Wednesday, Feb 21st

Last update:09:24:20 AM GMT

You are here: News

News

Xin ơn mở rộng trái tim

Email In PDF.

Lạy Chúa,

Cứ mỗi khi chúng con chiêm ngắm tình yêu Chúa dành cho chúng con, chúng con vô cùng hạnh phúc, nhưng chúng con cũng cảm thấy một sự hổ thẹn trồi dậy trong người.

Chúa ban cho chúng con một trái tim để biết yêu, biết rung động, biết chạnh lòng, nhưng dường như trái tim của chúng con còn quá nhỏ bé để có thể mở ra ôm trọn lấy tất cả.

Chúng con chỉ yêu những ai yêu chúng con, ủng hộ chúng con, dành tình cảm cho chúng con. Còn những người chống đối, ghét bỏ chúng con, chúng con gạt họ ra bên ngoài tầm mắt.

Và khi yêu một người, chúng con chỉ cố nắm giữ người ấy, như thể muốn chiếm hữu người ấy, chứ không bao giờ yêu bằng một tình yêu tự do, trong sáng và trưởng thành.

Chính bởi vì chúng con luôn khép trái tim mình lại hoặc chỉ yêu theo phương cách ích kỷ của riêng chúng con, nên lúc nào chúng con cũng gánh lấy những thất vọng và mệt mỏi trong lòng.

Lạy Chúa, giờ đây, chúng con hết lòng xin Chúa mở rộng trái tim của chúng con ra, và giúp chúng con hiểu rõ rằng:

Tất cả chúng con đều từ Tình Yêu mà đến và sẽ trở về với Tình Yêu. Chúng con được sinh ra là những hữu thể của tình yêu. Khi không còn yêu, chúng con không còn sống thực sự nữa.

Chính tình yêu trao ban cho chúng con sức sống và khiến cho chúng con có động lực để sống một cách sung mãn trên đời này.

Và khi chúng con yêu, xin Chúa giúp chúng con biết rằng:

Yêu không phải là một chút cảm xúc thăng hoa, lãng mạn, bâng quơ; cũng không hệ tại nơi những lời nói ngọt ngào đầu môi chót lưỡi, chẳng có tí tâm tình.

Yêu thì không chiếm hữu, không điều khiển người mình yêu theo ý muốn của riêng mình, nhưng để cho người ấy được không ngừng triển nở và chính bản thân mình cảm thấy hạnh phúc vì điều đó.

Yêu thì không câu nệ đến chuyện người ấy đẹp hay xấu, tốt hay dở. Yêu, chỉ bởi vì người ấy là chính họ, là người mà ta yêu. Chỉ thế thôi!

Yêu là cho đi cả con người mình, chứ không đòi thu vén hay đáp trả, là không ngại khó ngại khổ, không vụ lợi, không tìm kiếm lợi ích riêng tư, không chấp nê lỗi phạm, nhưng lúc nào cũng tha thứ.

Trong tình yêu, không có sự phân chia, không có chuyện yêu một phần, một chút. Đã yêu là yêu trọn vẹn, yêu cả con người.

Yêu là hy sinh, là từ bỏ, là quên đi chính bản thân mình, là hòa hợp với người mình yêu, là cố gắng làm tất cả vì lợi ích tốt nhất của người mình yêu.

Lạy Chúa, nơi chính Ngài, chúng con tìm thấy mẫu gương tuyệt hảo của tình yêu:

Khi Ngài đã không giấu giếm chính mình, nhưng đã mặc khải cho chúng con biết về Ngài,

Khi Ngài đã không màng đến vinh quang, nhưng chấp nhận trở nên nhỏ bé để trở nên giống con người Ngài yêu.

Khi Ngài đã chịu bao hy sinh, vất vả, bao sỉ nhục để cứu vớt con người bằng mọi giá, kể cả giá máu đau đớn của Ngài.

Khi Ngài đã tìm ra mọi cách để luôn ở lại với chúng con, đã khuôn mình trong hình bánh rượu đơn sơ nhỏ bé; lại còn để chúng con rước Ngài vào lòng, để chúng con được nên giống Ngài, hiệp nhất với Ngài, không bao giờ xa cách.

