Saturday, Jun 23rd

Last update:03:15:30 PM GMT

You are here: News

News

Chiêm ngắm người môn đệ Chúa

Email In PDF.

Cùng xuất hiện với Đức Giêsu trên hành trình sứ vụ công khai của Ngài, có bóng dáng của một số con người. Họ được xem là những môn đệ của Đức Giêsu. Ngày nay, tuy Đức Giêsu không còn hiện diện trên trần gian này một cách hữu hình nữa, nhưng Ngài vẫn tiếp tục mời gọi những người Ngài muốn, thánh hóa họ để họ trở nên sở hữu riêng của Ngài, thuộc về một mình Ngài để Ngài có thể sai họ đi. Ta thường gọi những người đó là các Giám Mục, Linh Mục, Phó Tế, tu sĩ. Bề ngoài, họ có thể khác nhau về nhiều phương diện, nhưng vì đều là môn đệ của Chúa, nên tất cả đều có trong mình những đặc điểm chung, khiến họ trở thành những người môn đệ chân chính của Đức Giêsu, vị Thầy Chí Thánh của mình.

Tin Mừng đã cho chúng ta biết, đặc điểm đầu tiên của một người môn đệ Chúa là người được Chúa gọi đến để ở với Ngài. Thế nên, những người sống đời dâng hiến không phải là người tự mình đến với Chúa theo ý muốn chủ quan của mình. Và sẽ chẳng có một sự sai đi nào xảy đến khi họ chưa ở với Giêsu. Ở với Giêsu là một kiểu cận kệ của con tim, là đụng chạm của hai tâm hồn. Người môn đệ Chúa trước hết phải hiểu được những tâm tư của Giêsu, có chung thao thức với Giêsu, vui niềm vui của Giêsu, buồn nỗi buồn của Giêsu. Không có khoảng thời gian ở với Giêsu, không để cho dòng máu của Giêsu tuôn chảy trong mình, thì cũng sẽ chẳng có gì là sứ mạng. Khi ấy, người môn đệ có làm gì to tát, có thực thi những công trình vĩ đại, vẫn không phải là người thuộc về Giêsu cách hoàn hảo.

Sau khi đã trải qua một thời gian ngắn ở với Giêsu, người môn đệ trở thành người tông đồ, được Ngài sai đi vào thế giới với một quyền trừ quỷ. Người môn đệ không phải là người tự mình tìm ra việc cho mình, không tự mình sai mình đi, nhưng là đi do nhận được mệnh lệnh sai phái của Thiên Chúa. Họ ra đi dưới bóng rợp của Thiên Chúa và họ mang Thiên Chúa theo mình. Sứ mạng của họ là sử dụng tất cả những gì mình thủ đắc được nhờ khoảng thời gian ở với Thầy Giêsu để lan truyền cho người khác. Đó là tình yêu, là bình an, là niềm hy vọng. Họ đã lãnh nhận điều ấy cách nhưng không, thì cũng cho đi cách nhưng không . Họ cho đi chứ không được thu vén cho mình. Họ sẽ làm cho trần gian tối tăm được bừng dậy ánh sáng, họ sẽ làm cho nhân thế nhạt nhẽo được mặn mà nét yêu thương. Họ làm tất cả những điều đó chỉ với một mong muốn duy nhất là uy danh của Cha trên trời được tôn vinh mãi mãi.

Hành trình mà người môn đệ cất bước ra đi là một hành trình đầy gian lao cách trở. Trước hết, họ phải đoạn tuyệt với những bám víu đằng sau, với gia đình, mẹ cha, những người thân yêu nhất. Họ cũng phải cắt đứt chính mình với những toan tính ích kỷ, những sở thích đam mê, những khoái lạc trần thế. Phía trước họ là một bầy sói dữ đang chờ. Ít người thương, nhiều người ghét. Những đấu tranh nội tâm do phải sống giữa những căng thẳng hiện sinh, cùng với những bắt bớ của người đời cứ đi theo họ mãi. Sẽ chẳng có một người môn đệ nào theo Chúa cách trọn vẹn mà chẳng có tí hy sinh, từ bỏ, mất mát nào. Con đường thập giá là con đường mà chính họ phải đi qua.

