“…Khi rửa chân cho các môn đệ xong, Đức Giêsu mặc áo vào, về chỗ và nói: “ Anh em có hiểu việc Thầy mới làm cho anh em không? Anh em gọi Thầy là Thầy, là Chúa, điều đó phải lắm, vì qủa thật Thầy là Thầy là Chúa. Vậy nếu Thầy là Chúa, là Thầy, mà còn rửa chân cho anh em, thì anh em cũng phải rửa chân cho nhau. Thầy đã nêu gương cho anh em, để anh em cũng làm như Thầy đã làm cho anh em.” (Ga13,1-15)
"Hãy làm như Thầy đã làm cho anh em” (c 15). Lời mời gọi yêu thương của Chúa Giêsu không chỉ dành riêng cho các môn đệ thời đó, nhưng còn vang vọng đối chúng ta ngày hôm nay. Đúc Giêsu đã làm gì? Làm sao chúng ta có thể làm như Ngài?
1. Phục vụ trong yêu thương
Trong cuộc sống, Đức Giêsu luôn yêu thương dân chúng, đặc biệt những người tội lỗi, những người bệnh tật và những trẻ thơ. Ngài yêu thương cho đến cùng, nên Ngài rong ruổi trên mọi nẻo đường để chữa lành các bệnh tật, xua trừ ma qủi, làm cho kẻ chết sống lại...(Mt 9, 18-36; Mc 6, 30-43; Lc 5, 13-32…)
Có lẽ chúng ta tự hỏi, làm sao chúng ta có thể làm được những điều như Đức Giêsu. Chúng ta chỉ là những con người bình thường, không là những tâm lý gia, không là bác sĩ chuyên khoa, và cũng chẳng là những nhà ảo thuật lừng danh, vậy làm sao chúng ta bắt chước được Ngài. Cúi xuống rửa chân cho anh em? Điều này có lẽ chúng ta ai cũng có thể làm được, chỉ cần chúng ta bỏ đi chính mình, dám cúi xuống để phục vụ như một người tôi tớ? Điều này xem ra có vẻ dễ dàng và trong tầm tay, nhưng thực tế lại không dễ như chúng ta tưởng. Theo tự nhiên chúng ta dễ dàng đến gần những người dễ thương, dễ mến... và những người khác hình như còn có điều gì đó làm cản bước chúng ta tới gần họ. Vậy thì làm sao chúng ta có thể thực hành được lời mời gọi kia của Thầy Giêsu: “Anh em cũng hãy làm như Thầy đã làm cho anh em”. (c 15).
Chúng ta không thể làm như Đức Giêsu là chữa lành các bệnh tật, làm cho kẻ chết sống lại... như Ngài. Có lẽ bạn có những khả năng, những chuyên ngành của bạn, nên bạn có thể làm được nhiều điều vĩ đại đó. Còn tôi, một con người rất ư tầm thường, yếu đuối, bé nhỏ và mỏng manh. Nhưng chúng ta cũng có thể noi gương Thầy, thực hành lời mời gọi ấy; đó là chúng ta có thể giúp những ai đó đang dìm mình trong nấm mồ của sự buồn chán, sự thất vọng, sự đóng kín lòng mình trước thế giới xung quanh, đặc biệt những con người. Hãy đưa họ ra khỏi sa mạc của sự đơn độc, sa mạc của tâm hồn. Hãy làm như Giêsu, dùng ngôn ngữ của tình bạn, tiếng nói của tình yêu, để giúp cho họ chỗi dậy, thoát ra khỏi nấm mồ cuả sự chết ấy. Thầy Giêsu đã mến thương anh Lazarô, gọi anh với một giọng của tình bạn: “Lazarô, hãy chỗi dậy ra khỏi mồ” có lẽ anh ta đã nghe được giọng ấm áp, thân thương của người bạn Giêsu, người mà anh đã có một tương quan thân thiết, nên anh đã chỗi dậy, dù đã được chôn trong mồ 4 ngày. Ngài đã nói với người phụ nữ ngoại tình: “Ta cũng vậy, Ta không kết án chị đâu...” hay khi Ngài chữa cho người phong cùi, Ngài nói: “Ta muốn anh được sạch...”. Và tất cả đã được chữa lành.
Chúng ta cũng có thể chữa lành những ai đó đang bị qủi ám, đang bị đui mù, què quặt trong sự ích kỷ, tự kiêu, bảo thủ… Hãy giúp họ đứng lên, thoát ra khỏi những căn bệnh hiểm nghèo ấy, để họ có một cuộc sống tươi đẹp hơn với ánh nhìn của niềm hy vọng, bình an và tươi vui.
Hãy đón tiếp những khách ngọai kiều, sẻ chia những ly nước cho người lữ hành, thăm những ai tù tội… Đó chính là chúng ta làm cho Chúa và làm như Chúa.
