Wednesday, May 22nd

Last update:12:59:09 PM GMT

You are here: Giáo dục

Giáo dục

Người mẹ kế

Email In PDF.

 - Con sao vậy Tú An. Con đau phải không? Tôi hỏi em.

- Con nhớ ông nội. Em nhìn tôi với cặp mắt đỏ hoe và buồn thiu.

- Ông nội con đi đâu?

- Ông nội con chết rồi.

- Ông con mất hồi nào vậy?

- Năm ngoái.

- Bà nội con đâu?

- Nội con bỏ đi lâu rồi.

- Con đang ở với ai, Tú An?

- Mẹ.

- Với ai nữa?

- Bà ngoại. (Mẹ của người mẹ kế).

- Ba con đâu?

- Ba con cũng chết rồi. Chết trước nội con.

Vì công tác ở nơi khác 3 năm vừa qua nên tôi không biết về những thay đổi trong cuộc sống của em. Tôi giật bắn người lên vì thấy có qúa nhiều thay đổi trong cuộc đời em. Mới 12 tuổi mà em đã chịu nhiều thiệt thòi mất mát. Mẹ em bỏ đi khi em được 10 tháng tuổi. Em được ba và ông bà nội nuôi dưỡng. Sau đó ba em bước thêm một bước nữa và em có người mẹ kế. Rồi chẳng may, ba em cũng qua đời sớm. Như vậy hiện giờ em chỉ có một người thân thương nhất là bà mẹ kế.

Tôi còn nhớ cách đây 5 năm người mẹ kế của em đã dẫn em đến đây xin cho em vào học lớp một. Mẹ kế của em là người nữ trẻ với khuôn mặt hiền lành, nói năng dịu dàng, chị ăn mặc rất giản dị bởi chị làm việc ở bô rác (bãi rác). Đây là một công việc vất vả bên đống rác. Mỗi lần có xe rác đến thì những người làm ở bô rác lại nhanh tay cào bới lấy bịch xốp và ve chai để bán kiếm tiền. Suốt ngày họ phải chịu mùi hôi thối của rác rưởi. Đổi lại họ kiếm được tiền tương đối khá hơn những việc lao động khác.

Tôi còn nhớ năm Tú An học lớp một, em học hơi chậm, bài vở nhiều lần làm không xong. Cô giáo chủ nhiệm phải gặp phụ huynh để báo về việc học của em. Lần nào người mẹ kế này cũng nhanh nhẹn đúng hẹn đến gặp cô giáo và hứa sẽ kèm thêm cho em ở nhà. Điều khó khăn cho người mẹ này là Tú An không sống với chị, nhưng sống với ông bà nội. Mỗi buổi chiều chị phải đón Tú An về nhà để kèm cho em học một hay hai tiếng đồng hồ, sau đó đưa em về trả cho ông bà nội. Chị luôn kiên nhẫn làm tất cả cho Tú An không khác gì làm cho con ruột của chị.

Người đời có câu:

Đời nào bánh đúc có xương.
Đời nào dì ghẻ có thương con chồng.

Câu nói này có thể đúng với nhiều người, nhưng nó lại không đúng với mẹ kế của Tú An. 

Tú An hiện đang học lớp 4 vì em nhập học trễ. Em lớn trước tuổi nên nhìn em rất cao hơn so với tuổi của em. Tuy nhiên vẫn còn khuôn mặt đơn sơ hiền lành. Em đi học bằng xe đạp, nhưng mỗi lần xe hư hoặc xì lốp thì người mẹ kế này sẽ đưa đón em đi học. Mỗi lần thấy mẹ đến đón nét mặt em vui hẳn lên. Em sung sướng leo lên xe và người mẹ này luôn tặng cho em một nụ cười trìu mến. Tôi biết chị không đóng kịch trước mặt mọi người.

Có lần tôi hỏi Tú An:

- Con thương ai nhất?

Em trả lời ngay không hề do dự:

- Con thương mẹ nhất.

Một lần khác tôi hỏi Tú An:

- Ông bà nội có nói gì về mẹ ruột của con không?

Em trả lời:

- Ông nội con nói, nếu mẹ con về đón con đi, con đừng có đi.

- Vậy mẹ con có bao giờ về thăm con không?

- Thưa Sơ không.

- Nếu bây giờ mẹ con là người rất giàu, có nhiều tiền, con có đi theo mẹ con không?