Nhưng người môn đệ không phải là người chịu những điều ấy chỉ vì chính nó. Họ gánh hết tất cả là vì một lòng yêu. Họ được chính tình yêu Chúa tác động mình và giờ đây, họ cũng muốn người khác được tình yêu Ngài động chạm đến như thế. Họ lao tác với Giêsu, để cùng được hưởng phúc vinh quang với Ngài. Rốt cuộc, những gì người môn đệ làm cũng chỉ mong được ở lại với Chúa, Đấng là họ yêu mến và kính tôn với hết cả xác hồn. Ở với Người khi buồn cũng như lúc vui, khi chịu hy sinh cũng như khi gặt hái, khi thấy cô đơn đến tột cùng, cũng như khi nhận được nguồn an ủi lớn lao từ trời mưa xuống. Ở với Người, đó là niềm hạnh phúc của người môn đệ Đức Giêsu.

Đấy là những căn tính lý tưởng mà Đức Giêsu hằng khao khát nơi các môn đệ của Ngài. Nhưng dường như rất ít người tự nhận mình là môn đệ Chúa sống được những điều này. Chúng ta hãy nguyện cầu cùng Chúa ban thêm ơn sủng cho những người mà Chúa đã chọn gọi, để họ thực sự là con người của Chúa, thanh thoát với hết những bám víu của thế gian.

Xin cho con tim họ đầy ắp lửa yêu thương, con đôi tay họ biết mở ra cho thế giới, cho đôi chân họ chẳng quảng ngại những nẻo đường gian nan, cho bờ vai họ đừng bao giờ lìa xa cây thánh giá.

Xin hãy đong đầy con người họ bằng ân sủng và bình an để bất cứ nơi nào họ đặt chân đến, họ cũng trao ban những điều ấy cho mọi con người.

Xin cho họ chỉ có một gia sản duy nhất để bám víu và gìn giữ, là chính Đức Giêsu, Đấng đã yêu thương họ và là Đấng mà họ yêu thương đến vô vàn.

Pr. Lê Hoàng Nam, SJ

Nguồn: vietvatican

Ở lại với Người (kỳ 39): Ơn gọi làm con Chúa

Email In PDF.

Các bạn trẻ thân mến,

Cảm nghiệm được thúc đẩy của Thánh Thần, có biết bao người hăng hái lên đường truyền rao Tin Mừng cứu rỗi. Họ chẳng ngại gian nan, vượt trùng khơi sóng dữ, băng rừng già âm u, để đến tận cùng chân trời trái đất, cốt chỉ để nói cho người khác biết về một sự sống mới mà Giêsu hứa ban cho những ai vững tin vào Người. Tạ ơn Chúa đã thương yêu dân tộc Việt Nam nhỏ bé của chúng ta, sai gửi các nhà truyền giáo đến, rắc gieo trên mảnh đất này những hạt mầm đức tin. Tổ tiên chúng ta đã vui mừng đón lấy, ấp ủ để đến ngày nay, ta được hưởng nhờ hoa quả thơm ngon.

Được làm con của Chúa là một vinh dự vô cùng to lớn của hết thảy chúng ta. Chính Đức Giêsu đã chia sẻ cho chúng ta phẩm giá cao quý ấy. Nhớ lại ngày xưa, khi Ađam và Eva còn sống thảnh thơi bên Thiên Chúa. Chiều chiều, Thiên Chúa và họ cùng thong dong dạo mát với nhau. Kể từ khi họ phạm tội, tình thân ái giữa con người với Thiên Chúa ngày càng xa mờ nhạt hơn. Tội lỗi đã kéo con người xuống tận đáy hố sâu, khiến cho họ phải lẩn trốn mình, không dám đối diện với Thiên Chúa. Nhưng nay, Đức Giêsu đã phục hồi lại cho chúng ta tư cách làm con Cha, trở nên đồng thừa tự với người anh trưởng là Giêsu. Ta như được đưa về tình trạng công chính nguyên thủy trước kia. Dù chỉ là những con người nghèo hèn đơn sơ, quanh năm gắn liền với ruộng vườn, ao cá, nhưng ông bà tổ tiên chúng ta đã ý thức rất rõ niềm vinh hạnh to lớn này.

