Monday, May 20th

Last update:11:51:52 AM GMT

You are here: Bạn trẻ Sức sống trẻ

Sức sống trẻ


Bắt đầu nhận đăng ký Ngày Quốc Tế giới trẻ Rio de Janeiro

Email In PDF.

RIO DE JANEIRO. Bắt đầu từ ngày 28-8-2012, các bạn trẻ trên thế giới bắt đầu có thể đăng ký tham dự Ngày Quốc Tế giới trẻ kỳ thứ 28 sẽ tiến hành từ 23 đến 28-7-2013 tại Rio de Janeiro, với sự tham dự của Đức Thánh Cha Biển Đức XVI.

Rio là thành phố lớn thứ hai của Brazil và chủ đề Ngày Quốc Tế giới trẻ năm tới là ”Các con hãy đi, làm cho mọi dân nước trở thành môn đệ”.

Trong buổi khai mạc việc bắt đầu nhận đăng ký có sự hiện diện của Đức Cha Orani Tempesta, dòng Xitô, Tổng Giám Mục giáo phận Rio sở tại, và nhiều chức sắc thuộc ban tổ chức.

Việc đăng ký được thực hiện trên mạng www.rio2013.com. Ban tổ chức dự kiến sẽ có 2 triệu bạn trẻ đến tham dự Đại hội này và ngay trong ngày đầu tiên, đã có 4 ngàn 400 người thuộc 220 nhóm đăng ký, phần lớn từ các nước Mỹ châu la tinh, nhưng cũng có nhiều người từ 5 châu.

Việc đăng ký được thực hiện bằng 7 ngôn ngữ: Bồ đào nha, Đức, Tây Ban Nha, Pháp, Anh, Ý và Ba Lan.

Nữ tu Maria Shaiane Machado, đặc trách việc đăng ký các tham dự viên Ngày Quốc Tế giới trẻ ở Rio, kêu gọi các bạn trẻ trong các giáo xứ, các cộng đoàn và phong trào giới trẻ, hoặc các trường học, họp thành nhóm để đăng ký, mỗi nhóm có một người trách nhiệm và gồm tối đa là 50 người. Nếu không đăng ký theo nhóm, các bạn trẻ có thể đăng ký cá nhân.

Các bạn trẻ có thể chọn nhiều giải pháp khác nhau, gọi là 'gói', tức là các phương thức trú ngụ, ăn ở, di chuyển, v.v. Phí tổn tham dự được xác định tùy theo quốc gia nguyên quán của các tham dự viên: tựu trung có 7 cấp độ, thì nước giàu thì đóng nhiều hơn. Nhờ sự liên đới của các bạn trẻ từ nước giàu, các bạn trẻ từ các nước nghèo cũng có thể tham dự Ngày Quốc Tế giới trẻ. Tuổi tối thiểu để tham dự là 14 tuổi. Những người trẻ dưới 18 tuổi cần phải có một người trách nhiệm tháp tùng.

Ban tổ chức hy vọng sẽ có tới 60 ngàn người thiện nguyện góp phần vào việc tổ chức và tiến hành Ngày quốc tế giới trẻ. Những người thiện nguyện này được gọi là ”Linh hồn của Đại hội giới trẻ”. Cho đến nay đã có 50 ngàn người đăng ký làm người thiện nguyện (địa chỉ: http://www.rio2013.com/fr/voluntarios). (KNA 29-8-2012)

G. Trần Đức Anh OP

Nguồn: vietvatican

London 2012: di sản Olympic và những khát vọng lớn lao

Email In PDF.

Vatican Radio – Khi vận động viên chạy cự ly dài người Ethiopia Meseret Defar chạm mức đến và đoạt huy chương vàng Olympic, điều đầu tiên cô làm là giơ cao tấm ảnh Đức Trinh Nữ và Chúa Giêsu –mà cô mang theo trong từng bước chạy của cuộc đua 5000 mét– để dâng lời cầu nguyện và tạ ơn, lòng tràn ngập niềm vui.

Khi Katie Taylor, nữ vận động viên quyền anh người Ailen 26 tuổi, được công bố thắng cuộc và đoạt huy chương vàng Olympic trong hạng cân của mình, lời đầu tiên của cô là tạ ơn Thiên Chúa và Chúa Giêsu.

Meseret, một Kitô hữu Chính Thống, và Taylor, một Kitô hữu thuộc Giáo hội Ngũ Tuần, chỉ là hai điển hình của một hiện tượng không hề được nhắc đến tại Thế vận hội Olympic. Đó là hành động thể hiện niềm tin của các vận động viên, rất công khai và mộc mạc, tại Thế vận hội Olympic London 2012. Từ việc đơn giản là làm dấu thánh giá đến việc quỳ xuống cầu nguyện, các vận động viên thuộc nhiều tôn giáo khác nhau đã đem đến sân vận động của thế giới mối tương quan cá nhân, riêng tư của họ với Thiên Chúa, trong những khoảnh khắc tạ ơn và ca ngợi thật cảm động.

