Tuesday, May 21st

Last update:12:52:09 AM GMT

You are here: Bạn trẻ Sức sống trẻ

Sức sống trẻ


Sống trên đời cần lắm thay một tấm lòng

Email In PDF.

Cuộc sống là những cuộc hành trình. Có những cuộc hành trình thật tuyệt vời, trong đó có cuộc hành trình đến với anh chị em dân tộc Lộc Tân ngày 21/10/2012 của chúng tôi. Đó cũng là một kinh nghiệm Truyền giáo đầy thú vị.

(Nhấp vào đây để xem thêm hình)

Sau khi nhận lương thực thiêng liêng là Thánh Lễ và điểm tâm, mỗi người một việc nhanh nhẹn, mỗi người một việc, chuẩn bị một số đồ dùng cần thiết cho chuyến đi. Người lo ẩm thực, quà cho người nghèo, nước uống… Với sự nhịp nhàng trong công tác, đúng 8 giờ 30 chúng tôi đã tập họp đông đủ trước Đài Đức Mẹ để chào Dì nhất Tê-rê-sa. Sau những lời dặn dò ân cần, Dì cùng chúng tôi trao phó hành trình này cho Bà Giáo Ma-ri-a qua lời kinh Kính mừng. Đúng 8 h 30, xe bắt đầu lăn bánh. Nhịp độ tấp nấp, khẩn trương và khá ồn ào nhưng đó là cả một bầu trời đầy sức sống dưới ánh nắng dịu nhẹ của khí trời Bảo Lộc.

Với cách làm việc khoa học, các Sơ đã chia nhân sự thành ba tổ, trong đó có cả Tiền Đệ tử - Học sinh Lưu xá và hai Sơ đồng hành, mỗi tổ 30 với ba chiếc máy cày. Vừa lên xe, chúng tôi đã cất tiếng hát “Hãy ra đi rao giảng Tin Mừng, bước hiên ngang trên đường Truyền giáo…”. Sau đó là “ba mươi anh em trên một chiếc máy cày, như năm ngón tay trên một bàn tay” rồi lạ nở những nụ cười sảng khoái vì bài hát chế thật buồn cười. Lại có những điệu hò được vang lên: “chưa đi chưa biết Lộc Tân – dô ta, đi rồi mới biết núi rừng đẹp xinh – dô ta”, rồi “đèo cao – dô ta, thì mặc đèo cao – dô ta, nhưg mà cao quá thì ta đi về - dô ta”, sau đó lại là liên khúc cười. Đường dốc đá cheo leo, ổ gà - ổ vịt - ổ voi có cả. Hai bên đường là những dãy cà phê xen lẫn là những cây sầu riêng cao cao. Những làn gió mát Chúa ban. Cảm giác thật là tuyệt vời, nói theo phong cách các em tuổi teen: một cảm giác rất dô – mốt. Xe đi trong gió, xe đi nghiêng ngả, nên đây là cơ hội thuận tiện để các em học sinh Lưu xá bảo vệ các Sơ. Trên hành trình, chúng tôi gặp hai nghĩa trang Công giáo khá khang trang, với những tên Thánh “K’ Long; K’Leng… ngay tức khắc, những lời kinh “chúng con cậy vì Chúa nhân từ… được cất lên.

Sau hai mươi phút, các đoàn đã đến Cộng đoàn FMA Lộc Tân. Tình Gia đình Sa-lê-diêng lại được thể hiện rõ nét qua sự đón tiếp chu đáo và tế nhị của Dì nhất An-na và các Sơ trong Cộng đoàn. Đoàn lại được chuẩn bị tâm lý và lửa truyền giáo qua đôi lời huấn từ của Dì An-na. Qua đó, mỗi chúng tôi nhận ra rằng: hôm nay là một cơ hội quý báu, nhất định chúng ta phải đem niềm vui và bình an cho những người mà chúng ta gặp gỡ.

Dì An-na chia ba đoàn đi ba thôn khác nhau. Mỗi đoàn có một “hướng dẫn viên” khá chuyên nghiệp – các Sơ Cộng đoàn Lộc Tân.

