Monday, Jun 17th

Last update:01:04:36 PM GMT

You are here: Giáo dục

Giáo dục

Giáo dục đức tin cho trẻ qua chuyện kể: Cành dẻ nổi loạn

Email In PDF.

Có một cây dẻ vươn những cành lá xanh tươi che rợp bóng mát cả một góc của công viên. Vào mùa thu, với những hạt dẻ thơm ngon của mình, cây mang lại niềm vui cho các em nhỏ, cho những người đi dạo trong công viên và cho cả một gia đình chuột sống giữa những rễ cây mộc lan cách đó không xa.

Mọi người trong thành phố đều yêu mến cây dẻ. Mỗi khi đi ngang qua, họ đều tấm tắc khen:

- Cây dẻ này thật tuyệt vời.

Cây dẻ rất hạnh phúc. Nó cảm thấy đang được thể hiện chính mình, vì nó biết rằng mình được dựng nên là để trao ban. Thật vậy, một cái cây thường vui sướng khi người ta đến hái trái của nó, hạnh phúc khi người ta đến ngồi dưới bóng mát của nó, và cuối cùng, khi đã về già, nó sẵn sàng hy sinh chính mình để trở thành bàn, ghế, tủ, hay sách vở cho con người sử dụng hoặc để sưởi ấm con người dù chỉ trong vài giờ.

Nhưng không phải tất cả đều chia sẻ niềm hạnh phúc này của cây. Có một giọng nói tức giận phản đối:

- Đủ rồi! Thật là bất công! Tôi không thể chịu nổi được nữa! Tất cả những điều tốt đẹp đều dành cho cây, còn tôi thì chẳng có gì hết!

Đó là tiếng lẩm bẩm của một cành dẻ, một cành rất đẹp, ở trên cao bên phải. Cành dẻ đang giận dữ lắc rung những cái lá:

- Cây dẻ, cây dẻ, lúc nào cũng cây dẻ! Chính tôi mới làm nên tất cả! Tôi làm nhú ra những chồi non, tôi làm nên những chiếc lá và mang chúng trên mình, tôi làm cho hạt dẻ chín thơm. Đến khi tôi có thể nghỉ ngơi một chút, thì những chiếc lá lại rụng xuống và tôi phải chịu cảnh trần trụi giá lạnh của mùa đông…

Cây dẻ ôn tồn tìm cách giúp cho cành dẻ hiểu:

- Con rất quan trọng đối với ta, con trai ạ. Con là một cành tuyệt đẹp, khỏe mạnh và tràn đầy sức sống. Ta yêu quí con cũng như tất cả những cành khác. Những lời khen ngợi dành cho ta cũng là những lời khen ngợi dành cho con và các anh em con. Ta sẽ ra sao nếu không có các con?

Nhưng vô ích, cành dẻ cứng đầu bẻ mình răng rắc và lẩm bẩm những lời mà tốt hơn không nên lặp lại. Cây dẻ tội nghiệp cảm thấy lo lắng. Lo là phải, vì cành dẻ nổi loạn ấy suy tính một kế hoạch để thoát ra khỏi cây dẻ. Nó muốn lìa khỏi cây để tự do sống riêng một mình.

Vào một ngày của tháng ba, một cơn gió lốc đùa giỡn xoáy quanh cây dẻ. Cành dẻ quyết định là đã đến lúc hành động. Nó gọi gió với một giọng khiêm tốn mà thường ngày chẳng bao giờ thấy:

- Gió ơi, tôi muốn xin anh một ân huệ.

Gió vừa thổi vừa hỏi lại:

- Ân huệ gì? Các cành cây thường ghét gió và bão mà!

Cành dẻ nài nỉ:

- Hãy bứt tôi ra khỏi thân cây.

Gió ngạc nhiên kêu lên:

- Ngươi điên à? Ngươi muốn hủy hoại một cái cây đẹp thế này sao?

Cành dẻ vẫn cương quyết:

- Anh đừng nghĩ ngợi. Hãy đưa tôi đi khỏi đây!