Đức cha Richard Moth, giám mục giáo phận quân đội Anh, nói: “Có lẽ đối với nhiều người trong chúng ta, đó là một dấu hiệu trong xã hội cho thấy rằng những biểu hiện đức tin công khai nho nhỏ đều vô hại. Đó là một dấu hiệu cho thấy rằng đức tin không chỉ là chuyện cá nhân, nhưng nói một cách rất đơn giản, đó là cơ hội để chúng ta loan báo Tin Mừng, tuyên xưng đức tin và tất cả những điều đó chỉ có thể là điều tốt đẹp!”

Với Thế vận hội Olympic, London đã trở thành một thành phố rất khác với thời điểm 12 tháng trước, khi thành phố này chìm trong một cuộc bạo loạn khốc liệt. Đức giám mục Moth nói rằng ngài hy vọng di sản của Thế vận hội London còn vượt xa hơn những ngôi nhà của vùng Đông London đang được tái thiết, đó là một di sản tuyệt vời. Ngài hy vọng rằng ý thức cộng đồng có được từ Thế vận hội và ngày lễ kỷ niệm 60 năm lên ngôi của Nữ hoàng sẽ thấm sâu vào xã hội London.

Và trên hết, ngài khen ngợi các vận động viên vì những cống hiến và tinh thần hy sinh của họ đã giới thiệu cho người trẻ ở Anh ngày hôm nay những mẫu gương lành mạnh hơn, thay cho một nền văn hóa say mê thần tượng rất phổ biến và đôi khi làm mất nhân phẩm. Ngài nói, họ đã chỉ cho chúng ta thấy rằng bao giờ cũng có “điều gì đó lớn hơn cần phải khao khát”.

Minh Đức

Nguồn: WHĐ

22/6/2012 - Đại hội Giới trẻ Rio2013 phát hành ứng dụng “Theo chân Thập Giá"

Email In PDF.

Đại hội Giới trẻ Thế giới (ĐHGTTG) Rio 2013 đã đi một bước xa trong nỗ lực tạo tương quan và thông tin cho giới trẻ trên toàn thế giới. Theo tin chính thức từ BTC ĐHGTTG Rio 2013 thì phần mềm ứng dụng “Theo chân Thập giá” sẽ có thể dùng trên điện thoại hay máy tính bảng, để theo dõi hành trình của các biểu tượng cho ĐHGTTG (cuộc hành hương Thánh giá và ảnh Đức Mẹ) khắp nước Braxin.

Phần mềm này miễn phí và đã phát hành để download. Được ban Kỹ thuật Thông tin của cộng đồng Công giáo Canção Nova thực hiện theo yêu cầu của BTC Rio 2013, ứng dụng này trước hết xài được  trong Itunes Store cho người sử dụng iPad, iPhone và iPod. Tuy nhiên thì ứng dụng này sẽ có phiên bản dành cho máy tính bảng và điện thoại có Android.

Công cụ này sẽ hiển thị năng động, thông qua một bản đồ tài nguyên địa lý, cuộc hành trình của Thánh Giá Rio2013. Hơn nữa, người dùng có thể tương tác với bạn bè qua Twitter và Facebook, theo dõi thông tin chi tiết của địa phương có hành hương Thập giá và truy cập bộ hình ảnh độc quyền.

João Paulo Ferraz Kruschewsky – Phụ trách IT/Mobile của Canção Nova lưu ý: "Ứng dụng miễn phí này sẽ cho biết giờ địa phương mà Thập giá đang ở đó".

Braxin cảm nhận niềm vui của ĐHGTTG với cuộc Hành Hương Thập giá và Ảnh Đức Mẹ, bắt đầu từ 18 tháng 9 trên khắp đất nước. Các biểu tượng sẽ đi đến tất cả các Giáo phận của Braxin và các quo61cgia vùng Nam Mỹ, đây là một cách để chuẩn bị cho ĐHGTTG Rio 2013.

Hành trình đến trường gian nan của cậu bé tự kỷ

Email In PDF.

GaGo yêu thương của tôi sắp sinh nhật lần thứ bảy. Vì sao tôi đặt cho con cái tên GaGo yêu thương ấy? Vì con là một chú GaGo đúng cả nghĩa đen và nghĩa bóng. Con là tất cả cuộc đời tôi, là niềm tin là hy vọng để tôi phải cố gắng sống, cố gắng kiếm tiền, cố gắng bù đắp những thiệt thòi mà con đang phải gánh chịu. Có thể sẽ là cả một cuộc đời, cuộc đời của GaGo và tôi đang cố gắng hết mức có thể cho con hòa nhập với cộng đồng.