Chúa Giê-su khi thấy đám đông dân chúng đói, Ngài đã “động lòng thương” và làm phép lạ hóa bánh ra nhiều. Là những độ đệ của Giê-su, mỗi chúng tôi cũng không ngoài cảm xúc đầy tình người đó. Lạy Chúa tôi! Cũng là một kiếp người mà sao người ta khổ thế.

Trong văn hóa người Việt Nam, “an cư – lạc nghiệp”, thì đây, nơi “an cư của họ là mái nhà tranh lụp xụp với khoảng 3 m2. Chúng tôi, gần 40 người vào trong nhà họ, cảm giác cần không khí biết bao – quá chật hẹp.

Dù nghèo, họ vẫn có một bàn thờ khá khiêm tốn để tượng hoặc ảnh Chúa. Chúa “dân tộc” nên cũng rất là đen do sự rách nát của ngôi nhà. Vậy mà, bảy – tám người họ sống trong một nhà. Than ôi, mọi thứ đều để trên giường: đồ áo, gạo, nước mắm, cặp sách v.v… rồi đủ cuốc, xẻng, xoong, nồi để mọi góc trong nhà.

Điểm chung của họ là: rất ít hoặc không có đất canh tác, quanh năm đi làm thuê, lúc có việc, lúc không. Một cụ bà hơn 70 tuổi, tuổi mà đáng ra đang được sự chăm sóc của con cháu. Vậy mà.. cụ ở một mình trong căn lều tạm bợ, lại mang trong mình những căn bệnh mà cụ nói “tùm lum tùm la hết”, đau đớn đến nỗi cụ phải cởi áo ra. Lúc mưa - nước vào, khi nắng - chói chang. Ai nấu cơm cho cụ? Cụ tự nấu. Giường của cụ là mấy cái bao tải trải ra để nằm.

Còn biết bao nhiêu cảnh đời đói rách như vậy nơi các thôn bản ở Lộc Tân, ở các vùng đồi núi khác, trên quê hương Việt Nam chúng ta. Cần lắm thay những tấm lòng biết động lòng trắc ẩn.

Trời nắng chói chang, đoàn Sơ – con vẫn tiếp tục đi. Sự tươi cười đầy sức sống của các Sơ đã làm cho các em học sinh thêm phấn khởi. Có em mặt đỏ hây hây, nóng quá, chui vào gốc cà phê ngồi – cảnh tượng chưa bao giờ có đối với em!

Đúng giờ ngọ, ba đoàn từ ba thôn trở về Cộng đoàn Lộc Tân, kết thúc hành trình Truyền giáo đầy thú vị. Chúng tôi bên nhau trong bữa cơm huynh đệ. “Một đặc điểm của các Sơ FMA là nấu ăn ngon”, “đi Truyền giáo mà được ăn ngon quá”. Dễ hiểu thôi, lúc con người ta làm điều tốt, niềm vui ắt sẽ lan tràn, và lúc đó mọi sự đều tốt đẹp, ăn thật là ngon.

Sau giờ cơm trưa, là giờ để đoàn cám ơn Dì nhất An-na, quý Sơ trong Cộng đoàn, hai chị trong nhóm huynh đoàn gia đình, các bác tài. Tiếp theo là lời đúc kết của Dì nhất An-na – tinh thần trẻ trung và sống động. Những lời của Dì một lần nữa khơi sâu thêm lửa Truyền giáo trong tâm hồn chúng tôi. Đại diện học sinh Lưu xá: “Qua chuyến đi đầu ý nghĩa này, con thấy: mình nhìn lên thì chẳng bằng ai, nhìn xuống thì không ai bằng mình. Qua việc thăm các gia đình nghèo, con ý thức hơn về cách dùng đồ ăn, các đồ dùng của con hơn, con thấy trước đây mình thật uổng phí trong cách dùng”. Rồi phát biểu của một Tiền Đệ tử.

Đồng hồ điểm 14 giờ, đoàn trở về với những chiếc máy cày. Ai cũng vui thích vì lại được tận hưởng không khí núi rừng. Những lời kinh, tiếng hát lại được cất lên trên xe.