- Thưa Sơ không. Ông nội đã dặn con đừng có đi.

Mẹ kế của Tú An đã từng nói với tôi:

- Em muốn cho Tú an được đi học để mai mốt lớn lên có thể tìm được việc tốt hơn.

Chị cũng biết rất rõ hiện tại chị là người thân duy nhất của Tú An. Chị dành rất nhiều tình thương cho em. Không bao giờ la mắng hay đánh đập em. Chị quan tâm và lo lắng cho em, chỉ sợ em bị người khác bắt nạt hay lạm dụng.

Tôi thật ngưỡng mộ người phụ nữ trẻ này. Chị có thể nghèo về vật chất, nhưng lại rất giàu về nhân bản, lòng nhân ái và tình thương. Thế giới con người ngày nay rất cần tình thương và tình người. Phải, tình người và lòng nhân ái là những gì làm cho thế giới này đẹp hơn và tươi mát hơn.

Nếu như các bà mẹ đều biết thương con và chăm sóc cho chúng như người mẹ kế của Tú An, tôi nghĩ con số tù nhân trong những nhà tù của trẻ vị thành niên sẽ giảm đi nhiều. Thế giới sẽ ít bạo lực hơn và ít chiến tranh hơn.

Sr. Teresa Xuân FMA

Sự cứng lòng tin

Email In PDF.

Có thể trình bày về đức tin một cách gián tiếp khi bàn luận về sự cứng lòng tin, một hình thái đối ngẫu của đức tin. Tính cứng lòng tin không chỉ biểu hiện ở việc chối bỏ sự hiện hữu của Thiên Chúa mà còn thể hiện ở việc không nhận biết các dấu chỉ, những mạc khải của Ngài.

Sự cứng lòng tin thể hiện ở nhiều mức độ, từ mức nghi ngờ tình yêu, quyền năng tối thượng của Ngài đến mức nghi vấn, phủ nhận sự hiện diện của Thiên Chúa trong lịch sử của nhân loại và của từng cá nhân.

Sự cứng lòng tin trong Cựu ước

Trong hoang mạc, khi được Moisen và Aaron dẫn dắt trên đường về đất hứa, dân Israel đã nổi lên chống đối, than trách Thiên Chúa vì phải chịu nạn đói, khát và sợ hải quân thù truy đuổi. Họ muốn Thiên Chúa thực hiện ngay lập tức lời hứa, bỏ qua yếu tố quan trọng là thời gian, đồng nghĩa với sự thử thách. Trong khi Thiên Chúa lại muốn tôi luyện dân Ngài để họ trưởng thành trong đức tin. Sự cứng lòng tin của dân Israel trong tình huống trên vì chưa gặp được lợi ích của đức tin có tính vật chất tại thời điểm mà họ đang cần.

Sau khi đạt đến miền đất hứa, sự cứng lòng tin của dân Israel lại thể hiện ở thái độ bắt cá hai tay, nghĩa là họ kết giao, thỏa hiệp với các thần của dân lân cận. Hình thái “ngoại tình” nay hoàn toàn không được Thiên Chúa chấp nhận. Tiên tri Elia loan báo cho Israel như sau “Các người còn đi hai chân đến bao giờ? Nếu Giavê là Thiên Chúa, hãy tin vào Ngài; bằng nếu Baal, thì theo hắn đi”.

Hai trạng thái cứng lòng tin của dân Israel trong Cựu ước cũng chính là hình ảnh biểu diễn một số hình thái đức tin của chúng ta trong thời đại mới. Sự cứng lòng tin biểu hiện ở hai thái cực của cuộc sống. Sự cứng lòng thứ nhất biểu hiện việc trách móc Thiên Chúa khi phải vác thánh giá trong cuộc sống, và cứng lòng thứ hai biểu hiện sự rời xa Thiên Chúa khi đang đạt tới thời điểm sung túc, đầy đủ của cuộc đời.

Sự cứng lòng tin trong Tân ước

Trong 3 năm rao giảng, phản ứng lại những lời giảng dạy và cả những phép lạ của Chúa Giêsu, khá nhiều người Do Thái vẫn cứng lòng tin, đến mức chính Ngài cũng phải ngạc nhiên.

