niềm hạnh phúc vô cùng lớn, nhưng cũng là những gánh trách nhiệm nặng nề. Làm sao để vun đắp gia đình, làm sao để giáo dục con cái, làm sao để sống một đời sống mới trong an bình và niềm vui. Đây là những bận tâm không nhỏ chút nào đối với những người vừa bước vào đời như chúng ta.

Ngày nắm tay thề ước, ta ngỡ như mình sống trên Thiên Cung. Quanh ta là những lời chúc mừng, những tiếng ca du dương thánh thót, đưa hồn ta lên cao. Dưới chân ta là những thảm hoa rực rỡ ngát hương thơm. Nhưng cuộc đời không phải lúc nào cũng mang đến cho ta những điều tuyệt vời như thế. Sống với nhau, ta mới phát hiện ra những tật xấu của nhau. Thời gian qua đi, ta thấy người bạn đời không còn giữ được nét hương sắc như thuở còn xuân thì. Những áp lực của công ăn việc làm khiến ta dễ nổi nóng và gắt gỏng hơn. Rồi ta không còn nhớ nổi ngày sinh nhật của người bạn đời, quên người ấy thích ăn món ăn gì, quên đi cả ngày kỷ niệm hôn ước năm xưa. Những cám dỗ giữa dòng đời cứ luôn có sẵn đó: những quyến rũ, những mời mọc cứ luôn thôi thúc ta đi tìm một cảm giác lạ. Con cái lớn lên, chuyện học hành, chuyện sức khỏe… Làm sao để chúng được lớn khôn nên người, biết vâng lời, sống yêu thương và có ích… Đây đích thực là những khó khăn cho mọi gia đình, đặc biệt là những gia đình trẻ vừa chập chững sống đời hôn nhân.

Khi cùng nhau nắm tay thề ước trước mặt Chúa, ta và người bạn đời đã quỳ gối xin Chúa chúc lành cho tình yêu của mình. Nhưng lời chúc lành ấy chắc chắn chẳng thể nào có kết quả nếu chúng ta không cùng cộng tác với Chúa. Sẽ tuyệt vời biết mấy khi mỗi ngày vợ chồng con cái cùng quy tụ trước bàn thờ để hướng lòng về Chúa. Mỗi ngày hay mỗi tuần, cả gia đình cùng nhau đi lễ, hát những bài thánh ca tán dương Chúa. Rồi lâu lâu, cả gia đình về thăm ông bà nội ngoại để thể hiện sự quan tâm dành cho các bậc trưởng bối và dạy cho con cái bài học về lòng hiếu thảo. Trong gia đình, vợ chồng nêu gương yêu thương và rèn luyện con cái mình bằng những bài học chân thành và hữu ích. Người chồng luôn giữ được vai trò trụ cột của gia đình, người vợ luôn dịu dàng nâng đỡ, con cái biết vâng lời mẹ cha và cố gắng học hành thật tốt.

Chúng ta hãy cùng cầu nguyện cho các gia đình trẻ. Xin cho họ biết luôn đặt Chúa vào trong tình yêu của mình, xin cho tình yêu họ dành cho nhau luôn nồng thắm, để họ có đủ sức vượt qua tất cả những gian nan vất vả nơi đoạn đường đầu của đời sống hôn nhân và gia đình mà họ đang nỗ lực hàng ngày vun đắp luôn được thánh ân Chúa tưới gội từng phút giây trong suốt cuộc đời.

Pr. Lê Hoàng Nam, SJ

Nguồn: vietvatican

Ở lại với Người (kỳ 40): Sống trong Giáo Hội

Email In PDF.