Chúng con biết là mình cần phải yêu, nhưng dường như thật quá khó cho chúng con khi phải đón nhận một người chúng con không ưa vào trong cuộc sống.

Họ luôn dày vò chúng con, luôn cản trở chúng con, luôn có thành kiến với chúng con, làm sao chúng con có thể yêu họ được.

Chúng con sẽ không ngại ngùng khi giúp đỡ những con người thành tâm thiện chí; còn những người cứ luôn rắp tâm làm điều ác, gây tổn hại đến chúng con, đến gia đình và người thân của chúng con, làm sao chúng con có thể mến thương.

Trong chúng con vẫn còn đầy những ích kỷ nhỏ nhen của thân phận con người yếu đuối. Chúng con không thích người nào nổi trội hơn chúng con. Chúng con không ưa người nào tài giỏi hơn chúng con. Chúng con không muốn có ai được người khác chú ý hơn chúng con.

Lạy Chúa, dường như con nhận ra rằng sở dĩ mình chưa yêu trọn vẹn là bởi vì chúng con vẫn còn yêu mình nhiều quá. Chúng con quên mất rằng, Ngài đã yêu chúng con ngay khi chúng con vẫn từng giây từng phút chối từ tình yêu của Ngài; Ngài đã chết cho chúng con, ngay khi chúng con còn hô hào lên án Chúa.

Phải, con có thể yêu một người không yêu con và dám hy sinh cho họ, đấy mới thật sự là yêu. Còn nếu con yêu một người ủng hộ con, khen thưởng con, thì có khi ấy chỉ là bởi vì con yêu chính mình.

Xin Chúa ban thêm ân sủng cho chúng con, để chúng con biết nhìn đến gương của Ngài mà cũng biết yêu nhiều hơn nữa. Bởi vì, càng yêu, chúng con sẽ càng trở nên giống Chúa, càng trở về với căn tính thiêng liêng của chúng con. Khi yêu, những cảm xúc buồn phiền thù hận sẽ bị xua tan đi hết, và chúng con sẽ được chìm ngập trong hạnh phúc Thiên Đàng.

Amen.

Pr. Lê Hoàng Nam, SJ

Nguồn: vietvatican

Ở lại với Người (kỳ 38): Sứ mạng phục sinh

Email In PDF.

Các bạn trẻ thân mến,

Hai chữ “sứ mạng” là hai chữ gắn chặt với cuộc đời của Giêsu và những ai dính líu đến Ngài như hình với bóng. Khi chấp nhận xuống thế làm người, Giêsu đã mang trong mình sứ mạng Cha giao. Khi khởi đầu sứ vụ công khai, Ngài kêu gọi các môn đệ, trước là để ở với Ngài và học hỏi từ Ngài, sau là để tiếp bước theo Ngài cùng thực thi sứ mạng cứu thế. Khi Ngài sống lại và hiện ra với Maria Madalena, Ngài đã sai bà đi loan báo tin vui cho các môn đệ. Khi các môn đệ biết được tin phục sinh, họ tiếp tục làm chứng và không ngừng rao giảng tin vui này cho người khác. Sứ mạng của người môn đệ không là gì khác hơn ra đi khắp nơi khắp chốn để nói về Giêsu, rao truyền tình yêu Chúa, thắp lên giữa lòng muôn dân niềm hy vọng về ơn cứu độ mà Thiên Chúa đã ban cho nhân loại qua cái chết và sự phục sinh của Đức Giêsu.

Từ khi được ơn Thánh Thần biến đổi, các tông đồ không còn khép mình trong căn phòng kín nữa, nhưng mở toang cánh cửa, bước ra ngoài đường, dõng dạc nói về Giêsu cho người khác. Từ một con người nhút nhát và vô học, Phêrô đã trở thành một nhà giảng thuyết hùng hồn, có cả ngàn người lắng nghe và bị thuyết phục. Các tông đồ khác cũng chẳng ngại gian nan, vượt nghìn trùng sóng gió để đến những biên cương xa xôi đem niềm vui phục sinh đến cho mọi người. Đòn roi, gông cùm, thậm chí cả cái chết cũng không làm cho họ chùn bước. Khi bị những thế lực công ghen ghét, các tông đồ chẳng những không sợ hãi vì bị ruồng rẫy nhưng còn cảm thấy hạnh phúc vì được nên giống Thầy. Niềm vui có được từ sứ mạng không phải là chuyện làm được điều này điều kia, hay được người khác biết đến, nhưng là vui với người vui, khóc với người khóc và mang đến cho họ nguồn bình an mà Đức Giêsu đã mang đến cõi trời. Động lực để thúc bách bước chân người mang sứ mạng không phải là những khả năng lạ thường nhưng là một niềm tin rằng bên mình Chúa vẫn đang cùng nhịp bước.