Không phải là những nhà thần học tài ba, không có những lý luận cao siêu, không được học những tư tưởng kiệt xuất, nhiều khi chỉ thuộc mỗi kinh Lạy Cha, mà cũng chưa nắm vững trọn vẹn, vậy mà họ chưa bao giờ thiếu niềm tin vào Chúa, chưa bao giờ gục ngã trước những bắt bớ bạo tàn. Đầu rơi, máu chảy, bị thú dữ dày xéo, ngũ mã phanh thây… thậm chí cả những nhục hình tàn bạo nhất cũng không thể làm cho đức tin họ bị lay chuyển. Giọt máu đào thấm vào lòng đất, làm trổ sinh những bông hạt nặng trĩu. Từng đoàn đoàn lớp lớp hiên ngang bước đi, tiến ra pháp trường nhưng vui như đi vũ hội, đi dự tiệc cưới. Anrê Phú Yên bị đao chém ngang cổ, bị mũi giáo đâm vào trái tim còn đang tuổi thanh xuân, nhưng miệng vẫn cao rao lời ca tri ân Chúa. Gông cùm, roi sắt, ngục tù có thể là nỗi ám ảnh của người ta, nhưng lại là vinh quang của những người con dân đất Việt thời ấy.

Trải qua hành trình dài mấy trăm năm, niềm tin năm xưa được gieo vãi vẫn ngày một lớn lên và trổ sinh hoa trái. Mặc dù số lượng người Công Giáo trong đất nước chúng ta vẫn còn khá khiêm tốn, nhưng lòng sùng đạo vẫn son sắt như xưa. Những kinh nguyện gia đình vào mỗi tối, những sinh hoạt giáo xứ, các hoạt động tông đồ vẫn luôn khơi lên niềm vui khi được làm con Chúa trong Giáo Hội của Người. Nhà thờ ở Việt Nam luôn đầy ắp người, từ già đến bé. Số lượng các bạn trẻ muốn dấn thân trong đời tu ngày càng tăng. Các nhà truyền giáo năm xưa đã gieo giống, ông bà ta đã bón phân vun trồng, nhờ hồng ân Chúa chở che qua bao thăng trầm khốn khó, giờ đây, chúng ta được hưởng những trái ngon ngọt cho đời sống đức tin của chúng ta.

Các bạn trẻ thân mến,

Giữa dòng đời này chơ vơ và lạc lõng, các bạn sẽ không thể nào tồn tại mà không có đức tin. Bao giờ các bạn cũng phải tin vào một cái gì đó, vì trí óc ta có hạn, ta không thể kiểm chứng hết được. Có nhiều điều các bạn tin cũng được mà không tin cũng chẳng sao. Nhưng có một niềm tin mà nếu các bạn hấp thụ cách thực sự và tinh tuyền, các bạn dám đánh đổi cả mạng sống để bảo toàn nó. Ông bà chúng ta đã lãnh nhận được niềm tin như thế. Hôm nay, đến lượt chúng ta, chúng ta được mời gọi tiếp nối hành trình đức tin này.

Tiếc thay, nhiều người trong chúng ta xem chừng chẳng quan trọng mấy chuyện có đức tin hay không. Việc ta trở thành người Công Giáo chẳng những không làm ta hãnh diện mà còn đôi khi khiến ta cảm thấy thua thiệt. Được gọi Thiên Chúa là Cha, đối với ta không vinh dự cho bằng chuyện làm lớn ở công ty, có lương bổng cao, được người khác nể trọng. Nghĩ về những bậc cha anh, anh bái phục đức tin kiên vững của họ. Nhưng ta chỉ dừng lại ở đó, chứ không dám noi gương các vị anh hùng này.