Các bạn trẻ thân mến,

Ngôi Hai Thiên Chúa xuống thế làm người để cứu độ con người. Sau những năm tháng ẩn dật, Ngài sống đời công khai, rao giảng Tin Mừng, làm nhiều dấu lạ, cứu chữa biết bao người. Khi giờ tử nạn đến, Ngài chấp nhận chịu chết trên cây thập tự như của lễ toàn thiêu. Rồi từ cõi chết, Ngài sống lại để mang đến niềm vui và bình an cho những ai đang ngồi trong bóng tối. Cái chết và sự phục sinh của Ngài đã đánh bại quyền lực của Thần Chết, mở cửa cho ơn cứu độ từ trời tuôn xuống dương gian. Thế rồi, sau một thời gian ngắn, Ngài lại trở về cùng Chúa Cha. Phải chăng, công cuộc của Ngài đến đây là hết? Phải chăng khi đã về trời, Ngài đã xong nhiệm vụ của mình và lại có khoảng cách với con người như trước kia, khi Ngài chưa giáng thế?

Ngay từ khi mới bắt đầu sứ vụ công khai, Ngài đã quy tụ một nhóm nhỏ để ở riêng với Ngài. Khi Phêrô tuyên xưng đức tin, Đức Giêsu đã hứa là sẽ thiết lập trên nền tảng đức tin này của ông một giáo hội kiên vững không lay. Trải qua biết bao nhiêu thăng trầm, nhóm nhỏ này đã chịu sự huấn luyện của Chúa. Có lúc tưởng đã tan rã vì mất đường hướng khi Chúa chịu chết. Nhưng sau đó đã được củng cố lại, với một niềm tin và tình yêu mãnh liệt hơn. Khi Chúa về trời, Ngài trao gửi cho các ông một sứ mạng và sai Thánh Thần xuống bổ sức cho các ông. Thánh Thần đã biển đổi hoàn toàn con người các ông, từ chỗ sợ sệt đến chỗ can đảm làm chứng cho Giêsu. Từ một nhóm nhỏ ấy, có Lời và Thánh Thể làm trung tâm, Giêsu tiếp tục ở với con người một cách thiêng liêng, từ lúc ấy, cho đến khi thời gian không còn nữa.

Ngày từng ngày, như một hạt cải nhỏ bé, Giáo Hội của Chúa ngày lớn mạnh, bất chấp những cuồng phong giông tố. Có máu của các vị tử đạo thấm đất làm nảy sinh những mầm đức tin. Có các gương sống thánh thiện của các vị thánh làm cột trụ nâng đỡ. Qua Giáo Hội, Chúa tiếp tục hiện diện với dân của mình qua các bí tích, qua các sinh hoạt giáo hội, qua những lời khuyên răn dạy dỗ của các mục tử. Từ Giáo Hội, ơn cứu độ tuôn tràn cho hết thảy tín hữa khắp năm châu. Giáo Hội được ví như một người mẹ, luôn ân cần bảo ban, nâng đỡ con cái, nuôi dưỡng con cái bằng ân sủng thần linh từ trời. Giáo Hội là dấu chỉ sự hiện diện của Chúa nơi trần gian. Qua Giáo Hội, ta thấy mình luôn được chở che mọi nơi mọi lúc.

Các bạn trẻ thân mến,

Chúng ta sinh ra và lớn lên trong Giáo Hội. Chúng ta là một thành phần trong Giáo Hội. Nhờ bí tích rửa tội, ta đã được đón nhận vào trong Giáo Hội như ấn tín của một lời hứa sự sống đời đời về sau. Ta hít thở bầu khí của Giáo Hội nơi các sinh hoạt giáo xứ, nơi thánh lễ và việc cử hành các bí tích. Ta thừa hưởng rất nhiều ân sủng từ Giáo Hội nhưng dường như cảm thức về Giáo Hội của chúng ta còn rất kém. Ta chưa bao giờ đau nỗi đau của Giáo Hội, chưa bao giờ thao thức cùng một nỗi thao thức của Giáo Hội. Ta chỉ biết trách Giáo Hội sao khắc khe quá, sao có nhiều đòi buộc quá, khiến ta mất đi nhiều tự do. Ta chỉ muốn Giáo Hội chiều theo những sở thích và nguyện vọng của chúng ta, chứ không bao giờ vì Giáo Hội mà hy sinh những lợi ích của mình. Thậm chí, có nhiều bạn trẻ bất chấp tất cả, sống như thể mình không cần gì đến Giáo Hội. Chúng ta sẽ không bao giờ là những người Công Giáo thực thụ, nếu chúng ta sống bên ngoài môi trường Giáo Hội.