Các bạn trẻ thân mến,

Khi chuẩn bị về trời, Đức Giêsu đã chính thức ban lệnh truyền cho tất cả các môn đệ cách riêng và cho hết thảy chúng ta nói chung là: hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ Thầy, làm phép rửa cho họ nhân danh Cha, và Con, và Thánh Thần. Sứ mạng mang tin vui phục sinh không chỉ dành riêng cho các linh mục, tu sĩ, hay các nhà truyền giáo, nhưng dành cho hết thảy chúng ta. Ra đi truyền giảng Tin Mừng không hẳn là rời bỏ quê hương, đến những miền xa xăm, lặn lội sương gió dặm trường ở những miền đất lạ nhưng có khi được thực thi ngay nơi mình đang sống. Công bố Tin Mừng phục sinh càng không phải là chuyện lôi kéo người khác bỏ tôn giáo của mình để theo Công Giáo, nhưng cốt yếu là khơi dậy lên trong họ nguồn bình an, niềm hy vọng, là mạnh mẽ nói về tình yêu thương, là khuyến khích nắm chặt bàn tay, cùng nhau xây dựng thế giới đậm tình người.

Tất cả chúng ta đều đã được lãnh nhận sức mạnh của Thánh Thần để ra đi và trở thành chứng nhân tình yêu cho Thiên Chúa. Chúng ta được mời gọi để làm cho mọi người nhận biết Cha là chúa tể của muôn loài, Đấng dựng nên trời đất, hữu hình lẫn vô hình. Cha là Đấng luôn yêu thương con người và kiên nhẫn với con người, bất chấp những bội phản và bất tín của họ. Cha là khởi nguyên và là cùng đích của mọi sự. Chỉ nơi Cha, con người mới có thể có được sự sống đời đời. Chúng ta cũng được mời gọi để nói về Giêsu, Ngôi Hai Thiên Chúa, đã vì yêu thương và vâng phục mà chấp nhận xuống thế làm người, sống và chết như một con người thực sự. Giêsu là hình ảnh hữu hình của Thiên Chúa vô hình, đã chịu hiến thân trên thập giá, chịu để máu và nước chảy ra cho nhân thế được hưởng nhờ ơn cứu độ. Nhưng Người đã chiến thắng sự chết và đã sống lại vinh quanh. Chúng ta cũng có sứ mạng tuyên xưng Chúa Thánh Thần, Ngôi Ba Thiên Chúa, Đấng luôn hoạt động trong mọi thời khắc lịch sử của dương gian. Người là Đấng thánh hóa mọi loài và làm cho trổ sinh những ân huệ dồi dào của Thiên Chúa nơi lòng thế nhân.

Có lẽ khá nhiều người trong chúng ta đã quên mất đi sứ mạng mà Thầy Giêsu đã ủy thác. Trong quan niệm của chúng ta, sứ mạng xa vời quá. Đó là chuyện của các ông cha bà sơ, những người học thần học hay rảnh rỗi không có chuyện gì để làm. Thực ra, sứ mạng đến với chúng ta không phải như một sự bắt buộc. Nếu ta bắt gặp được một tin vui, ta tự khắc thấy mình được thôi thúc để chia sẻ nó cho người khác. Giống như Maria Madalena hay hai môn đệ Emmaus, khi được niềm vui phục sinh đốt nóng cõi lòng, họ tự thấy biết mình phải làm gì. Họ hăng hái băng qua chặng đường dài để nói cho người. Họ làm điều đó với tất cả niềm vui. Thế nên, nếu ta thấy việc nói về Chúa cho người là chuyện của ai kia, chứ không phải của mình, ấy là do ta chưa cảm nghiệm được niềm vui khi có Chúa.