- Được, thích thì chiều!

Gió rít lên, thổi mạnh và xoáy quanh cây dẻ, xoắn lấy cành dẻ, lay mạnh nó dữ dội cho đến khi bẻ gãy nó. Thế là cành dẻ đã lìa khỏi thân cây. Nó reo lên:

- Hoan hô, ta bay thật xa!

Sau khi bẻ cành dẻ khỏi thân cây, gió nhấc bổng nó qua khỏi hàng rào. Cành dẻ thầm nhủ:

- Cuối cùng thì ta đã được tự do. Cuộc sống của ta bắt đầu từ đây!

Cành dẻ tươi cười hân hoan. Những giọt nước mắt chảy lặng lẽ từ vết thương của cây dẻ cũng chẳng làm nó chạnh lòng. Gió vẫn thổi với tất cả sức mạnh của mình. Được gió đưa đi, cành dẻ bay qua sông và đáp xuống một thảm cỏ. Trong khi thoải mái nằm dài trên cỏ, nó nghĩ:

- Bây giờ chính ta sẽ toàn quyền quyết định.

Còn đang miên man suy nghĩ thì bỗng một cảm giác tê liệt lạ thường xâm chiếm toàn cành dẻ. Nó dường như không thể thở được nữa. Sau vài giờ, những chiếc lá bắt đầu héo úa. Dòng nhựa, chính là sự sống mà thân cây đã quảng đại làm cho lưu chuyển liên tục trong cành dẻ, bắt đầu khô cạn. Cành dẻ hoảng sợ nhận ra rằng mình đã bắt đầu bị khô héo. Nó nghĩ đến cây dẻ và hiểu rằng nếu không có cây dẻ thì nó sẽ chết. Nhưng đã quá trễ. Nó muốn khóc nhưng không thể, vì giờ đây nó chỉ còn là một cành cây khô vô dụng.

Các em thân mến, cành dẻ không thể sống nếu tách lìa khỏi thân cây. Chúa Giê-su cũng đã kể cho chúng ta câu chuyện về cây nho và cành nho: Chúa Giê-su là cây nho, chúng ta là cành nho. Cành nho không thể tự mình sinh hoa trái nếu không gắn liền với cây nho.

Nếu chúng ta muốn sống và sống tròn đầy, sống hạnh phúc thì chúng ta phải gắn bó với Chúa Giê-su, để cho tình yêu của Chúa nuôi dưỡng trái tim của chúng ta cũng như nhựa sống từ thân cây nuôi dưỡng cành cây.

Tình yêu lệ thuộc

Email In PDF.


THÁNH TÂM CHÚA GIÊ-SU
Suy niệm Tin Mừng Lc 15,3-7


Tình yêu lệ thuộc

Để diễn tả lòng thương xót của Thiên Chúa, thánh sử Lu-ca ghi nhận ba câu chuyện dụ ngôn Đức Giê-su đã kể: đi tìm chiên lạc, tìm kiếm đồng bạc bị mất, và chờ đón người con đi hoang trở về. Tôi trộm gọi ba dụ ngôn trên như thế vì bị ấn tượng sâu sắc bởi lòng thương xót rất con người của Thiên Chúa, theo cách diễn tả của chính Đức Giê-su.

Thường thì khi nói tới lòng thương xót, ta vẫn ít nhiều có cảm nghĩ: đó là một thái độ nhân nhượng quan tâm của một kẻ bề trên, một hành vi thi ân ban phát ân huệ cho người bất hạnh, xấu số. Thế nhưng đọc kỹ ba câu chuyện dụ ngôn trên ta mới nhận ra cả ba đều có chung một nét: lòng thương xót của Thiên Chúa có vẻ như đặt Người dưới cả con người tội lỗi: Thiên Chúa xót thương không những cần tới, mà còn gần như lệ thuộc vào các người tội lỗi nữa là đàng khác.