Giáo Hội của chúng ta tuy được chính Chúa Giêsu thiết lập, nhưng được quản trị bởi những con người yếu đuối. Thế nên, đôi khi ta thấy trong Giáo Hội có những chuyện không hay xảy đến khiến ta dần dần mất đi niềm tin vào Giáo Hội. Ta tự hỏi làm sao ơn Chúa có thể được thông chuyển cho ta qua những bàn tay tuy đã được hiến thánh nhưng chất đầy tội lỗi thế kia. Ta tỏ ra không còn coi trọng các bậc chủ chăn, giận lây những giáo lý họ giảng dạy, rồi coi khinh tất cả những ai thuộc về Giáo Hội của Chúa. Giáo Hội mà trong đó chúng ta được cưu mang là một Giáo Hội vừa thánh thiện vừa tội lỗi. Thánh thiện là vì xuất hiện từ Chúa, nhưng tội lỗi là bởi yếu đuối của con người. Chính Giáo Hội, mà cụ thể là các vị chủ chăn và mọi thành phần dân Chúa, ngày từng ngày phải hoán cải liên lỉ để có thể trở nên ngày một giống Đức Giêsu hơn.

Cuộc đời của chúng ta gắn chặt với Giáo Hội, mẹ của chúng ta. Giáo Hội của Chúa có được lan tỏa rộng khắp và trở nên hình ảnh sống động của Hiền Phu Giêsu hay không, tùy thuộc ở sự trưởng thành thiêng liêng của mỗi người tín hữu. Chúng ta cần phải ý thức mạnh mẽ là có một Giáo Hội Công Giáo mà mình thuộc về. Ta lớn lên và hưởng nếm những ơn lành thiêng liêng là nhờ sống trong bầu khí ấy. Chớ gì cảm thức thuộc về Giáo Hội trong ta trở nên mạnh mẽ hơn nữa, để có thể cùng chung tay đắp xây Giáo Hội của chúng ta thêm vững mạnh và lướt thắng được những sóng gió trên biển trần gian này.

Pr. Lê Hoàng Nam, SJ

Nguồn: vietvatican

Lời chia sẻ trước khi ra đi của một bác sĩ bị ung thư

Email In PDF.

'Sự thành công, xe cộ, nhà cửa, những thứ mà tôi nghĩ đã đem hạnh phúc đến cho tôi, khi tôi xuống tinh thần, tuyệt vọng, không mang đến cho tôi niềm vui'.

Richard Teo Keng Siang, sinh năm 1972, là một bác sĩ giải phẩu thẩm mỹ, rất ham sống, ham làm việc và... ham làm giàu. Năm 40 tuổi, anh đã thành một nhà triệu phú. Một ngày, anh khám phá ra mình bị ung thư phổi đã tới thời kỳ 4. Buổi nói chuyện này diễn ra ngày 19/1/2012, 8 tháng sau khi anh khám phá mình đã bị ung thư.

Richard Teo qua đời ngày 18/10/2012. Những chia sẻ của anh khi đưa lên mạng đã gây một xúc động rất lớn. Trang lưu niệm về anh có tới 4100 likes FB, 313 tweets, 175 shares, 122 G+.