Chưa đầy nửa tiếng, đoàn đã trở về nhà. Hình ảnh đầy tình mẫu tử của Dì nhất Tê-rê-sa mở cửa lớn sẵn sàng đón chúng tôi. Dì rất vui vì ai trong chúng tôi cũng trở về trong niềm vui và những nụ cười dễ thương.

Thiên Chúa đã dựng nên chúng ta theo hình ảnh của Ngài, Ngài ban cho chúng ta có một lý trí, một tự do và một quả tim biết yêu thương. Là con người, ai trong chúng ta lại không động lòng trắc ẩn trước “nhân tình – thế thái”. Chuyến đi đến với người nghèo nhân Khánh nhật Truyền giáo thật “wonderful!” – tuyệt vời.

Để kết thúc, sau đây là một cảm nhận của một Tiền Đệ tử:

“Cũng một kiếp người, có người giàu sang, có người nghèo đói; có người trồng cà phê, có người đi hái thuê, có người không có việc làm…”. Tạ ơn Chúa, cám ơn Giáo hội, Tu hội và Cộng đoàn đã thúc dục con cái Truyền giáo – nhiệm vụ cấp bách vì đó là bản chất của Giáo hội.

Cám ơn thật nhiều vì chuyến đi thực sự ý nghĩa:

- Thiên Chúa vui vì chúng ta biết quan tâm đến nhau. - Giáo hội vui vì chúng ta sống tinh thần Năm Đức tin cách sống động.

- Tu hội vui vì chúng ta đã làm kinh nghiệm Truyền giáo – một sứ mạng của Tu hội.

- Nối kết tình gia đình Sa-lê-diêng: các Sơ – Tiền Đệ tử - Học sinh Lưu xá FMA.

Lửa Truyền sẽ lớn dần lên trong mỗi người tham gia. Biết nhìn đến sự “kiệt quệ” nơi đồng loại để mà nâng đỡ.

Lạy Chúa Giê-su, Chúa đã sinh ra trong cảnh nghèo, xin Chúa thương đến những người nghèo, những dân tộc thiểu số. Đặc biệt xin cho mọi thành phần trong đất nước chúng con nói riêng và mọi quốc gia – dân tộc trên thế giới biết “lá lành đùm lá rách, lá rách đùm lá nát, lá nát đùm lá tả tơi”. Sống trên đời cần lắm thay một tấm lòng!. Amen.

Đệ tử Bảo Lộc


Những nẻo đường Màu Cam - Nhóm Giới trẻ Don Bosco tổ chức mừng Trung Thu cho Thiếu nhi

Email In PDF.

Đặt chân đến Hiếu Liêm lúc trời đã xế chiếu, ngôi nhà thờ nhỏ, đơn sơ như nằm giữa những cánh rừng vắng bóng dân cư. Mỗi người một việc, nhóm phụ trách gói quà, nhóm lân nghiệp dư thì đang ôn lại những động tác mình đã học được vỏn vẹn trong một tháng. Nhóm múa thì tranh thủ ôn lại những động tác nhí nhảnh dễ thương.

Mặc dù còn nửa tiếng mới bắt đầu chương trình văn nghệ, nhưng cả nhà thờ đã chật kín người. Các em thiếu nhi ngồi sẵn từ lâu ở những hàng ghế đầu trong lúc đội văn nghệ còn đang bận rộn cho việc hóa trang, lo âm thanh ánh sáng. Có lẽ chính vì thiếu thốn những điều kiện được vui chơi, học hành, nên các em nhỏ nơi đây đón nhận những món quà với tất cả lòng biết ơn, ánh mắt đơn sơ dán lấy từng lời thoại, động tác của nàng Bạch tuyết, ‘nửa chục’ Chú Lùn, gã Thợ Săn, mụ phù thủy trong vở kịch “Bạch Tuyết và các chú lùn” cũng như lời dẫn của MC trên sân khấu.

Chương trình văn nghệ ấm cúng, dễ thương, những món quà trao tay, từng chiếc lồng đèn được trao đến các em từ các anh chị áo Cam (các em gọi chúng tôi bằng cái tên này có lẽ vì không biết cách đọc tên Don Bosco) làm ấm lòng tất cả chúng tôi và chẳng ai nhớ rằng mình vừa đi một chặng đường dài đến đây.