Trong đời thường cuộc sống cụ thể của người chăm cừu chắc hẳn ít nhiều lệ thuộc vào đàn vật của mình. Do đó hành động lên đường lặn lội đi tìm con chiên lạc của ông cũng dễ hiểu thôi: vì nhu cầu cuộc sống của chính ông; ông cần tới con chiên đó, nói cách khác, đời sống của ông phần nào lệ thuộc vào con chiên đi lạc kia. Nếu nói như thế, ta dám đi tới kết luận là ông đi tìm chiên, không phải chỉ vì ‘thương’ nó mà còn là vì nhu cầu sống của ông. Dụ ngôn về người đàn bà tìm kiếm đồng bạc bị mất càng cho thấy rõ hơn điều này: bà cần tiền chứ không thương đồng tiền… Tôi vẫn cảm thấy e dè khi dám có trong đầu tư tưởng rằng: chính Thiên Chúa cần tới con người tội lỗi trước cả khi người tội lỗi cần đến Người. Suy nghĩ thông thường vẫn là: nếu Thiên Chúa là Đấng giầu lòng thương xót thì con người tội lỗi phải chạy tới lòng thương xót đó. Rất ít ai dám nghĩ rằng Chúa xót thương lại chủ động đi tìm kẻ tội lỗi trước để đưa họ về; thế nhưng đó lại là nội dung của chính Tân Ước, ‘Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta trước’ (1 Ga 4,19). Tôi thấy sợ phải xác quyết điều này vì hình như nó xúc phạm tới sự cao cả, sung mãn của Thiên Chúa. Thần học kinh điển đã từng dạy tôi rằng: tình yêu của Thiên Chúa là hoàn toàn vô vị lợi (gratuitous). Thế nhưng rõ ràng là Đức Giê-su đã cho thấy tình yêu của Thiên Chúa không phải hoàn toàn là như vậy: người bệnh cần thầy thuốc là lẽ đương nhiên, nhưng chính thầy thuốc cũng cần tới bệnh nhân, vì nếu không ông không thể là thầy thuốc. Trong mọi tình yêu, kể cả tình yêu nhân ái, thì sự lệ thuộc vào nhau là một yếu tính thực sự.

Hiểu như thế tôi mới thấy các chi tiết dầu nhỏ nhất trong dụ ngôn đi tìm chiên lạc lại mang một ý nghĩa vô cùng to lớn. Người coi chiên tạm ‘bỏ 99 con chiên ngoài đồng hoang, để đi tìm cho bằng được con chiên bị mất. Tìm được rồi người ấy mừng rỡ…’ Tìm cho bằng được và mừng rỡ khi tìm thấy, là thái độ tiêu biểu đối với những gì thiết thân hay thiết nghĩa. Đức Giê-su long trọng khảng định một điều không ai hiểu nổi: “tôi nói cho các ông hay: trên trời cũng thế, ai nấy sẽ vui mừng vì một người tội lỗi ăn năn sám hối, hơn là vì 99 người công chính không cần phải sám hối ăn năn.” Phải, nếu thiên đàng - theo lối suy nghĩ tự nhiên - là phần thưởng dành riêng cho những người công chính và thánh thiện, nơi mà Thiên Chúa cao sang vinh hiển ân thưởng những người dầy công nghiệp, thì thiên quốc chắc hẳn phải hoan hỷ đón mừng chủ yếu các bậc thánh hiền, đạo sĩ. Hạng tội nhân sám hối, may mắn lắm, thì cũng chỉ được dành cho một xó xỉnh nào đó là cùng. Nhưng huyền nhiệm thay, Nước Trời của Đức Giê-su lại là chốn Thiên Chúa nhân ái và thương xót ngự trị. Vì thế vinh quang Nước Trời sẽ gia tăng mỗi khi lòng thương xót được dịp tỏa sáng. Nói cách khác, nếu Thiên Chúa là Đấng giầu lòng thương xót thì vương quốc của Người lại cần tới, lại lệ thuộc vào các tội nhân sám hối để lòng thương xót được tỏ lộ. Và còn triệt để hơn nữa khi ta dám đi tới kết luận: sự thánh thiện trọn lành của Ki-tô hữu (hiểu theo nghĩa tu thân tích đức) sẽ không đóng góp gì nhiều cho vinh quang Thiên Chúa nếu như nó không phát xuất từ lòng khiêm nhường chân thành ăn năn sám hối để đón nhận lòng thương xót của Người. Nói cách khác, sẽ không có sự thánh thiện Ki-tô hữu đích thực nếu thiếu khiêm cung đón nhận ơn cứu độ mà Thiên Chúa nhân ái trao ban trong Đức Ki-tô Giê-su.