“Chào tất cả các em. Giọng tôi hơi bị khàn một chút, mong các em chịu khó nghe. Tôi xin tự giới thiêu, tôi tên là Richard và là một bác sĩ. Tôi sẽ chia sẻ vài suy nghĩ về cuộc sống của mình và rất hài lòng khi được các giáo sư mời đến đây. Hy vọng sẽ giúp các em cách suy nghĩ khi bắt đầu theo ngành để trở thành nha sĩ giải phẫu cũng như suy nghĩ về những việc chung quanh.

Từ lúc trẻ, tôi là một sản phẩm đặc trưng của xã hội ngày nay, một sản phẩm khá thành công mà xã hội đòi hỏi. Hồi nhỏ tôi lớn lên trong một gia đình có mức sống dưới mức trung bình. Tôi được bảo ban bởi người chung quanh và môi trường rằng thành công thì hạnh phúc. Thành công có nghĩa là giàu có. Với suy nghĩ này, tôi trở nên cực kỳ ganh đua ngay từ nhỏ.

Không những chỉ cần đi học ở trường giỏi, tôi cần phải thành công trong mọi lĩnh vực, từ các hoạt động tập thể đến chạy đua, mọi điều. Tôi cần phải đoạt được cúp, phải thành công, phải được giải, giải quốc gia, mọi thứ. Tôi rất ganh đua. Tôi vào trường y và trở thành bác sĩ. Chắc một số em biết rằng trong ngành y, giải phẫu mắt là một trong những chuyên khoa khó vào nhất. Tôi cũng vào được và được học bổng nghiên cứu của NUS (National University of Singapore - ĐH Quốc gia Singapore) phát triển tia laser để chữa bệnh mắt.

Trong khi nghiên cứu, tôi có hai bằng phát minh, một về dụng cụ y khoa và một về tia lasers. Nhưng các em có biết không, tất cả các thành tựu này không mang lại cho tôi sự giàu có. Sau khi học hoàn tất, tôi quyết định rằng theo đuổi ngành phẫu thuật mắt mất quá nhiều thời gian trong khi ra ngoài làm tư kiếm được nhiều tiền hơn. Nếu các em để ý, vài năm qua, ngành thẩm mỹ đang lên, kiếm được khối tiền. Vì vậy, tôi quyết định bỏ ngành giải phẫu mắt giữa chừng và nhảy qua mở trung tâm giải phẫu thẩm mỹ trong tỉnh.

Các em có biết, rất mâu thuẫn, một người có thể không vui vẻ khi trả 20 đôla Mỹ cho một bác sĩ tổng quát, nhưng cũng chính người đó không ngần ngại trả 10 nghìn đôla Mỹ để hút mỡ bụng, 15 nghìn đôla Mỹ cho sửa ngực... Không cần phải suy nghĩ nhiều, phải không? Tại sao lại muốn thành bác sĩ tổng quát mà không là bác sĩ thẩm mỹ? Do vậy, thay vì chữa bệnh, tôi quyết định trở thành người sửa sắc đẹp.

Công việc làm ăn rất khấm khá. Bệnh nhân mới đầu chờ đợi một tuần, rồi 3 tuần, sau lên một tháng, hai tháng, đến ba tháng. Quá nhiều bệnh nhân. Tôi choáng váng. Tôi mướn một bác sĩ, hai bác sĩ, ba bác sĩ, rồi bốn bác sĩ. Chỉ trong vòng năm thứ nhất, chúng tôi đã lên hàng triệu phú. Nhưng chẳng thế nào là đủ vì tôi trở nên mê muội. Tôi bắt đầu khuếch trương tới Nam Dương, thu hút các “tai-tais” (tiếng dùng để chỉ các bà mệnh phụ nhiều tiền không đi làm) những người muốn có cuộc giải phẫu trong chớp mắt. Cuộc sống thật lên hương.