Trong Tân ước chúng ta còn tìm thấy sự cứng lòng tin ngay cả các môn đệ của Chúa Giêsu. Thái độ cứng lòng tin được thể hiện tại những hoàn cảnh khác nhau, lúc thì không hiểu lời giảng dạy mà họ cho là chói tai; lúc là do gặp sóng to gió lớn trên biển cả. Và nhất là khi phải đối diện với mầu nhiệm Vượt qua, thử thách của thánh giá, đức tin của nhóm mười hai tại những khoảnh khắc này cũng nghiêng ngã chao đảo. Ngay cả khi được Chúa Giêsu tỏ hiện vinh quang Phục sinh vài lần, lòng họ vẫn còn những hoài nghi về sự sống lại của người Thầy kính yêu.

Nhưng thật lạ lùng, trong Tân ước chúng ta cũng gặp ít nhất là hai lần, Chúa Giêsu lên tiếng ca ngợi những gương điển hình của đức tin mạnh mẽ, một của bà góa và một của viên đội trưởng, đây lại là những người ngoại giáo.

Đức tin của một cá thể, giả sử nếu được lượng hóa, thì nó là một đại lượng có trị biến đổi theo thời gian. Sự tăng trưởng đức tin của một cá thể vừa tuân theo qui tắc khoa học, vừa theo qui tắc tâm linh. Theo khoa học, đức tin muốn tăng trưởng cần thời gian và rèn luyện trong thử thách. Về qui tắc tắm linh, chúng ta tìm thấy nhiều ý chỉ liên quan sau:

1. Thánh Phaolô nói “Thiên Chúa xót thương ai tùy ý Ngài, và làm cứng lòng ai tùy ý Ngài” (Rm 9, 18).

2. Chúa Giêsu tuyên bố “Chẳng ai đến với tôi được, nếu Chúa Cha, là Ðấng đã sai tôi, không lôi kéo người ấy” (Ga 6, 44).

3. Con xưng tụng Cha, vì Cha đã dấu không cho những người hiền triết và khôn ngoan biết những điều ấy, mà lại mạc khải cho những kẻ bé mọn” (Mt 11,25).

4. Chúa Giêsu nói với Phêrô: "Si-môn, Si-môn ơi, kìa Xa-tan đã xin được sàng anh em như người ta sàng gạo. Nhưng Thầy đã cầu nguyện cho anh để anh khỏi mất lòng tin.” (Lc 22, 31).

Đức tin của một Kitô hữu trên con đường lữ hành trần thế, mỏng manh dễ vỡ như chiếc thuyền nan trên đại dương. Nếu không dựa chắc chắn vào Thiên Chúa, con thuyền ấy sẽ trở thành mồi ngon không chỉ khi phong ba, bão tố mà còn cả ngay khi trời yên, sóng lặng.

Lạy Chúa, con tin, xin nâng đỡ đức tin yếu kém của chúng con.

G. Tuấn Anh

Trung tâm Dạy nghề Tư thục Đông Thuận mừng lễ Thánh Nữ Mazzarello

Email In PDF.

Cùng với toàn thể những người Con Đức Mẹ Phù Hộ trên toàn thế giới hướng về Mẹ Thánh Maria Mazzarello, Đấng cùng với Don Bosco sáng lập Dòng Con Đức Mẹ Phù Hộ, sáng ngày 13/05/2013 tại lưu xá nữ thuộc Trung tâm Dạy nghề Tư thục Đông Thuận, có sự hiện diện của quý Cha Dòng Salesien Don Bosco, quý Sơ Dòng Con Đức Mẹ Phù Hộ cùng toàn thể học sinh của trung tâm đã chung tiếng ca khen thánh danh Mẹ Mazzarello vì mẫu gương sống thánh thiện trong đơn sơ và khiêm hạ.