Sau Thánh lễ sáng, các chiến sĩ áo Cam trở lại Sài Gòn, chuẩn bị cho chương trình tiếp theo cho các em lớp Tình thương tại Cộng đoàn Con Đức Mẹ Phù Hộ Thanh Đa và sau đó là mái ấm Thiên Phúc - Củ Chi. Vẫn nụ cười rất tươi, cái nhìn rất ấm, những câu chuyện hài hước, trêu chọc nhau, không vì mệt mà lặng tiếng, các anh chị ai cũng vui vẻ lên đường đến với các em.

Vũ điệu Tự Nguyện của các em khiếm thính tại Củ Chi cũng chính là tâm tình mà chúng tôi đang mang:

“Nếu là chim, tôi sẽ là loài bồ câu trắng
Nếu là hoa, tôi sẽ là một đóa hướng dương,
Nếu là mây, tôi sẽ làm một vầng mây ấm,
Là người, tôi sẽ chết cho quê hương”

Lối đi của những ‘chiến sĩ áo cam’ là lời đáp trả đẹp nhất cho tình yêu Thiên Chúa. Nhận ra đời mình tất cả là Hồng Ân, để rồi sống dấn thân làm khí cụ Tình Yêu Thiên Chúa cho những ai mình gặp gỡ. Cuộc sống dấn thân không ngừng của người anh em bên tôi, dạy tôi bước ra lớp vỏ an toàn của mình để biết cho đi trong vui tươi. Nụ cười ấm áp của các em nhỏ tại Hiếu Liêm, Thanh Đa, lời cám ơn mà các em mái ấm Thiên Phúc chỉ có thể viết ra giấy, cái ôm thật chặt của cậu bé chậm trí… là tất cả những gì các anh chị áo Cam mong muốn được nhận lại.

Trên con đường trở về sau hai ngày phục vụ, ánh trăng tròn sáng vành vạnh trên đầu chúng tôi! Ánh trăng đêm nay cũng tròn như chính tình thương mến mà chúng tôi đã nhận lãnh từ các em thiếu nhi kém may mắn tại nhà Thiên Phúc. Ánh trăng tròn đầy như tình cảm chúng tôi dành cho nhau trên những nẻo đường phục vụ. Ánh trăng cũng tươi ngời như chính nụ cười mãn nguyện Thiên Chúa đang mỉm cười dõi bước từng chiến sĩ áo Cam.

Bình Yên

Niềm vui lớn mãi

Email In PDF.

Hôm nay là một ngày thật đẹp và thật ý nghĩa với chúng tôi, những thành viên nhỏ bé của gia đình lưu xá. Một ngày thật vui nhưng cũng đầy mệt mỏi và vất vả cho tất cả các thành viên trong nhóm.

Khoảng 13 giờ, chúng tôi đã có mặt trên một xe và bắt đầu khởi hành tiến về Giáo Xứ Tân Hội, thuộc tỉnh Tây Ninh, đó là nơi chúng tôi sẽ dừng chân và cùng vui chơi với gần 700 em học sinh (cả những em thiếu nhi và cả những em thuộc các tôn giáo khác). Chặng đường dài đã làm chúng tôi rất mệt mọi nhưng dù thế mà tinh thần hăng say của chúng tôi vẫn không hề giảm sút.

Sau gần bốn tiếng đồng hồ bôn ba trên đường gồ ghề sỏi đá, cuối cùng chúng tôi cũng đến được giáo xứ Tân Hội. Một giáo xứ rất nghèo, nhà nguyện và cũng là nơi để tham dự thánh lễ, thay cho những bức tường đẹp đẽ, vững chắc thì đây chỉ là những tấm tôn được dựng nên như một cái chòi tạm mà thôi.

Khi vừa đến nơi, chúng tôi bắt tay vào công việc của mình, nào là tập lại các bài hát, bài kịch và cùng tất cả mọi người phân chia quà ra các phần cho các em thiếu, dù rất mệt nhưng ai cũng rất hăng say và nhiệt tình. Dù chưa tới giờ tổ chức chương trình văn nghệ nhưng bên ngoài cổng nhà thờ đã có rất đông các em thiếu nhi hiện diện, nhìn vẻ mặt ai cũng vui và cũng háo hức để được nhận quà và điều đó cũng làm cho chúng tôi cảm thấy hăng say hơn.