Tôi làm gì với mớ tiền dư thừa? Cuối tuần tôi tiêu khiển ra sao? Thông thường tôi đến tụ tập tại câu lạc bộ đua xe hơi. Tôi sắm riêng cho tôi một chiếc xe đua. Chúng tôi đến Sepang ở Malaysia và đua xe. Cuộc sống của tôi là thế đó. Với mớ tiền mặt, tôi sắm chiếc Ferrari. Lúc đó chiếc 458 chưa ra, chỉ có chiếc 430. Một người bạn học cũ của tôi làm ngân hàng. Anh ta mua chiếc màu đỏ mà anh mong muốn từ lâu. Tôi sắm chiếc màu bạc.

Tôi làm gì sau khi có chiếc xe? Đến lúc mua nhà, xây cửa. Chúng tôi bắt đầu tìm kiếm đất để xây nhà nghỉ mát. Tôi đã sống cuộc đời như thế nào? Chúng tôi nghĩ rằng phải cần hòa nhập với những người giàu có, nổi tiếng. Chúng tôi bắt đầu giao tiếp với mỹ nhân, người giàu sang và danh tiếng, như hoa hậu thế giới hay người sáng lập mạng Internet, ăn uống ở mọi nhà hàng kể cả nhà hàng nổi tiếng của đầu bếp Michelin.

Tôi đã có được mọi thứ trong cuộc sống, đến tột đỉnh của sự nghiệp và tất cả. Đó là tôi của một năm trước đây. Lúc ở trong câu lạc bộ thể thao, tôi nghĩ tôi đã chế ngự được mọi chuyện và đạt đến đỉnh vinh quang. Nhưng tôi lầm. Tôi không chế ngự được mọi chuyện. Khoảng tháng ba năm ngoái, đột nhiên tôi bắt đầu bị đau lưng. Tôi nghĩ chắc tại tôi thường vận động manh. Tôi đi đến SGH (Singapore General Hospital: Bệnh viện chính của Singapore) và nhờ bạn học làm MRI (phương pháp tối tân soi chụp hình bộ phận trong người để chẩn bệnh) để xem chắc là không bị trật đốt sống hay thứ nào khác. Tối hôm đó, anh ta gọi tôi và cho biết tủy sống thay đổi trong cột sống của tôi. Tôi hỏi như thế nghĩa là sao? Tôi biết nó có nghĩa như thế nào nhưng không thể chấp nhận sự thật. Tôi gần như muốn thốt lên: “Anh nói thiệt sao?” tôi đang sắp sửa chạy đi tập thể dục.

Ngày hôm sau chúng tôi có nhiều khám nghiệm hơn - bao gồm cả PET scans, và họ tìm thấy tôi đang ở thời kỳ thứ 4 của ung thư phổi. Tôi nghĩ: “Từ đâu mà ra thế này?”. Ung thư đã lan tới não, cột sống và nội tuyến. Các em biết, có lúc tôi hoàn toàn nghĩ mình đã chế ngự được tất cả, đã đạt đến tột đỉnh của cuộc sống, nhưng kế đó, tôi mất tất cả.

Đây là bản chụp của phổi. Nhìn vào, mỗi chấm đều là nang ung thư. Và thật sự, tôi có cả chục ngàn nang trong phổi. Tôi được cho biết, ngay cả với hóa trị, tôi cũng chỉ còn được 3, 4 tháng tối đa. Cuộc sống tôi bị nghiền nát, dĩ nhiên rồi, làm sao tránh khỏi? Tôi chán nản, tuyệt vọng, tưởng rằng mình đã có mọi thứ trước đây.