(Nhấp vào đây để xem thêm hình)

Trước thánh lễ các em được tìm hiểu đôi nét về tiểu sử Mẹ thánh. Trong thánh lễ đồng tế do Cha Augustino Chu Đăng Chấn SDB giám đốc cộng thể chủ tế, Ngài đã dùng lời của nhà bác học vĩ đại Hy lạp Cổ - Acsimet “hãy cho tôi một điểm tựa, tôi sẽ nhấc bổng trái đất lên”, để chia sẻ về tình mẫu tử thiêng liêng từ chính đời sống của Mẹ Thánh, dù trong sự giới hạn về tri thức và sức khỏe nhưng Mẹ đã thành công trong việc giáo dục các thanh thiếu nữ, Mẹ đã giáo dục họ trở thành một thiếu nữ có khả năng đảm nhận ơn gọi mà Thiên Chúa muốn trong cuộc đời. Chỉ với một con tim, một cõi lòng tha thiết vì phần rỗi linh hồn người trẻ mà Mẹ Thánh đã tiêu hao cả cuộc đời cho sự thánh thiện của họ. Nếu Acsimet chỉ cần một điểm tựa cần thiết ông có thể bẩy cả trái đất lên, thì khi tìm được một điểm tựa thích hợp việc di chuyển một con tàu lớn là việc ông có thể dễ dàng làm được. Trong nghệ thuật giáo dục cũng thế, Mẹ Thánh đã để lại cho chúng ta một “đòn bẩy” để có thể nâng dậy tâm hồn bao bạn trẻ đang bị đè nặng bởi muôn vàn khó khăn bằng một Tình yêu duy nhất xuất phát từ Đức Kitô và hướng đến người trẻ.

Với sự chuẩn bị chu đáo về không gian và phụng vụ, đã cho giúp các em sốt sắng tham sự Bàn tiệc Thánh Thể, các em hưởng nếm niềm vui trong tinh thần gia đình, nơi mà sức mạnh giáo dục được thể hiện cách phong phú. Các em cảm nếm tình thương yêu, chăm sóc cách cụ thể mà quý Cha, quý Thầy, quý Sơ đã dành cho mình. Sau thánh lễ, những lời nhắn nhủ của Mẹ Thánh được gởi đến từng em như món quà tinh thần “hãy luôn làm việc chỉ để làm hài lòng Chúa Giêsu, hãy nghĩ tới Thiên đàng và làm gương sáng trong mọi sự”; “hãy làm điều tốt cho những người xung quanh và một ngày nào đó chúng ta sẽ gặp nhau trên Thiên đàng”… Những lời nhắn gởi thân thương, ấm áp của Mẹ làm cho các em thêm xác tín rằng cuộc sống hiện tại làm hành trang cho hạnh phúc mai sau, và quê hương đích thật của chúng ta ở trên trời, nơi những tâm hồn hướng thượng sẽ gặp gỡ được Thiên Chúa – Đấng là nguồn hoan lạc vô tận.

Niềm vui nối tiếp niềm vui, các em cùng nhau chia sẻ tình hiệp thông trong bữa điểm tâm sáng với bánh mì, sữa và những viên kẹo ngọt, làm cho niềm vui thêm đong đầy, ấm áp.

Mừng lễ Mẹ Thánh là cơ hội cho chúng ta học biết, noi gương sống thánh thiện của Mẹ trong đời sống thường ngày. “Đòn bẩy” mà các nhà giáo dục và học sinh tìm được cho mình qua gương sống của Mẹ là chu toàn bổn phận của mình với tình yêu và “điều lớn lao hơn cả là tình yêu” sẽ là sức mạnh giúp chúng ta trở thành chứng nhân của Đức Kitô phục sinh.

Sr. Bích Trâm FMA

Bài kiểm cho phụ huynh và nhà giáo

Email In PDF.

Một trong số những lời cảm động nhất Don Bosco để lại cho những người con thiêng liêng của ngài được ghi lại trong lá thư ngài viết ngày 10 tháng 5 năm 1884 từ Roma. Trong thư có đoạn chép:

Các con có biết đâu là điều người cha già này mong đợi nơi các con không? Cũng vì tình thương mà cha đã dốc toàn sinh lực và chấp nhận chịu hao mòn vì các con. Cha không muốn gì hơn ngoài một điều duy nhất là các con trở lại với bầu khí an bình vui vẻ như thuở ban đầu của khánh lễ viện. Ôi thật là những ngày tươi đẹp, đầy tình thương, đầy tin tưởng giữa các học sinh và các cha giáo, thầy giáo. Đó là những ngày của tình liên đới, thông cảm, nhẫn nhục, tha thứ vì tình yêu Chúa Kitô. Ngày của những trái tim rộng mở với tất cả sự đơn thành trong sáng, ngày của tình bác ái và niềm vui sâu thực cho tất cả mọi người.