Lễ Thánh Tâm Chúa Giê-su mời gọi tôi đi vào tương quan tình yêu quá thần linh mà cũng quá nhân loại này; thần linh, vì nét độc đáo (vượt quá mọi trí hiểu) mà chỉ có Đức Giê-su mới phác họa lên được; nhân loại, vì nó quá gần gũi với thân phận thấp hèn của con người. Thiên Chúa tình yêu lại lệ thuộc vào sự thấp hèn của kiếp sống con người sao? Phải, chính vì thế và điều duy nhất mà cuộc trao đổi tình yêu này đòi hỏi không gì khác hơn là lòng khiêm nhường sâu thẳm, khiêm tốn nhìn nhận thân phận thấp hèn của mình. Phải chăng chính Đức Giê-su đã mời gọi tôi khai trác triệt để điều này khi muốn tôi hãy học cùng Người một bài học duy nhất: “Hãy học cùng tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường” (Mt 11,29)? Thánh Tâm Chúa mời gọi tôi khai thác triệt để các lỗi tội của mình, để biến nó thành vinh quang của lòng Chúa thương xót vô biên.

Lạy Thánh Tâm Chúa Giê-su, xin cho con được cảm nghiệm thứ tình yêu lệ thuộc mà Chúa đã mô tả. Xin cho con được cùng toàn thể thiên quốc, vui mừng vì một tội nhân sám hối. Trước mắt, xin cho con biết vui mừng mỗi khi ban phát tình yêu tha thứ của Chúa, nhất là trong bí tích giải tội. Về phần mình, trước những lỗi phạm và yếu đuối riêng tư, xin cho con xác tín rằng, hơn bất cứ ai khác, Chúa đang khát khao được dịp thi thố lòng xót thương và thứ tha. Xin cho con được cảm nghiệm, cũng như thánh Phao-lô, niềm tự hào chân chính về những yếu đuối, sa ngã của mình. Amen.

LM. Gioan Nguyễn Văn Ty SDB

Hình ảnh lễ Bế giảng Trường Trung Cấp Nghề Tư Thục Tân Tiến

Email In PDF.

Vào lúc 8g30 ngày 31.05.2013, trường Trung Cấp Nghề Tư Thục Tân Tiến đã diễn ra lễ bế giảng năm học 2012 - 2013. Tham dự buổi lễ có Cha Giám Đốc, quý Cha, quý thầy cộng thể Don Bosco Tân Hà, Sơ Bề trên và quý Sơ Dòng Con Đức Mẹ Phù Hộ, Ban Giám Hiệu, Ban Giám Đốc, quý thầy cô giáo, công nhân viên trong trường, đại diện chính quyền địa phương, cùng quý phụ huynh và các em học sinh. Một năm học trôi qua thật nhanh với nhiều thành quả đạt được, ghi đậm dấu ấn của Tình Yêu Thiên Chúa và sự phù trợ của Mẹ Maria Phù Hộ. Ban Giám Hiệu, thầy và trò đã từng ngày nỗ lực, cố gắng để mang lại nhiều hoa trái, mang lại tương lai và mùa xuân cho thế hệ trẻ.



(Xin nhấp vào đây để xem thêm hình)

Chọn lựa phương pháp giáo dục

Email In PDF.