Điều mâu thuẫn là mọi thứ tôi có được - sự thành công, cúp thưởng, xe cộ, nhà cửa, tất cả những thứ mà tôi nghĩ đã mang hạnh phúc đến cho tôi; khi tôi xuống tinh thần, tuyệt vọng, không mang đến cho tôi niềm vui. Tôi chẳng thể ôm chiếc Ferrari mà ngủ. Chuyện đó không thể xảy ra. Chúng không mang lại một sự an ủi nào trong những tháng cuối cùng của cuộc đời tôi. Vậy mà tôi đã tưởng những thứ này là hạnh phúc; không phải vậy. Điều thật sự mang lại cho tôi niềm vui trong mười tháng cuối cùng là tiếp xúc với người thân, bạn bè, những người chân thành chăm sóc tôi, cười và khóc cùng tôi. Họ có thể nhìn thấy sự đau đớn, chịu đựng mà tôi phải trải qua. Đây thật sự mang lại hạnh phúc cho tôi. Những thứ tôi sở hữu, đáng lý ra mang lại hạnh phúc, nhưng không, tôi đã chẳng cảm thấy vui khi nghĩ đến.

Các em có biết, Tết sắp đến. Trước đây, tôi thường làm gì? À, thì tôi thường lái chiếc xe hào nhoáng của mình một vòng, thăm viếng họ hàng, phô trương với bạn bè. Tôi tưởng đó là niềm vui, thật sự vui. Nhưng các em có nghĩ họ hàng, bạn bè tôi đang chật vật kiếm sống có thể chia sẻ niềm vui cùng tôi khi thấy tôi khoe khoang chiếc xe bóng loáng? Chắc chắn là không. Họ sống khó khăn, đi xe công cộng. Thật sự những gì tôi làm chỉ khiến họ thêm ganh ghét, thậm chí có khi thành thù hận.

Những thứ này chúng ta gọi là đối tượng của sự ganh tị. Tôi khoe khoang để lấp đầy sự kiêu hãnh và cái tôi của mình. Chúng chẳng mang lại niềm vui cho bạn bè, cho người thân như tôi tưởng.

Để tôi chia sẻ với các em một câu chuyện khác. Khi tôi bằng tuổi các em, tôi ở khu King Edward VII. Tôi có một người bạn khá lạ lùng đối với tôi. Cô ta tên là Jennifer. Chúng tôi vẫn là bạn thân của nhau. Khi chúng tôi thả bộ, nếu cô ta thấy một con ốc sên trên đường, cô ta sẽ nhặt nó lên và đặt lại trong thảm cỏ. Tôi thắc mắc tại sao phải làm như thế? Tại sao phải để bẩn tay? Chỉ là một con ốc sên. Sự thật là cô ấy đã thấy được nguy cơ con ốc có thể bị đạp nát chết. Đối với tôi, nếu không tránh đường thì đáng bị đạp nát, chỉ là luật tự nhiên thôi. Đối ngược nhau quá, phải không?

Tôi được huấn luyện thành bác sĩ để có từ tâm, đồng cảm. Nhưng tôi không có. Sau khi tốt nghiệp y khoa, tôi làm việc ở khoa ung thư tại NYH. Hàng ngày, tôi chứng kiến cái chết trong khoa ung thư. Tôi nhìn thấy tất cả đau đớn mà bệnh nhân phải chịu đựng. Tôi thấy tất cả các thuốc giảm đau, và họ cứ vài phút phải bấm vào người. Tôi thấy họ vật lộn với hơi thở cuối, thấy tất cả. Nhưng đây chỉ là một công việc. Tôi đến bệnh xá mỗi ngày lấy máu, cho thuốc nhưng bệnh nhân có “thật” đối với tôi không? Không. Tôi chỉ làm công việc và nóng lòng về nhà để làm việc riêng của mình.

Sự đau đớn, chịu đựng của bệnh nhân có “thật” không? Không. Dĩ nhiên là tôi biết tất cả các từ ngữ chuyên môn để mô tả về sự đớn đau mà họ phải trải qua, nhưng thật sự tôi không hề “cảm” được cho đến khi tôi trở thành bệnh nhân. Mãi đến bây giờ, tôi mới thật sự hiểu được cảm giác của họ. Nếu các em hỏi tôi, nếu được làm lại cuộc đời, tôi có muốn thành một người bác sĩ khác không. Tôi sẽ trả lời các em là "Có". Vì bây giờ tôi thật sự hiểu được họ. Tôi phải trả giá đắt cho bài học này.