GaGo của tôi giống như một thiên thần, mà Chúa đã tạo ra tặng tôi. Con thật đẹp trai môi đỏ, má hồng, hai hàng mi dài cong vút, hai má mũm mĩm mà lúc nào tôi cũng muốn hôn lên đó, nhưng... Tại sao Chúa đã tạo ra một thiên thần đáng yêu như thế mà bị khiếm khuyết về trí tuệ? Con bị rối loạn ngôn ngữ - một dạng của tự kỷ. Tôi rất đau lòng và hối hận vì đã sinh ra GaGo như thế. Từ khi có GaGo, tôi không đếm được có bao nhiêu nước mắt đã rơi. Bao đêm tôi thức trắng, chỉ để hỏi thượng đế một câu: “Tại sao ông trời lại tàn nhẫn với GaGo của tôi như thế?”. Và lần nào cũng vậy trả lời câu hỏi của tôi chỉ là một màn đêm đen dày đặc.

6 năm 7 tháng 17 ngày trôi qua đối với tôi quả thật nặng nề. Nó kinh khủng đến nỗi tôi không muốn ngoái đầu nhìn lại, chỉ biết dồn tất cả tình yêu thương để bù đắp những thiệt thòi cho con. Con đã lớn lên trong tình yêu thương và sự vất vả của tôi, cùng sự cố gắng của con. Để vào được mầm non là cả một quá trình gian khổ vô bờ. Rồi 2 năm cũng qua đi, con đã bước vào lớp một, đó quả thực là thời gian đáng sợ nhất khi tôi đưa con đi xin học.

Thế rồi mọi chuyện cũng qua đi, ngày đầu con đến lớp tôi đã thức cả đêm lo lắng và sợ hãi. Những ngày đầu con đến lớp, ngày nào cô cũng than phiền con đánh nhau với các bạn. Tôi hỏi GaGo vì sao con đánh bạn, con đã biết trả lời tại bạn trêu con. Tại sao con không thưa cô giáo? Con ôm tôi thật chặt rồi cả con và tôi cùng khóc. Thương GaGo vì không biết phải giải thích thế nào cho bạn và cô hiểu, ngày nào đi học về tay chân mặt mũi cũng chằng chịt những vết bị bạn cấu, có những vết sẹo đã gần một năm vẫn không liền được.

Giờ đây con đang nghỉ hè và chuẩn bị vào lớp hai. Con đã tiến bộ hơn rất nhiều, biết trả lời những câu người khác hỏi. Đó là cả một quãng đường gian nan vất vả bao công sức của cô giáo và mẹ, cùng với sự cố gắng của con mới có được. Ngày hôm nay dù con không được một trăm phần trăm như tôi mong đợi, nhưng như thế tôi cũng hạnh phúc lắm rồi. Tất cả những người xung quanh tôi khi gặp GaGo đều nói với tôi rằng tôi đã rất thành công vì GaGo đạt được như vậy.

Giờ đây mỗi khi họ gặp GaGo của tôi họ cũng đỡ xì xào sau lưng hai mẹ con tôi. Nhưng thỉnh thoảng vẫn có những người lớn vô tâm hay cố ý khi tôi đi qua, họ lại nói với nhau rằng “ thằng bé tự kỷ đấy” dù GaGo của tôi chẳng động chạm gì tới họ. Tôi cũng không còn buồn, vì nghe những lời như thế nữa. Vì tôi biết trái tim họ đâu ấm áp bằng trái tim GaGo của tôi. Đối với những người mẹ cho dù con mình có thế nào thì đó vẫn là thiên thần đáng yêu nhất.

GaGo của tôi bây giờ đã nói được tiếng Việt nhiều hơn dù còn nói ngược. Nhưng con học toán và tiếng Anh rất tốt, con nhớ rất rõ ràng, trong lớp con còn hơn một số bạn khác. Ở lớp cô giáo nói rằng con hiền, sống tình cảm nhiều lúc nói làm cô buồn cười. Tuần trước tôi cho con đi nhổ răng, phải mất hai giờ liền cộng với 4 người phụ giúp mới nhổ được chiếc răng cho con. Khi máu còn đang chảy, con vừa khóc vừa nói: "Răng chào Won rồi" làm tất cả mọi người buồn cười. Ở nhà, khi mẹ gọt táo cho ăn, con bảo "Táo ăn hết mồm rồi". Khi đói, con nói là "Con muốn cơm ăn”. Con nói "tiền của ví" mà lẽ ra phải là tiền trong ví...