Và rồi cũng đã đến giờ chương trình bắt đầu với bài múa cử điệu thật nhộn “chicken Dance”, tiếp đó là cha chánh xứ tuyên bố lý do và khai mạc chương trình. Chương trình đã diễn ra gần 2 tiếng đồng hồ với rất nhiều tiết mục hấp dẫn: kịch hằng nga thời hiện đại, chú cuội, vũ điệu… và tiết mục thời trang thật đặc sắc của đoàn thiếu nhi giáo xứ.

Ngoài ra, chương trình của chúng tôi cũng có sự đồng hành của ca sĩ Xuân Trường, dù đường xa nhưng anh vẫn hy sinh thời gian quý báu của mình để đến cùng chia sẻ niềm vui với các em thiếu nhi.

Cuối cùng là mục phát quà cho các em thiếu nhi. Nhìn các em khi nhận quà, ai cũng thật vui và thật hứng thú làm chúng tôi cũng cảm thấy rất vui. Chương trình đã kết thúc thật tốt đẹp và thành công.

Chương trình này được tổ chức và hoạt động theo tinh thần cha thánh KOLBE, dưới sự hướng dẫn của thấy Hà, nhóm chúng tôi gồm nhiều thành viên từ khắp nơi hội tụ về. Dù đây là lần đầu tiên tôi tham gia nhưng tôi cảm thấy rất vui. Tôi vui không chỉ vì được đi chơi, được giúp đỡ các em vui chơi trong đem trung thu mà qua chuyến đi này tôi còn học được những bài học thật quý, thật hay: đó là tấm lòng biết sẻ chia, yêu thương và biết quan tâm đến người sống quanh mình và nó cũng giúp tôi thay đổi cái nhìn tích cực hơn về những người xung quanh.

Tôi thầm cảm tạ Chúa thật nhiều vì Ngài đã ban cho chúng tôi có một chuyến đi thật bình an và thành công tốt đẹp. Mỗi chuyến đi là một cuộc hành trình, một trải nghiệm mới cho mỗi thành viên, hy vọng rằng điều đó sẽ giúp chúng tôi trưởng thành hơn và biết mở lòng ra với những người xung quanh.

Người tôi tớ của Thiên Chúa

Giới thiệu bài hát chính thức của Ngày Giới trẻ Thế giới Rio 2013

Email In PDF.

Với tựa đề “Hy vọng của bình minh”, bài hát chính thức của Ngày Giới trẻ Thế giới Rio đã được giới thiệu vào ngày Lễ kính Thánh giá vinh hiển vừa qua, thứ Sáu 14 tháng Chín, trong một Thánh lễ do Đức Sứ thần Tòa Thánh tại Brasil, Đức TGM Giovanni d’Aniello, chủ sự.

Bài hát sẽ được hát lên trong những Ngày Giới trẻ Thế giới, được tổ chức tại Rio de Janeiro (Brasil), từ 23 đến 28 tháng Bảy 2013.

Bài hát là kết quả của một cuộc thi sáng tác bắt đầu từ tháng Mười 2011. Hội đồng tuyển chọn đã nhận được 180 bài dự thi. Tác giả bài hát đoạt giải là cha José Cândido, thuộc giáo xứ San Sebastián, ở Belo Horizonte (Brasil). Cha Cândido –người đã sáng tác gần 200 bài hát bài thánh ca phụng vụ,– giải thích rằng “Hy vọng của bình minh” thể hiện “một giai điệu và ca từ đơn giản”, nhằm “khích lệ người trẻ trở nên bạn hữu của Thiên Chúa và loan báo Chúa Giêsu”.

Cha cũng nói rằng bài hát “lấy cảm hứng từ thiên nhiên tươi đẹp của Rio de Janeiro, từ Chúa Kitô Đấng Cứu Chuộc với vòng tay rộng mở và từ chủ đề của Ngày Giới trẻ Thế giới: hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ”.