Các bạn thân mến, ngày của tình thương và của lòng tín nhiệm, ngày của trái tim rộng mở đơn thành và trong sáng. Có thể nói được rằng đó là những ngày đẹp nhất, đáng ghi nhớ và quan trọng nhất của mỗi gia đình. Tuy nhiên, lòng tín nhiệm, sự thân mật giữa cha mẹ và con cái lại là sự chiếm đoạt không dễ dàng! Nhiều cha mẹ nghĩ rằng đó là điều dĩ nhiên, con cái phải tín nhiệm nơi cha mẹ. Thế nhưng, tín nhiệm không phải chỉ là bổn phận của lòng hiếu thảo mà thôi, nhưng chính là món quà tặng con cái dành cho cha mẹ và cha mẹ cũng có bổn phận làm cho mình trở nên xứng đáng với món qùa đó.

Tiếc thay không thiếu chi những bạn trẻ phải than phiền rằng cha mẹ tôi không quan tâm đến tôi, cũng không mấy tha thiết hiểu biết tôi, những nhu cầu, ước muốn của tôi. Vì thế nhiều khi trách mắng tôi chỉ vì có thành kiến, hoặc yên trí vì một lý do nào đó. Chính những sự hiểu lầm đó thường làm cho các bạn trẻ đóng kín cửa lòng lại và trở nên lạnh nhạt, xa cách cha mẹ, trong khi đó lại là lúc các bạn trẻ cần được sự hướng dẫn khôn ngoan và cách đối xử đầy cảm thông của cha mẹ và các nhà giáo.

Cũng vì thiếu sự cảm thông đó mà về phía các phụ huynh lại coi sự đóng kín, lạnh nhạt của con cái như sự vô ơn, bất hiếu, sau bao nhiêu hy sinh vất vả nuôi dưỡng và giáo dục con cái. Vấn đề có lẽ không phải là vì sự bất hiếu của con cái, nhưng vì cha mẹ và các nhà giáo đã không quan tâm đủ đến sự phát triển toàn diện của con mình, đã sơ ý tạo nên những hố sâu ngăn cách thay vì tìm cách bắc nối nhịp cầu thông cảm giữa hai thế hệ và lấp đầy khoảng trống của tuổi tác.

Để có thể phát triển cách toàn diện về mọi mặt, con cái không chỉ cần cơm ăn áo mặc, mái nhà che nắng đỡ mưa, sách vở và một mớ kiến thức vay mượn của những người khác để lại mà thôi. Nhưng hơn nữa, các con em cần được phát triển các khả năng riêng của mình để trở nên chính mình, trở nên con người với bản vị độc nhất vô nhị, không phải như ý cha mẹ muốn, nhưng như Thiên Chúa đã tạo dựng và muốn mỗi người trở thành.

Làm thế nào cha mẹ và các nhà giáo có thể giúp con em đạt tới lý tưởng đó, nếu không bận tâm tìm hiểu và thực sự quan tâm đến những nhu cầu, những khát vọng của chúng?

Sau đây là một số câu hỏi xin được trình bày với quý vị phụ huynh và các nhà giáo. Mời quý vị thử trả lời xem và nhờ đó quý vị có thể biết được sự hiểu biết của quý vị về những nhu cầu thực thụ của con em quý vị đến mức nào.

1. Những ưu tư của con em

- Em có bị mặc cảm về diện mạo bên ngoài hoặc về tầm vóc của mình không?

- Đâu là những thành công hoặc thất bại nho nhỏ em thường gặp hằng ngày?

- Đâu là thất bại lớn nhất em phải đối phó trong thời gian gần đây?

- Điều gì làm em cảm thấy khó chịu, bực mình hơn cả?

- Điều gì làm em lo sợ nhất?

2. Các sở thích của con em

- Ai là người bạn thân thiện nhất thường hay đi lại với?

- Ai là “ngôi sao” được mến phục và ngưỡng mộ hơn cả? Là một tài tử màn ảnh, hay là một cầu thủ?

- Đâu là những điệu nhạc, những chương trình vô tuyến thường được nghe được xem thấy nhiều hơn?

3. Những liên hệ với người khác

- Con em được chúng bạn đặt cho tên gì đặc biệt ngoài tên riêng của mình?

- Bạn bè đối xử với con em thế nào? Được chấp nhận hay bị loại ra bên lề?

- Ngoài những người trong gia đình, ai là người có ảnh hưởng lớn trên con em hơn cả?