Ngay khi các em vào năm thứ nhất, bắt đầu hành trình để trở thành nha sĩ giải phẫu, cho phép tôi thử thách các em hai điều. Hiển nhiên, tất cả các em ở đây sẽ bắt đầu đi làm tư. Các em sẽ thành giàu có. Tôi bảo đảm với các em rằng, chỉ trồng răng, các em kiếm được bạc ngàn, mớ tiền không tưởng được. Và thật ra, không có gì sai trái với thành công, giàu có, tuyệt đối không gì sai trái. Điều phiền toái duy nhất là nhiều người chúng ta, như bản thân tôi, không thể kiềm chế được.

Tại sao tôi nói như vậy? Bởi vì càng tích tụ, càng có nhiều, tôi lại muốn nhiều hơn. Càng ham muốn, tôi càng trở nên mê muội. Như tôi đã đề cập trước đây, tôi muốn sở hữu nhiều hơn, đạt tới đỉnh vinh quang như xã hội muốn đào tạo chúng ta. Tôi trở nên mê muội đến nỗi mà chẳng còn việc gì thành vấn đề đối với tôi nữa. Bệnh nhân chỉ là một nguồn lợi tức và tôi vắt cạn từng xu từ họ.

Nhiều khi chúng ta quên đi mình cần phục vụ ai. Chúng ta lầm lạc đến nỗi chẳng phục vụ ai cả ngoài chính mình. Điều đó đã xảy ra với tôi. Dù là ở y hay nha khoa, tôi có thể nói với các em ngay bây giờ rằng, trong khi khám bệnh, đôi khi chúng ta khuyên bệnh nhân chữa trị bệnh không hẳn có, không rõ rệt và ngay cả khi không cần thiết.

Ngay tại thời điểm này, tôi biết ai là bạn tôi, chân thành lo lắng cho tôi và ai chỉ muốn làm tiền tôi bằng cách bán buôn “hy vọng” cho tôi. Chúng ta đánh mất lương tâm vì chúng ta chỉ muốn kiếm tiền.

Tệ hại hơn, tôi có thể kể cho các em nghe, vài năm vừa qua, chúng tôi đã nói xấu đồng nghiệp, “đối thủ” của chúng tôi và không hề thấy khó chịu. Nếu hạ thấp được họ xuống để nâng mình lên, chúng tôi làm. Điều đó đang xảy ra trong ngành y và ở mọi nơi. Tôi thử thách các em không để đánh mất lương tâm mình. Tôi trả giá đắt cho bài học. Và tôi hy vọng các em sẽ không bao giờ phải như vậy.

Điều thứ nhì, về số lượng bệnh nhân, dù ở bệnh viên công hay tư. Tôi có thể kể cho các em nghe, khi tôi làm trong bệnh viện, với tập hồ sơ bệnh lý, tôi chỉ muốn làm cho xong càng nhanh, càng tốt. Tôi chỉ muốn họ ra khỏi phòng khám bệnh của tôi càng nhanh, càng tốt vì có quá nhiều bệnh nhân. Thực tế là vậy. Đây chỉ là một công việc, một công việc thường nhật. Lúc đó, tôi có thật sự biết về cảm xúc của bệnh nhân của tôi như thế nào không? Không. Sự sợ hãi, nỗi lo âu của họ, tôi có thật sự hiểu điều gì họ đang trải qua không? Không, mãi cho đến khi sự cố xảy ra với tôi. Tôi nghĩ rằng đây là một lỗi lầm lớn nhất trong xã hội của chúng ta.