Ước gì mỗi người chúng ta mỗi ngày lớn lên hơn trong tương quan với Chúa, để có thể được thúc bách ra đi và làm chứng cho Người.

Pr. Lê Hoàng Nam, SJ

Nguồn: vietvatican

Nấc thang của hạnh phúc

Email In PDF.

Sự hạnh phúc không được ví như cái áo bất biến nhưng là một trạng thái động mà nó thay đổi theo cường độ của nó. Thậm chí, sự hạnh phúc biến đổi chân tính con người: từ kinh nghiệm sống được biến đổi thành mục tiêu để đạt tới. Trong ý nghĩa này, chúng ta có thể chia ra hàng loạt những hoạt động và thái độ mà nó cho phép chúng ta tiến đến gần hơn đích điểm của hạnh phúc:

1. Khi phân tích những gì xảy ra, không luôn luôn qui trách nhiệm cho mình.

2. Khi thất bại, tránh những phán đoán tiêu cực về chính mình.

3. Không quá chờ đợi vào những hòan cảnh và con người dựa trên khả năng và cơ may.

4. Không mong chờ một sự hoàn hảo và không đặt những mục tiêu quá cao.

5. Biết rõ những gì làm cho chúng ta sảng khoái và hãy đem chúng vào cuộc sống.

6. Vui hưởng hoa trái của những gì chúng ta đang có: không mất thời giờ để so sánh với người khác.

7. Không đòi hỏi mình thái quá: hãy tập cười chính mình, hãy làm giảm đi những căng thẳng và tăng thêm những niềm vui.

8. Nhận biết những gì làm chúng ta bình an và hãy biết đánh giá nó.

9. Không dừng lại trên những ý nghĩ tiêu cực và trên những gì không tốt.

10. Tìm kiếm những điểm mạnh khác và không quá nhấn mạnh trên khuyết điểm.

Bên cạnh đó, hai yếu tố nền tảng khác của sự hạnh phúc: đón nhận chính mình và mỉm cười với nó.

Theo Argyle và Lu (1990), người hạnh phúc là người có một tương quan tích cực với chính mình, thanh thản và biết đánh giá chính mình, tin vào năng lực của mình và vào những tiềm năng đang còn ẩn tàng.

Do đó, sự hạnh phúc tùy thuộc vào những gì ta cảm thấy bằng lòng với chính mình và không có sự thiếu nhất quán giữa những gì mà họ là và ước muốn là….

Sr. Maria Đăng Lan, FMA chuyển ngữ

Chiêm ngắm trái tim Đức Giêsu

Email In PDF.

Không biết tự bao giờ và vì lý do gì mà người ta thường thấy hình ảnh trái tim để làm biểu tượng cho tình yêu. Những đôi lứa yêu nhau thường vẽ hình trái tim rồi ghi tên mình cận kề trái tim ấy. Còn những ai đang đau khổ trong tình yêu thì diễn tả tâm tư đau buồn của mình dưới dạng một trái có mũi tên đâm qua với những giọt huyết từ từ chảy xuống. Để diễn tả tình yêu của mình dành cho thế nhân, Thiên Chúa, qua Đức Giêsu, cũng dùng hình ảnh trái tim để bộc lộ. Tin Mừng đã diễn tả cho chúng ta thấy trái tim ấy ngọt ngào và đầy ắp yêu thương biết bao, nhưng rốt cuộc cái kết cho trái tim bao dung và tràn trề tình yêu mến ấy lại là một cảnh cô đơn trên đồi vắng, một mũi giáo đâm qua, và những giọt máu cuối cùng nhẹ nhàng rơi xuống đất.