Trong lãnh vực giáo dục, có hai phương pháp giáo dục chính được áp dụng qua nhiều thời đại. Đó là phương pháp luận phạt, đàn áp, và phương pháp dự phòng.

Phương pháp luận phạt trước hết cho học sinh biết luật, những điều phải tuân giữ và phải xa tránh. Kế đó là sự kiểm soát những người vi phạm luật để trừng phạt. Trước sự tái phạm luật pháp, người có quyền lại dùng quyền bính đàn áp kẻ yếu thế để được việc.

Ngược lại, phương pháp dự phòng dựa trên sự hiểu biết giá trị tích cực, ích lợi của luật pháp cũng như những hậu quả tiêu cực của những vi phạm luật. Vì hiểu rõ và thông cảm với sự dòn mỏng và ý chí hay thay đổi của tuổi trẻ, cho nên những nhà giáo dục theo phương pháp đề phòng thường đi xa hơn nữa. Với cái nhìn đầy tình thương họ thường xuyên theo dõi, nhắc nhở và khích lệ, để giúp các học sinh biết tự chọn tuân giữ luật như phương tiện tiến tới trên con đường thiện hảo và đạt tới thành công.

Sinh trưởng trong một gia đình tuy nghèo túng về mặt vật chất, nhưng lại rất giàu tình thương và lòng đạo đức, ngay từ buổi ban đầu Don Bosco đã chọn phương pháp đề phòng trong suốt sứ mệnh giáo dục thanh thiếu niên được Thiên Chúa giao phó cho ngài.

Ngay từ những hàng đầu của tập sách bé nhỏ về đường hướng giáo dục của ngài Don Bosco viết:

Cặp mắt nhân từ và tinh anh của cha giám đốc cũng như của các trợ tá viên sẽ luôn theo dõi các học sinh khắp nơi, không phải như viên cảnh sát, để bắt lỗi và để trừng phạt, nhưng để rồi như người cha hiền nói nhỏ vào tai, vào tâm hồn con cái, các ngài cũng sẽ nhắc nhở, khuyên bảo, sửa dạy và hướng dẫn các học sinh trong mọi hoàn cảnh của cuộc sống.

Nói cho đúng tuy thời giờ qua đi, thế hệ này đổi sang thế hệ khác, nhưng bản chất con người vẫn không đổi thay. Con người vẫn là thụ tạo duy nhất được tạo dựng giống hình ảnh Thiên Chúa, có trí thông minh và được quyền tự do lựa chọn. Thế nhưng, để có thể phát triển trí thông minh và biết xử dụng quyền tự do lựa chọn cách đúng đắn con người cần phải được giáo dục. Vì thế các nhà giáo dục cũng cần phải biết chọn lựa đường hướng giáo dục cho thế hệ mai ngày. Hoặc là chọn lựa con đường đàn áp và cưỡng ép, hoặc là con đường xây dựng trong sự tự do cộng tác.

Con đường thứ nhất xem ra dễ dàng hơn và có hiệu lực ngay. Con đường thứ hai quả là một thách đố, nó đòi hỏi nhiều kiên nhẫn và ý chí cương quyết, nhưng lại đảm bảo hoa trái lâu bền và phong phú hơn. Đó là con đường tôn trọng phẩm giá và nhân vị với tất cả những khả năng và nhịp độ trưởng thành của mỗi người về mọi mặt.

Bản tính ưa tự do, thích phóng túng của tuổi trẻ thường làm họ phản ứng cách tiêu cực và chống cự lại mọi hình thức áp đặt hoặc giới hạn quyền tự do của họ. Bản tính của những người trẻ thường được ví như trái banh cao-xu xì căng, càng đè nén thì sẽ càng nổ tung mạnh và càng bắn hơi ra xa. Nhiều người trưởng thành lầm tưởng rằng cần phải dùng đến những hình thức áp đặt hoặc bạo lực, những hình phạt thể xác, những lời quở mắng cộc cằn, cứng cỏi để bắt buộc các bạn trẻ phải cúi đầu tuân phục. Thế nhưng, tất cả những đường lối đó chẳng khác gì đổ thêm dầu vào lửa phẫn uất đang bừng lên trong tâm hồn các bạn trẻ. Họ sẽ không ngần ngại đối đáp bằng những hình thức không kém phần hung bạo, hoặc những hình thức chối bỏ thực tại, chẳng hạn như, bỏ nhà ra đi, ma túy, tránh né mọi người, đóng kín trong nhà, v.v...