Chúng ta được huấn luyện để trở thành lương y, nhưng chúng ta không cảm được cho bệnh nhân. Tôi không đòi hỏi các em phải xúc động, vì như vậy cũng không chuyên nghiệp, mà chỉ hỏi chúng ta có thật sự cố gắng tìm hiểu nỗi đau đớn của họ không? Phần lớn là không, tôi có thể chắc chắn như vây. Do đó, tôi thử thách các em luôn đặt mình vào cương vị của bệnh nhân.

Bởi vì sự đau đớn, nỗi lo lắng, sợ hãi rất thực với họ mặc dù không thực đối với các em. Ngay hiện giờ, tôi đang chữa hóa trị lần thứ 5. Tôi có thể cho các em biết nó rất kinh khủng. Hóa trị là thứ mà các em không muốn ngay cả kẻ thù của mình phải trải qua vì bị hành, đau đớn, ói mửa.

Cảm giác khủng khiếp! Và bây giờ, với chút năng lực còn lại, tôi tìm đến các bệnh nhân ung thư khác vì tôi thật sự hiểu được họ đau đớn, chịu đựng như thế nào. Hơi muộn màng và ít ỏi! Các em có cả tương lai sáng lạn phía trước với tất cả tài năng và nhiệt huyết. Tôi thử thách các em, ngoài bệnh nhân của mình, hiểu thêm rằng có nhiều người ngoài kia đang thật sự đau đớn, thật sự khó khăn, đừng nghĩ rằng chỉ có người nghèo mới phải khổ. Điều này không đúng. Những người nghèo khó vốn sẵn không có gì, họ dễ dàng chấp nhận. Do đó, họ hạnh phúc hơn các em và tôi. Nhưng có nhiều người đang đau khổ về tâm thần, thể xác, tình cảm, vật chất...

Họ có thật. Chúng ta lựa chọn làm lơ hoặc chúng ta không muốn biết đến sự hiện hữu của họ. Do đó đừng quên, khi các em được thành danh, hãy với tay đến những người cần sự giúp đỡ. Bất cứ việc gì các em làm điều có thể mang đến sự khác biệt lớn cho họ. Bây giờ tôi ở vị trí của người tiếp nhận, tôi hiểu rõ, thấy khác khi có người thật sự chăm lo, khuyến khích mình. Nhờ vậy mà tôi vẫn có thể nói chuyện với các em hôm nay.

Tôi sẽ ngưng với lời sau, trong cuốn sách có tựa đề là “Những ngày thứ ba với Morris”. Có lẽ một số các em đã đọc cuốn này. Mọi người đều biết rằng sẽ có ngày phải chết, chúng ta ai cũng biết như vây. Nhưng sự thật, không ai tin, vì nếu tin chúng ta đã sống một cách khác. Khi tôi phải đối diện với cái chết, tôi lột bỏ mọi thứ, chỉ tập trung vào thứ thiết yếu. Thật trái ngược rằng, chỉ khi sắp chết thì mình mới biết nên sống như thế nào. Tôi biết điều này nghe qua trông thật mơ hồ, nhưng đó là sự thật và tôi đang trải qua.

Đừng để xã hội bảo ban các em cách sống. Đừng để môi trường bắt các em phải làm gì. Điều này đã xảy ra cho tôi. Tôi tưởng như vậy là hạnh phúc. Tôi hy vọng các em suy nghĩ lại và sẽ tự quyết định cuộc sống của chính các em. Không phải do người khác bảo ban mà là các em quyết định, sống cho mình hay mang đến sự tốt đẹp cho đời sống của người khác. Hạnh phúc thật sự không có được khi chỉ sống cho mình. Sự thật không như tôi đã tưởng.Tôi xin tóm lược, trong cuộc sống, chúng ta biết sắp xếp thứ tự trước sau càng sớm, càng tốt.

Đừng giống như tôi. Tôi không còn cách nào khác và đã phải trả giá đắt cho bài học này.”

Theo Ngoisao.net

JPAGE_CURRENT_OF_TOTAL