Ngày nay, chắc có lẽ không còn những bách hại rùng rợn như trước. Nhưng những thách đố cho niềm tin chúng ta vẫn còn, thậm chí có phần tinh vi và khó lường hơn. Cám dỗ của công danh và lợi lộc vẫn còn đó. Sức quyến rũ của bạc tiền qua mọi thời vẫn đủ sức lay đổ bao con người, mọi nơi mọi lúc. Ý thức về niềm vinh hạnh được làm con Chúa trở nên ngày càng yếu thế trước sức tấn công của các xu hướng hưởng thụ và chủ nghĩa cá nhân tân thời.

Chúng ta hãy nghĩ đến những hy sinh của các nhà truyền giáo, và những mẫu gương can đảm của các bậc cha anh để ý thức rõ hơn về món quà đức tin mà ta đang thụ hưởng. Đức tin ấy đã phải trả bằng giá máu mới có được. Giữa vững đức tin ấy, chúng ta mới có cơ may vui hưởng vinh quang trong Nước Chúa.

Pr. Lê Hoàng Nam, SJ

Nguồn: vietvatican

Xin ơn mở rộng trái tim

Email In PDF.

Lạy Chúa,

Cứ mỗi khi chúng con chiêm ngắm tình yêu Chúa dành cho chúng con, chúng con vô cùng hạnh phúc, nhưng chúng con cũng cảm thấy một sự hổ thẹn trồi dậy trong người.

Chúa ban cho chúng con một trái tim để biết yêu, biết rung động, biết chạnh lòng, nhưng dường như trái tim của chúng con còn quá nhỏ bé để có thể mở ra ôm trọn lấy tất cả.

Chúng con chỉ yêu những ai yêu chúng con, ủng hộ chúng con, dành tình cảm cho chúng con. Còn những người chống đối, ghét bỏ chúng con, chúng con gạt họ ra bên ngoài tầm mắt.

Và khi yêu một người, chúng con chỉ cố nắm giữ người ấy, như thể muốn chiếm hữu người ấy, chứ không bao giờ yêu bằng một tình yêu tự do, trong sáng và trưởng thành.

Chính bởi vì chúng con luôn khép trái tim mình lại hoặc chỉ yêu theo phương cách ích kỷ của riêng chúng con, nên lúc nào chúng con cũng gánh lấy những thất vọng và mệt mỏi trong lòng.

Lạy Chúa, giờ đây, chúng con hết lòng xin Chúa mở rộng trái tim của chúng con ra, và giúp chúng con hiểu rõ rằng:

Tất cả chúng con đều từ Tình Yêu mà đến và sẽ trở về với Tình Yêu. Chúng con được sinh ra là những hữu thể của tình yêu. Khi không còn yêu, chúng con không còn sống thực sự nữa.

Chính tình yêu trao ban cho chúng con sức sống và khiến cho chúng con có động lực để sống một cách sung mãn trên đời này.

Và khi chúng con yêu, xin Chúa giúp chúng con biết rằng:

Yêu không phải là một chút cảm xúc thăng hoa, lãng mạn, bâng quơ; cũng không hệ tại nơi những lời nói ngọt ngào đầu môi chót lưỡi, chẳng có tí tâm tình.

Yêu thì không chiếm hữu, không điều khiển người mình yêu theo ý muốn của riêng mình, nhưng để cho người ấy được không ngừng triển nở và chính bản thân mình cảm thấy hạnh phúc vì điều đó.

Yêu thì không câu nệ đến chuyện người ấy đẹp hay xấu, tốt hay dở. Yêu, chỉ bởi vì người ấy là chính họ, là người mà ta yêu. Chỉ thế thôi!

Yêu là cho đi cả con người mình, chứ không đòi thu vén hay đáp trả, là không ngại khó ngại khổ, không vụ lợi, không tìm kiếm lợi ích riêng tư, không chấp nê lỗi phạm, nhưng lúc nào cũng tha thứ.

Trong tình yêu, không có sự phân chia, không có chuyện yêu một phần, một chút. Đã yêu là yêu trọn vẹn, yêu cả con người.