Ảnh do tác giả cung cấp

Còn ở lớp, mỗi lần con đọc bài tiếng Việt xong cả lớp lại cười ầm lên vì con đọc không có dấu, làm con xấu hổ. Mỗi ngày đi học về con đã biết mách mẹ những chuyện ở lớp, nếu con mà làm gì có lỗi mẹ đến đón là con xin lỗi ngay rồi nói với mẹ “mẹ không ghét con ạ”. Con cũng rất làm nũng mẹ vì nhà chỉ có mỗi mình con. Nhưng mỗi khi mẹ buồn mà khóc là con lại lấy tay lau nước mắt cho mẹ rồi nói liên tục "mẹ nín đi con yêu mẹ nhiều lắm". GaGo của tôi rất yêu mẹ, rất tình cảm. Nhìn con không ai biết con có vấn đề về trí tuệ. Khuôn mặt sáng sủa, đôi mắt to và hai hàng mi dài cong vút. Đối với tôi con là tất cả niềm tin và hy vọng, là thiên thần trong sáng nhất.

Tôi biết cuộc chiến của tôi và GaGo còn rất dài và gian nan. Nhưng tôi sẽ cố gắng nhiều hơn nữa. Tôi tin rằng bằng tình yêu thương vô bờ bến, cộng với sự cố gắng của con, chúng tôi sẽ bơi được tới bến bờ của sự hòa nhập với xã hội. Tôi cũng cầu mong sao cho các thiên thần nhỏ không may mắn như GaGo của tôi sẽ nhận được những ánh mắt thông cảm, sẻ chia, để những người mẹ vơi đi nỗi buồn, nỗi cô đơn, vượt lên số phận nghiệt ngã của cuộc sống, để bớt đi gánh nặng mệt mỏi đang đè lên trái tim và đôi vai những người mẹ có con không may mắn như GaGo.

Mẹ của GaGo

Tình Cha

Email In PDF.

Giải vô địch của người khuyết tật 2011 tại Hoa kỳ đã về tay của Team Hoyt. Hai cha con Dick và Rick Hoyt đã cùng nhau chạy tới đích. Thật ra, chỉ có người cha 66 tuổi vừa chạy vừa đẩy chiếc xe lăn có người con trai tật nguyền 44 tuổi ngồi trên. Rick đã bị bệnh liệt co giật bẩm sinh khi vừa ra đời.


Rick không đi được và không nói được. Bác sĩ cho biết không thể cứu được và Rick sẽ sống đời sống thực vật suốt đời. Bác sĩ còn đề nghị bỏ Rick vào viện vì không có hi vọng gì cả. Nhưng ba má Rick, ông bà Dick Hoyt cương quyết giữ con và nuôi nấng như một đứa con bình thường. Rick đi học trường công mặc dù không đi được và không nói được. Đến năm 12 tuổi, Rick có thể truyền thông bằng loại máy vi tính đặc biệt. Cơ thể Rick không lớn nhiều nhưng trí não rất thông minh. Học đều đặn, Rick ra trung học và sau cùng tốt nghiệp đại học Boston University. Nhưng điều lạ Rick rất thích thể thao. 


Lần đầu tiên khi 15 tuổi, qua máy vi tính đặc biệt, Rick đề nghị với cha là hai cha con sẽ dự cuộc đua gây quỹ từ thiện 5 miles. Kết quả khá lạc quan và hai cha con cứ tiếp tục tập tành. Cao điểm là kỳ Boston Marathon lần thứ 25, người cha đã ì ạch vừa chạy vừa đẩy con trên bờ, vừa bơi dưới nước mà con nằm trong phao.

Hai cha con đã vượt đường dài 3,770 miles trên đất Mỹ trong 17 ngày thử thách. Kết quả giải Champion of American Disability đã về tay Team Hoyt. Tôi đã khóc nức nở khi người cha hôn con. Người con cũng phát biểu: “Đây là lần đầu mà tôi không cảm thấy tật nguyền!”


Hình ảnh tình người cha đối với đứa con tật nguyền chính là hình ảnh của Chúa với chúng ta, những đứa con tàn tật tâm linh. Với Chúa, chúng ta thấy thỏa vui, bình an. Với Chúa, chúng ta thấy phước hạnh đầy tràn. Chung với Chúa, chúng ta có năng lực dồi dào. Đừng bao giờ tách xa mà đi một mình. Chúng ta không đi được đâu vì chúng ta là Rick Hoyt! Chỉ với Chúa, chúng ta mới có sự sống thật. Chỉ có với Ngài, chúng ta mới có thể thốt lên: “Tôi không còn tật nguyền”. Amen!

Vũ San

JPAGE_CURRENT_OF_TOTAL