Trái tim của Giêsu là trái tim luôn hướng về Cha với một lòng cảm mến và vâng phục tuyệt đối. Chẳng bao giờ Ngài đặt Cha ra khỏi cuộc đời mình. Lúc đầu ngày khi vừa tỉnh giấc, đến khi mọi công việc đã hoàn thành xong, Ngài đều tìm đến một nơi thanh vắng để ở lại với Cha, dâng lời tạ ơn và trao phó mọi sự cho Người. Đối với Giêsu, việc gì Cha làm cũng tuyệt vời vô song. Chính Cha đã nuôi sống con chim sẻ trên không, đã mặc đẹp cho cánh hoa huệ ngoài đồng, đã mặc khải những điều cao cả cho những người nhỏ bé. Trước khi tuyển chọn các môn đệ thân tín, Ngài cũng tìm đến Cha trong nhiều ngày để xin ơn soi sáng. Khi chuẩn bị bước vào cuộc Khổ Giá, Ngài tha thiết tâm sự với Cha. Biết rằng chén đắng Cha trao thật khó khăn và đau đớn, nhưng tình yêu và lòng tín thác vào quyền năng của Cha đã giúp Giêsu chẳng ngại ngùng chi, chẳng còn lo lắng gì. Trên thập giá, lòng buồn phiền quá đỗi vì chẳng thấy Cha đâu, nhưng Ngài vẫn trao dâng hết mọi sự, kể cả linh hồn Ngài vào tay Cha, Đấng mà Ngài yêu mến khôn cùng, yêu trên hết mọi sự.

Trái tim của Giêsu là một trái tim hướng về hết mọi người, đặc biệt là những người nghèo hèn, nhỏ bé, yếu thế và bị bỏ rơi. Khi sinh ra, Ngài đã chọn cho mình một nơi rốt cùng nhất để những mục đồng có thể đến viếng thăm. Ngài cũng đã tự xếp mình vào hàng tội lỗi bên bờ sống Giordan, để các tội nhân không còn thấy mặc cảm. Suốt hành trình công khai giảng dạy, Ngài chẳng ngại chi khi nắm lấy tay bệnh nhân, đụng chạm đến người cùi, ăn uống với phường thu thuế, để cho người phụ nữ tội lỗi đụng chạm đến mình. Khi thấy một đoàn lũ người đông đảo cất bước theo Ngài, Ngài đã không thể kiềm chế được cảm xúc. Ngài chạnh lòng thương khi nghĩ đến cảnh đàn chiên bơ vơ không người chăm nom. Nhìn đến thành Giêrusalem, Ngài đã nghẹn ngào đến rơi lệ vì nghĩ đến cảnh tan tát và cứng tin của họ. Trong bữa tiệc ly, con tim của Giêsu đã xao xuyến vô cùng vì nghĩ đến cảnh sẽ chia lìa những người mình yêu mến, là các môn đệ đang ngồi đồng bàn với họ đây. Cả đến khi chết, Ngài cũng chọn cái chết ngang hàng với những tên tội phạm nguy hiểm nhất. Một tên trộm phạm tội tày trời ăn năn vào phút chót cũng đủ khiến cho con tim nhạy cảm của Ngài rung động, thứ tha và hứa ban phần thưởng Nước Trời.

Trái tim của Giêsu là con tim đầy lòng thương xót, bị bội phản nhưng lúc nào cũng thứ tha. Người ta chạy đến với Ngài những khi cần đến quyền năng của Ngài. Biết bao nhiêu việc lành phúc đức Ngài thực thi khi thi hành sứ vụ đã cứu thoát bao nhiêu con người khỏi bệnh tật, tội lỗi và mặc cảm của mình. Các môn đệ, từ thân phận đánh cá thấp hèn, đã được Ngài đưa lên vị trí cao, được cộng tác với Ngài trong công cuộc cứu độ nhân thế. Nhưng rốt cuộc, tất cả đều quay lưng với Ngài, đều bỏ mặc Ngài vào lúc Ngài cần họ đỡ nâng nhất. Bao nhiêu lời dạy dỗ quý báu, họ như bỏ ngoài tai, chẳng mảy may để ý. Nỗi cô đơn và bóng đêm trong Vườn Dầu như muốn xé nát con tim Ngài, vậy mà những kẻ thân tín nhất của Ngài vẫn say chìm mê man trong giấc ngủ. Ngoài kia, những người đã được thụ ơn Ngài, những người đã từng lớn tiếng tung hô Ngài, nay cũng cất cao lời tuyên bố muốn tử hình Ngài. Một thời, họ cho rằng Giêsu là một ngôn sứ vĩ đại; giờ đây, chỉ vì Giêsu không thể đáp ứng nguyện vọng của họ, họ sẵn sàng xem Giêsu như một người phản nghịch và đáng chết. Ấy vậy mà khi bị xử tử, Giêsu vẫn không một lời oán trách, chỉ một mực cầu xin Cha tha thứ cho sự yếu đuối và vô tri của họ mà thôi.