Yêu là hy sinh, là từ bỏ, là quên đi chính bản thân mình, là hòa hợp với người mình yêu, là cố gắng làm tất cả vì lợi ích tốt nhất của người mình yêu.

Lạy Chúa, nơi chính Ngài, chúng con tìm thấy mẫu gương tuyệt hảo của tình yêu:

Khi Ngài đã không giấu giếm chính mình, nhưng đã mặc khải cho chúng con biết về Ngài,

Khi Ngài đã không màng đến vinh quang, nhưng chấp nhận trở nên nhỏ bé để trở nên giống con người Ngài yêu.

Khi Ngài đã chịu bao hy sinh, vất vả, bao sỉ nhục để cứu vớt con người bằng mọi giá, kể cả giá máu đau đớn của Ngài.

Khi Ngài đã tìm ra mọi cách để luôn ở lại với chúng con, đã khuôn mình trong hình bánh rượu đơn sơ nhỏ bé; lại còn để chúng con rước Ngài vào lòng, để chúng con được nên giống Ngài, hiệp nhất với Ngài, không bao giờ xa cách.

Chúng con biết là mình cần phải yêu, nhưng dường như thật quá khó cho chúng con khi phải đón nhận một người chúng con không ưa vào trong cuộc sống.

Họ luôn dày vò chúng con, luôn cản trở chúng con, luôn có thành kiến với chúng con, làm sao chúng con có thể yêu họ được.

Chúng con sẽ không ngại ngùng khi giúp đỡ những con người thành tâm thiện chí; còn những người cứ luôn rắp tâm làm điều ác, gây tổn hại đến chúng con, đến gia đình và người thân của chúng con, làm sao chúng con có thể mến thương.

Trong chúng con vẫn còn đầy những ích kỷ nhỏ nhen của thân phận con người yếu đuối. Chúng con không thích người nào nổi trội hơn chúng con. Chúng con không ưa người nào tài giỏi hơn chúng con. Chúng con không muốn có ai được người khác chú ý hơn chúng con.

Lạy Chúa, dường như con nhận ra rằng sở dĩ mình chưa yêu trọn vẹn là bởi vì chúng con vẫn còn yêu mình nhiều quá. Chúng con quên mất rằng, Ngài đã yêu chúng con ngay khi chúng con vẫn từng giây từng phút chối từ tình yêu của Ngài; Ngài đã chết cho chúng con, ngay khi chúng con còn hô hào lên án Chúa.

Phải, con có thể yêu một người không yêu con và dám hy sinh cho họ, đấy mới thật sự là yêu. Còn nếu con yêu một người ủng hộ con, khen thưởng con, thì có khi ấy chỉ là bởi vì con yêu chính mình.

Xin Chúa ban thêm ân sủng cho chúng con, để chúng con biết nhìn đến gương của Ngài mà cũng biết yêu nhiều hơn nữa. Bởi vì, càng yêu, chúng con sẽ càng trở nên giống Chúa, càng trở về với căn tính thiêng liêng của chúng con. Khi yêu, những cảm xúc buồn phiền thù hận sẽ bị xua tan đi hết, và chúng con sẽ được chìm ngập trong hạnh phúc Thiên Đàng.

Amen.

Pr. Lê Hoàng Nam, SJ

Nguồn: vietvatican

Ở lại với Người (kỳ 38): Sứ mạng phục sinh

Email In PDF.

Các bạn trẻ thân mến,

Hai chữ “sứ mạng” là hai chữ gắn chặt với cuộc đời của Giêsu và những ai dính líu đến Ngài như hình với bóng. Khi chấp nhận xuống thế làm người, Giêsu đã mang trong mình sứ mạng Cha giao. Khi khởi đầu sứ vụ công khai, Ngài kêu gọi các môn đệ, trước là để ở với Ngài và học hỏi từ Ngài, sau là để tiếp bước theo Ngài cùng thực thi sứ mạng cứu thế. Khi Ngài sống lại và hiện ra với Maria Madalena, Ngài đã sai bà đi loan báo tin vui cho các môn đệ. Khi các môn đệ biết được tin phục sinh, họ tiếp tục làm chứng và không ngừng rao giảng tin vui này cho người khác. Sứ mạng của người môn đệ không là gì khác hơn ra đi khắp nơi khắp chốn để nói về Giêsu, rao truyền tình yêu Chúa, thắp lên giữa lòng muôn dân niềm hy vọng về ơn cứu độ mà Thiên Chúa đã ban cho nhân loại qua cái chết và sự phục sinh của Đức Giêsu.