Chúng ta không thể theo gương Thầy khi chúng ta thiếu đời sống kết hiệp thâm sâu với Thiên Chúa, gặp gỡ nhân vị với Ngài qua đời cầu nguyện, hy sinh. Như Đức Giêsu đã luôn cầu nguyện với Thiên Chúa Cha trong mọi khoảnh khắc của cuộc sống, trước khi làm bất cứ công việc gì, Ngài luôn cầu nguyện với Cha.
2. Trao ban chính mình
“ Đây là Mình Thầy, hiến dâng vì anh em…, Chén này là Giao ước mới, lập bằng máu Thầy, anh em hãy làm việc này mà tưởng nhớ đến Thầy” (1Cr 11, 23-26)
Việc thứ hai theo gương Thầy là trao ban chính mình. Đức Giêsu yêu thương chúng ta đến cùng, không chỉ là cúi xuống rửa chân, nhưng là yêu thương và yêu thương đến cùng, đến việc hiến dâng thân mình làm lương thực nuôi linh hồn chúng ta. “Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu mình” (Ga 15,13)
Chúng ta cũng hãy trao ban chính mình cho người khác, dám bẻ tấm bánh đời ta và trao cho tha nhân như Đức Giêsu. Điều này cần chúng ta dám quên đi chính mình để dấn thân phục vụ anh em bằng cách trao ban thời gian, tài năng và sức khỏe theo như bậc sống của mình nơi môi trường chúng ta đang sống và làm việc.
Hai yếu tố này đan dệt với nhau cách chặt chẽ; chúng ta không thể trao ban chính mình nếu chúng ta không có tâm tình phục vụ và phục vụ trong yêu thương. Vì khi ta phục vụ trong yêu thương, tấm bánh đời ta đã bẻ ra và trao ban trong vui tươi và tự nguyện. Nhưng trong cuộc sống không luôn dễ dàng, có những lúc tấm bánh cuộc đời của ta không thể dậy men, vì thiếu lượng men của tình yêu, của ân sủng, của đức tin, nên chúng ta không thể trao ban những tấm bánh như lòng mong ước của Đức Giêsu. Cũng có những khi tấm bánh của chúng ta trông thật đẹp và mềm dẻo, có thể bẻ ra và trao ban, nhưng lại thiếu một vị ngọt của đường khiêm nhu, hiền hoà và bao dung. Cũng có những lúc tấm bánh ấy lại thiếu vị mặn của muối bác ái, sự kiên nhẫn, của sự thiếu tôn trọng tha thân. Và cũng đôi khi lại mang vị đắng của những viền bị cháy của hận thù, gắt gỏng, nóng giận… Như thế đôi khi vô tình hay hưũ ý, chúng ta đã trao cho tha nhân tấm bánh khó nuốt, và có thể làm họ tổn thương và vẫn nằm trong cơn “đói”, cơn “khát” yêu thương, sẻ chia và hiệp thông.
Để theo gương Thầy, phục vụ trong yêu thương và trao ban chính mình, chúng ta cần luôn để tấm bánh đời mình dậy men trong sự gặp gỡ nhân vị với Đức Kitô, đặt trong lò nướng của ân sủng, của cầu nguyện, của sự thanh tẩy chính mình. Chỉ khi đó tấm bánh cuộc đời ta mới có đủ các hương vị của tình yêu, và cùng với Đức Giêsu bẻ ra trao cho tha nhân.
Trong thánh lễ, tôi thường hiệp thông với chủ tế khi ngài cầm bánh, dâng lời tạ ơn… Tôi cũng dâng chính cuộc đời mình trên bàn thánh, để xin Chúa cũng bẻ ra và trao cho tha nhân cùng với Mình Ngài. Khi dâng chén rượu, tôi cũng dâng chính mình trong Chén Thánh, để xin Chúa dùng Máu Thánh Ngài thanh tẩy mọi tội lỗi, rửa sạch mọi bất xứng , vết nhơ và yếu đuối của tôi, để tôi cùng Ngài, trao ban cho tha nhân ly rượu mới của yêu thương.
Lạy Chúa, xin dạy chúng con học nơi Ngài bài học của yêu thương, yêu thương đến cùng. Xin cho chúng con biết cúi xuống rửa chân cho anh em như Ngài. Để chúng con xứng đáng là môn đệ tín trung của Ngài và được thông phần với Ngài. Amen.
Ms.Mun







Trong lãnh vực giáo dục, có hai phương pháp giáo dục chính được áp dụng qua nhiều thời đại. Đó là phương pháp luận phạt, đàn áp, và phương pháp dự phòng.
Vào gần mùa Phục Sinh, chúng ta lại được nghe những lời ca rất cảm động trong bài: Con đường Chúa đã đi qua của tác giả Văn Chi, “Lạy Chúa, con đường nào Chúa đã đi qua, con đường nào Ngài ra pháp trường, mão gai nào hẳn sâu trên trán. Lạy Chúa, Thánh Giá nào Ngài vác trên vai, đau thương nào phủ kín tâm tư, đường tình đó Ngài dành cho con”.











