Tình yêu có những lý lẽ riêng của nó. Nó có thể để ý đến từng chi tiết nhỏ vụn vặt những điều tốt mà người mình yêu đã làm, nhưng lại chẳng để ý chi đến những lỗi lầm to tát của họ. Tình yêu có sức xua tan tất cả những nỗi đau mà người mình yêu mang đến. Và cho dù có phải chết đi cho người mình yêu, đó vẫn là một niềm hạnh phúc khôn nguôi, chứ không bao giờ là một điều mất mát.

Trái tim của Giêsu là một trái tim đầy ắp tình yêu như thế. Ta hãy cùng chiêm ngắm trái tim ấy để mong sao cảm nghiệm được tình yêu Thiên Chúa dành cho ta, và để ta cũng có thể yêu Ngài và yêu tha nhân như vậy.

Pr. Lê Hoàng Nam, SJ

Nguồn: vietvatican

Ở lại với Người (kỳ 37): Cuộc biến đổi tận căn

Email In PDF.

Các bạn trẻ thân mến,

Vâng nghe lời Giêsu, Mẹ và các tông đồ ở lại trong thành Giêrusalem để chờ ơn từ trời ban xuống. Trong thời gian chờ đợi, họ đã liên lỉ cầu nguyện để có thể được vững lòng tin, cũng như để tìm biết ý Chúa cho cuộc đời mình. Bỗng một ngày nọ, đang khi cầu nguyện, có một luồng gió mạnh ùa vào nhà, rồi xuất hiện trên đầu họ những hình như lưỡi lửa, tản ra và đậu trên từng người. Một phép lạ xảy đến. Họ bắt đầu có được những khả năng đặc biệt. Họ có thể nói được những thứ ngôn ngữ khác nhau. Họ cảm thấy mình vững mạnh hơn. Họ vượt qua được cảm giác sợ hãi. Họ như được lột xác khỏi con người cũ bấy lâu vẫn bám víu lấy họ. Họ thấy trong mình có một sức mạnh trồi lên, thôi thúc họ bước ra khỏi căn phòng u tối và đóng kín, lên đường công bố tin vui phục sinh cho những người khác.

Thánh Thần mà Đức Giêsu đã hứa ban khi trối trăn những lời sau hết trong vườn Dầu, rốt cuộc đã đến. Chính Thần Khí này đã đưa Ngôi Hai nhập thể vào cung lòng của Maria, đã thổi Giêsu vào hoang địa chịu thử thách, đã khơi lên trong Giêsu lời chúc tụng Cha vì những việc kì diệu Cha đã làm. Giờ đây, Thánh Thần lại tiếp tục tuôn tràn trên các tông đồ ngọn lửa nhiệt thành cho sứ mạng. Nơi đâu có Thánh Thần, nơi đó có sức mạnh, lòng can đảm, có sự biến đổi và hiệp nhất. Ơn sủng của Thánh Thần hàn gắn lại sự chia sẻ có nguồn gốc từ câu chuyện tháp Babel năm xưa. Nếu vì không hiểu nhau mà con người không thể nói chuyện được với nhau thì với sức mạnh của Thánh Thần, con người có thể đến gần nhau hơn, thấu cảm với nhau hơn.