Từ khi được ơn Thánh Thần biến đổi, các tông đồ không còn khép mình trong căn phòng kín nữa, nhưng mở toang cánh cửa, bước ra ngoài đường, dõng dạc nói về Giêsu cho người khác. Từ một con người nhút nhát và vô học, Phêrô đã trở thành một nhà giảng thuyết hùng hồn, có cả ngàn người lắng nghe và bị thuyết phục. Các tông đồ khác cũng chẳng ngại gian nan, vượt nghìn trùng sóng gió để đến những biên cương xa xôi đem niềm vui phục sinh đến cho mọi người. Đòn roi, gông cùm, thậm chí cả cái chết cũng không làm cho họ chùn bước. Khi bị những thế lực công ghen ghét, các tông đồ chẳng những không sợ hãi vì bị ruồng rẫy nhưng còn cảm thấy hạnh phúc vì được nên giống Thầy. Niềm vui có được từ sứ mạng không phải là chuyện làm được điều này điều kia, hay được người khác biết đến, nhưng là vui với người vui, khóc với người khóc và mang đến cho họ nguồn bình an mà Đức Giêsu đã mang đến cõi trời. Động lực để thúc bách bước chân người mang sứ mạng không phải là những khả năng lạ thường nhưng là một niềm tin rằng bên mình Chúa vẫn đang cùng nhịp bước.

Các bạn trẻ thân mến,

Khi chuẩn bị về trời, Đức Giêsu đã chính thức ban lệnh truyền cho tất cả các môn đệ cách riêng và cho hết thảy chúng ta nói chung là: hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ Thầy, làm phép rửa cho họ nhân danh Cha, và Con, và Thánh Thần. Sứ mạng mang tin vui phục sinh không chỉ dành riêng cho các linh mục, tu sĩ, hay các nhà truyền giáo, nhưng dành cho hết thảy chúng ta. Ra đi truyền giảng Tin Mừng không hẳn là rời bỏ quê hương, đến những miền xa xăm, lặn lội sương gió dặm trường ở những miền đất lạ nhưng có khi được thực thi ngay nơi mình đang sống. Công bố Tin Mừng phục sinh càng không phải là chuyện lôi kéo người khác bỏ tôn giáo của mình để theo Công Giáo, nhưng cốt yếu là khơi dậy lên trong họ nguồn bình an, niềm hy vọng, là mạnh mẽ nói về tình yêu thương, là khuyến khích nắm chặt bàn tay, cùng nhau xây dựng thế giới đậm tình người.

Tất cả chúng ta đều đã được lãnh nhận sức mạnh của Thánh Thần để ra đi và trở thành chứng nhân tình yêu cho Thiên Chúa. Chúng ta được mời gọi để làm cho mọi người nhận biết Cha là chúa tể của muôn loài, Đấng dựng nên trời đất, hữu hình lẫn vô hình. Cha là Đấng luôn yêu thương con người và kiên nhẫn với con người, bất chấp những bội phản và bất tín của họ. Cha là khởi nguyên và là cùng đích của mọi sự. Chỉ nơi Cha, con người mới có thể có được sự sống đời đời. Chúng ta cũng được mời gọi để nói về Giêsu, Ngôi Hai Thiên Chúa, đã vì yêu thương và vâng phục mà chấp nhận xuống thế làm người, sống và chết như một con người thực sự. Giêsu là hình ảnh hữu hình của Thiên Chúa vô hình, đã chịu hiến thân trên thập giá, chịu để máu và nước chảy ra cho nhân thế được hưởng nhờ ơn cứu độ. Nhưng Người đã chiến thắng sự chết và đã sống lại vinh quanh. Chúng ta cũng có sứ mạng tuyên xưng Chúa Thánh Thần, Ngôi Ba Thiên Chúa, Đấng luôn hoạt động trong mọi thời khắc lịch sử của dương gian. Người là Đấng thánh hóa mọi loài và làm cho trổ sinh những ân huệ dồi dào của Thiên Chúa nơi lòng thế nhân.