- Ai là thầy giáo, cô giáo được em mến phục nhất?

4. Mối liên hệ trong gia đình

- Những lời nói nào thường được cha mẹ lặp đi lặp lại nhiều lần hơn cả? Những lời quở trách, nặng nề oan ức, hay những lời khích lệ, khen tặng, đượm tình thương âu yếm?

- Cha mẹ có dùng đến tiền bạc hoặc quà bánh để mua chuộc tình cảm của con cái, để dụ dỗ chúng làm theo ý muốn của mình, hoặc để bù trừ vào những thiếu sót, lỗi lầm của cha mẹ không?

- Con cái thường phản ứng thế nào mỗi lần bị từ chối điều nó mong ước? Hoặc những khi bị khiển trách?

- Con cái có ưa thích bầu khí thường xuyên của gia đình không? Hay chỉ muốn ra khỏi nhà mỗi khi có thể hoặc có cơ hội gì khác? Đối với chúng, gia đình có tầm quan trọng hơn những môi trường khác mà chúng thường hay lui tới không?

- Cha mẹ thường có tư cách nào trong gia đình: tự nhiên, quá nghiêm nghị, kỷ luật, hay lại quá suồng sã, cẩu thả?

- Đâu là chỗ của máy vô tuyến truyền hình trong gia đình, ưu tiên, đến nỗi lấn át luôn cả tiếng nói của con em, hay chỉ là nhu cầu phụ thuộc, hoặc hoàn toàn vắng bóng?

- Đâu là những khoảng thời gian được dành cho việc cầu nguyện chung trong gia đình? Con em tham dự vào những giờ cầu nguyện chung đó với thái độ nào? Sẵn sàng, hăng hái, hay chỉ là chuyện bất đắc dĩ phải chấp nhận và làm một cách lơ là?

Một danh nhân viết: Bổn phận quan trọng của cha mẹ là lau sạch nước mắt của con cái, hoặc ít ra là đừng nên cớ cho những giọt nước mắt phải tuôn rơi!

Đó là bí quyết thành công và cũng là hoa trái của việc giáo dục gia đình.

Ferrero Bruno

Xin vì đã tin

Email In PDF.

Khoa học kỹ thuật ngày nay dường như đang trở thành ‘chủ tể’ thống trị thế giới con người. Nhưng trong nghiệm cá nhân, tôi xác tín rằng ngoài sức mạnh hữu hình này, vẫn còn đó sức mạnh vô hình của Thiên Chúa. Tôi xin kể lại câu chuyện mình đã đụng chạm đến sức mạnh vô hình của Thiên Chúa như thế nào trong thời gian qua.

Cách đây một năm, tôi đã trải qua giây phút thập tử nhất sinh của căn bệnh ung thư. Tôi bị khối u trong ruột chèn ép làm tắc ruột và phân đã tràn qua bàng quang. Bác sĩ phỏng đoán những bộ phận trong người tôi đã bị nhiễm ung thư hết rồi, và như thế, tôi chỉ có thể sống thêm được 3 ngày nữa thôi. Nếu được giải phẫu thì hy vọng tôi sẽ kéo dài sự sống thêm được 3 tuần. Nhưng có thể tôi sẽ không qua khỏi trên bàn mổ vì đã quá yếu sức. Đứng trước lựa chọn khó khăn này, bề trên cũng như tôi và gia đình đành chọn phương án giải phẫu để tôi có thể kéo dài sự sống thêm một thời gian nữa. Tuy nhiên đây là sự lựa chọn một mất một còn vì bác sĩ nói rất có thể tôi không qua khỏi trên bàn mổ.

Trong khi bác sĩ giải phẫu cho tôi thì các Bề trên và chị em ở Roma và Việt Nam cùng với những người thân trong gia đình, những bạn bè thân quen xa gần đã cầu nguyện tha thiết cho tôi. Tất cả đồng một lòng một trí khẩn khoản nài xin Thiên Chúa cứu chữa tôi qua sự chuyển cầu của Mẹ Maria và Chân Phước Eusebia Palomino, chị là nữ tu thuộc Dòng Con Đức Mẹ Phù Hộ. Một cách âm thầm, các Bề trên và chị em trong Dòng cũng đã tính đến việc hậu sự cho tôi, nếu tôi rơi vào trường hợp xấu nhất.