Một trong những điều kì diệu mà Thánh Thần ban cho các tông đồ là khả năng đứng dậy và can đảm làm chứng cho Chúa. Nhớ ngày Chúa chịu khổ nạn, họ tan tác khắp nơi, không dám đối mặt với một ai, thậm chí còn nỡ chối bỏ Chúa. Ngay cả khi Chúa đã phục sinh, họ vẫn còn thui thủi trong bốn bức tường kín, không dám lộ diện ra ngoài vì sợ phác giác. Nếu như ngày trước, họ sợ dính líu với Giêsu, thì sau khi được ơn Thánh Thần, họ chẳng những dám mở toang cánh cửa bước ra, cao rao lời giảng dạy về Giêsu, mà còn lấy làm hãnh diện khi chịu những đòn roi và khinh miệt của người khác, vì được trở nên giống Giêsu. Nhờ ơn Thánh Thần, họ lấy Giêsu làm thần tượng của mình, và sẵn sàng ra đi khắp nơi khắp chốn, chẳng nề hà gian nan, để sống một cuộc đời như Giêsu, để trở nên đồng hình đồng dạng với Giêsu, người mà họ hằng yêu mến.

Các bạn trẻ thân mến,

Có lẽ chúng ta cũng cần được biến đổi như thế. Bấy lâu nay ta luôn sống trong con người cũ của mình. Cuộc sống của ta, ngày qua ngày, cứ bình lặng trôi theo tiến trình của thời gian, mà chẳng có gì thay đổi hết. Vẫn một nếp sống cũ, một tinh thần cũ, một thói quen cũ, một nếp nghĩ cũ. Dần dần, ta chỉ còn tồn tại trên trái đất này, chứ không còn là sống một cách sinh động và tràn đầy ý nghĩa nữa. Con người ta ù lì, phó mặc một cách thụ động cho sự đời xảy ra chứ không bận tâm gì đến chuyện cải thiện để làm cho đời sống thêm tốt. Giống như các tông đồ xưa, ta thấy cuộc sống bên ngoài sao phức tạp quá đầy dẫy những hiểm nguy rình chờ, nên ta cứ chấp nhận sống trong bóng tối của căn phòng, an phận với nỗi cô đơn, chứ không muốn đứng lên, mở toang cánh cửa để đón những làn gió mát, đón ánh mặt trời trên cao. Tồi tệ hơn, ta quen với một nếp sống sợ hãi và vùi mình trong thất bại, không dám ra đi làm chứng cho một tin vui phục sinh mà ta đã được mặc khải.

Ngay từ lúc ta được tạo hình, Thiên Chúa đã thổi vào trong ta hơi thở của Ngài, chính là Thần Khí sự sống. Ngài muốn chúng ta sống trong cương vị người làm chủ, chứ Ngài không ban cho ta Thánh Thần để rồi ta sống trong kiếp nô lệ của chính ta. Ta hãy xin Chúa Thánh Thần hãy khơi dậy trong chúng ta sức mạnh sáng tạo của Thiên Chúa. Xin Ngài hãy mang Giêsu đến trong lòng ta, mang đến cho ta ngọn lửa của nhiệt thành, đốt cháy hết tất cả những gì là dơ bẩn và xấu xa trong ta. Xin Ngài mở rộng con tim ta để ta có thể nghe và thấu hiểu được những nỗi lòng của người khác. Xin Ngài hãy thêm sức cho đôi chân của ta để ta có thể đứng dậy được và không ngại bước ra vùng ánh sáng. Xin Ngài hãy thổi ta vào những hoang địa, để có sẵn sàng chịu cám dỗ và thử thách vì Đức Kitô và xông pha lên đường đến bao miền đất lạ mà không bao giờ chùn chân mỏi bước. Hãy xinThánh Thần dạy ta cầu nguyện, giúp ta cất cao bài ca chúc tụng Thiên Chúa vì bao điều diệu kỳ Người đã làm cho nhân thế từ ngàn xưa cho đến mãi sau này.

Cuộc đời của một người Kitô hữu phải là một cuộc đời có Thánh Thần, một cuộc đời có sự đổi mới. Mỗi khi ánh bình minh lên, ta đủ sức canh tân lại đời sống của mình. Có Thánh Thần, đời ta sẽ có niềm vui, có bình an, có dấn thân, và dù có chịu trăm ngàn thương đau, lòng ta vẫn tràn trề niềm hạnh phúc.

Pr. Lê Hoàng Nam, SJ

Nguồn: vietvatican

JPAGE_CURRENT_OF_TOTAL