Có lẽ khá nhiều người trong chúng ta đã quên mất đi sứ mạng mà Thầy Giêsu đã ủy thác. Trong quan niệm của chúng ta, sứ mạng xa vời quá. Đó là chuyện của các ông cha bà sơ, những người học thần học hay rảnh rỗi không có chuyện gì để làm. Thực ra, sứ mạng đến với chúng ta không phải như một sự bắt buộc. Nếu ta bắt gặp được một tin vui, ta tự khắc thấy mình được thôi thúc để chia sẻ nó cho người khác. Giống như Maria Madalena hay hai môn đệ Emmaus, khi được niềm vui phục sinh đốt nóng cõi lòng, họ tự thấy biết mình phải làm gì. Họ hăng hái băng qua chặng đường dài để nói cho người. Họ làm điều đó với tất cả niềm vui. Thế nên, nếu ta thấy việc nói về Chúa cho người là chuyện của ai kia, chứ không phải của mình, ấy là do ta chưa cảm nghiệm được niềm vui khi có Chúa.

Ước gì mỗi người chúng ta mỗi ngày lớn lên hơn trong tương quan với Chúa, để có thể được thúc bách ra đi và làm chứng cho Người.

Pr. Lê Hoàng Nam, SJ

Nguồn: vietvatican

Nấc thang của hạnh phúc

Email In PDF.

Sự hạnh phúc không được ví như cái áo bất biến nhưng là một trạng thái động mà nó thay đổi theo cường độ của nó. Thậm chí, sự hạnh phúc biến đổi chân tính con người: từ kinh nghiệm sống được biến đổi thành mục tiêu để đạt tới. Trong ý nghĩa này, chúng ta có thể chia ra hàng loạt những hoạt động và thái độ mà nó cho phép chúng ta tiến đến gần hơn đích điểm của hạnh phúc:

1. Khi phân tích những gì xảy ra, không luôn luôn qui trách nhiệm cho mình.

2. Khi thất bại, tránh những phán đoán tiêu cực về chính mình.

3. Không quá chờ đợi vào những hòan cảnh và con người dựa trên khả năng và cơ may.

4. Không mong chờ một sự hoàn hảo và không đặt những mục tiêu quá cao.

5. Biết rõ những gì làm cho chúng ta sảng khoái và hãy đem chúng vào cuộc sống.

6. Vui hưởng hoa trái của những gì chúng ta đang có: không mất thời giờ để so sánh với người khác.

7. Không đòi hỏi mình thái quá: hãy tập cười chính mình, hãy làm giảm đi những căng thẳng và tăng thêm những niềm vui.

8. Nhận biết những gì làm chúng ta bình an và hãy biết đánh giá nó.

9. Không dừng lại trên những ý nghĩ tiêu cực và trên những gì không tốt.

10. Tìm kiếm những điểm mạnh khác và không quá nhấn mạnh trên khuyết điểm.

Bên cạnh đó, hai yếu tố nền tảng khác của sự hạnh phúc: đón nhận chính mình và mỉm cười với nó.

Theo Argyle và Lu (1990), người hạnh phúc là người có một tương quan tích cực với chính mình, thanh thản và biết đánh giá chính mình, tin vào năng lực của mình và vào những tiềm năng đang còn ẩn tàng.

Do đó, sự hạnh phúc tùy thuộc vào những gì ta cảm thấy bằng lòng với chính mình và không có sự thiếu nhất quán giữa những gì mà họ là và ước muốn là….

Sr. Maria Đăng Lan, FMA chuyển ngữ

JPAGE_CURRENT_OF_TOTAL