Nhưng có lẽ Thiên Chúa nhân từ thấy tôi chưa sẵn sàng cho Thiên Đàng, đồng thời nhờ lời cầu xin thành khẩn của các chị em thân yêu trong nhà Dòng, trong gia đình cộng và của bạn bè thân quen nên Ngài đã cứu tôi khỏi cơn nguy khốn. Ngài đã ban lại sự sống cho tôi. Ca mổ thành công, tuy nhiên bác sĩ đã phải cho truyền 3 bịch máu cho tôi. Những ngày ở phòng hậu phẫu bác sĩ điều trị thường đến thăm và theo dõi tình trạng sức khỏe của tôi. Tôi cảm ơn bác sĩ cứu tôi. Bác sĩ là người Công giáo đã trả lời với tôi: “Không phải em mổ cho Sơ đâu. Chúa Giêsu mổ cho Sơ đó. Trước khi mổ cho người nào em cũng cầu nguyện với Chúa Giêsu.” Tôi thầm nghĩ – bác sĩ này là người có niềm tin mạnh thật. Tôi tin rằng Chúa đã cứu chữa tôi qua niềm tin của nhiều người. HỌ ĐÃ XIN VÌ HỌ ĐÃ TIN!

Những ngày sau khi mổ các Bề trên, chị em trong nhà Dòng đến thăm tôi rất đông, cả những người thân trong gia đình và họ hàng của tôi nữa. Họ làm tôi mệt quá! Tôi phải xin với Chị Bề trên giám tỉnh thông báo cho mọi người đừng đến thăm tôi nữa. Các chị em trong nhà Dòng đã vâng lời và hạn chế việc đến thăm. Nhưng những người thân và họ hàng vẫn tiếp tục đến thăm tôi. Sau này tôi mới biết họ muốn ở với tôi trong những ngày cuối đời vì bác sĩ nói tôi chỉ sống được 3 tuần nữa thôi. Các Sơ đi truyền giáo hoặc đi học khắp nơi trên thế giới cũng điện thoại về hỏi thăm tôi và cũng là để chào tôi lần cuối. Tôi thật cảm động và biết ơn các chị em ở quê nhà cũng như ở mọi nơi trên thế giới đã cầu nguyện cho tôi.

Sau 10 ngày điều trị ở bệnh viện, bác sĩ nói tôi phải hóa trị để sau này không bị đau đớn, vì ung thư đã lan ra các bộ phận khác trong người tôi. Nghe lời bác sĩ tôi về nhà dưỡng sức 2 tuần sau đó tôi trở lại bệnh viện để được hóa trị. Sau lần hóa trị đầu tiên các bác sĩ đã rất ngạc nhiên và nói rằng họ không hiểu được trường hợp của tôi. Theo cái nhìn y khoa của họ thì tôi không thể sống hơn 3 tuần.

Trong năm vừa qua tôi đã trải qua 2 cuộc giải phẫu và 11 lần hóa trị. Mỗi lần nhập viện để hóa trị, các bác sĩ đều chúc mừng tôi và họ đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Họ cho biết qua những xét nghiệm thì các bộ phận trong người tôi đều tốt trừ khối u di căn ở gan, tế bào ung thư đang giảm rất nhiều.

Hiện tại tôi cảm thấy khỏe. Bác sĩ nói có thể tôi chỉ cần hoá trị 1 hay 2 lần nữa sẽ khỏi hẳn bệnh. Bác sĩ trưởng khoa nói với tôi: “Trường hợp của Sơ phải nói là phép lạ”. Bác sĩ điều trị cho tôi thì nói: “Đây là niềm tin và sức mạnh của lời cầu nguyện”.

Phần tôi, tôi tin vào sức mạnh của Thiên Chúa. Ngài mới là Đấng quyết định cho vận mệnh của tôi. Ngài là Đấng cầm quyền sinh tử. Ngài có quyền ban sự sống và có quyền lấy đi. Mỗi ngày sống là một hồng ân lớn.

Tạ ơn Chúa đã ban lại sự sống mới cho con. Con tin rằng con vẫn còn mắc nợ với Chúa và với đời. Chúa muốn con tiếp tục sống để trả hết món nợ và hoàn tất sứ mệnh đời con.

Sơ Teresa Nguyễn Thị Xuân FMA

JPAGE_CURRENT_OF_TOTAL