Theo cha Leandro Lenin thuộc Ban chuẩn bị mục vụ trong Ủy ban tổ chức địa phương Ngày GTTG ở Rio, Ủy ban đang xem xét việc dịch bài hát chủ đề này (từ tiếng Bồ Đào Nha) sang các ngôn ngữ khác. Tuy nhiên, việc chuyển tải chất thơ và những nét đẹp từ ngôn ngữ này sang ngôn ngữ khác không phải luôn dễ dàng.

Có thể nghe bài hát chính thức của Ngày Giới trẻ Thế giới Rio, “Hy vọng của bình minh”, tại địa chỉ: http://www.youtube.com/watch?v=Qrm6z_tod18

Minh Đức

Nguồn: WHĐ

Đức Thánh Cha chào mừng 12 ngàn bạn trẻ Focolari tại Bupadest

Email In PDF.

BUDAPEST. Đức Thánh Cha Biển Đức XVI chào thăm và khích lệ các bạn trẻ thuộc phong trào Focolari (Tổ Ấm) tiếp tục xây dựng tình thân hữu với các bạn trẻ khác và góp kiến tạo hòa bình thế giới.

Trên đây là nội dung Sứ điệp Đức Hồng Y Bertone, Quốc vụ khanh Tòa Thánh, nhân danh Đức Thánh Cha gửi đến 12 ngàn bạn trẻ, từ nhiều nơi trên thế giới, tham dự Đại hội kỳ 10 của Giới trẻ thuộc phong trào Focolari gọi là Gen-Fest 2012, tiến hành tại Budapest, thủ đô Hungari từ ngày 31-8 đến 2-9-2012 với chủ đề ”Bắc những nhịp cầu”.

Trong sứ điệp, Đức Hồng Y Bertone cho biết Đức Thánh Cha nhận xét rằng ”thành Budapest chính là biểu tượng hùng hồn trên nhiều bình diện về khát vọng khiến nhiều bạn trẻ tựu về tham dự Đại hội với chủ đề ”Bắc những nhịp cầu”. Bao nhiêu cây cầu bắc qua sông Danube đã bị tàn phá trong thế chiến thứ 2. Nhưng từ những đống tro tàn của cuộc xung đột kinh khủng ấy đã nảy sinh quyết tâm xây dựng hòa bình dựa trên những nền tảng lâu bền, một quyết tâm cũng gợi hứng cho việc thành lập Phong trào Tổ Ấm. Những cây cầu trên sông Danube đã được tái thiết và cộng đồng quốc tế quyết tâm loại trừ một lần cho tất cả những hoàn cảnh có thể dẫn tới một cuộc xung đột mới.”

Đức Thánh Cha ”cầu chúc cho thành phố Budapest rất đẹp này trở thành một dấu chỉ hy vọng gợi hứng cho tất cả các bạn trẻ hiện diện trao tặng tình thân hữu với những người thuộc các môi trường và các nền văn hóa khác, ”để hình thành một thành thị trần thế trong sự hiệp nhất và an bình, báo trước một thành thị không bị chia rẽ của Thiên Chúa” (Caritas in Veritate, 7).

Trong 3 ngày đại hội của các bạn trẻ ở thủ đô Hungari có rất nhiều sinh hoạt tại Đại Hội: tinh thần, văn nghệ, âm nhạc, hoặc thể thao, đặc biệt là buổi hòa nhạc với sự tham dự của hơn 20 nhóm thuộc các nước khác nhau. Đại hội Gen-Fest được Phong trào Tổ Ấm tổ chức 5 năm một lần. Trong dịp này cũng có phần trình bày những chứng từ đức tin, các dự án xã hội và chính trị nhắm góp phần kiến tạo một thế giới hiệp nhất, hầu xây dựng một xã hội liên đới hơn.

Chúa nhật 2-9-2012 sẽ có những buổi cầu nguyện đại kết thuộc các hệ phái Kitô khác nhau tại các thánh đường ở thủ đô Budapest.

Phong trào Focolari do chị Chiara Lubich thành lập và hiện có hơn 100 ngàn thành viên dấn thân tại 180 quốc gia, không kể hàng triệu thành viên khác (SD 1-9-2012) G.

Trần Đức Anh OP

Nguồn: vietvatican

JPAGE_CURRENT_OF_TOTAL