Trên thực tế không cha mẹ hoặc thầy dạy nào lại muốn thấy những phản ứng vũ bạo hoặc trốn chạy của con em mình. Thế nhưng, chính qua việc áp dụng phương pháp giáo dục đàn áp là như đẩy các bạn trẻ vào con đường bí để rồi không còn cách nào khác hơn là dùng tới những phản ứng vũ bạo để tự vệ, hoặc để trả thù.

Giải pháp hữu hiệu hơn cả là cha mẹ và các nhà giáo dục biết dùng uy tín của bản lãnh và việc làm để thuyết phục tuổi trẻ hơn là dùng sức mạnh của võ lực như người độc tài hoặc bạo chúa. Nhờ đó dần dà các bạn trẻ sẽ trưởng thành trong tinh thần tự lập và biết chấp nhận trách nhiệm về hành động cũng như về cách xử dụng quyền tự do của mình.

Chọn phương pháp đề phòng trong đường lối giáo dục tức là chọn khước từ những hình thức chuyên chế độc quyền để bước xuống một bậc, để đến gần giới trẻ hơn trong tinh thần đối thoại tin tưởng và trong bầu khí thân mật của tình bạn, để có thể làm nảy sinh hoa trái tốt đẹp và phát triển tới mức tối đa những khả năng sẵn có trong họ.

Giáo dục gia đình là hoa trái của sự tác động giữa cha mẹ và con cái, chứ không phải chỉ là sự liên hệ một chiều. Biết bao nhiêu cha mẹ và thầy giáo cô giáo vẫn còn dùng phương pháp giáo dục một chiều. Tức là, bảo gì làm đó, không được lên tiếng cũng không được phát biểu ý kiến!

Làm thế nào để tự tạo uy tín trong phương pháp giáo dục và tránh khỏi những hình thức áp đặt thiếu hiệu lực ?

1. Trước hết, biết nắm vững tình thế. Tức là quan sát, nhận định, hiểu rõ tính tình của từng học trò, của mỗi người con và phương cách đối xử hữu hiệu với chúng. Điều đó đòi hỏi sự hiện diện thường xuyên và mối quan tâm thật tình của cha mẹ cũng như các nhà giáo, chứ không chỉ những lúc có dấu hiệu báo động những vấn đề nguy cấp mà thôi.

2. Don Bosco thường nói: “Các học sinh cần phải biết ...” Thật vậy, trong gia đình, cha mẹ là những người thầy dạy trước tiên bằng chính gương đời sống của mình. Tiếc thay, nhiều bạn trẻ cảm thấy ngại ngùng do dự hỏi han, tham khảo ý kiến cha mẹ về những vấn đề liên quan đến cuộc sống của họ. Trong khi đó họ cần được hướng dẫn cách suy tư, giải thích những thắc mắc, làm sáng tỏ những điều khó giải và điều chỉnh những khuynh hướng lông loàn của tình cảm.

3. Khích lệ. Lớn lên là cả một vấn đề cam go đối với tuổi trẻ, nhất là trước những thất bại, những lầm lỗi và những yếu đuối của mình. Thực ra, các bạn trẻ thường nhận được nhiều lời chỉ bảo, nhiều ý kiến và không thiếu chi những lời khiển trách, nhưng lại hiếm được ai tặng cho những lời an ủi khích lệ.

Khích lệ trước hết là biết lắng nghe, là tỏ dấu quan tâm đến những vấn đề, những giá trị và những khát vọng mà mỗi bạn trẻ ôm ấp trong tâm hồn.

Một lần có người tìm thấy trong ví tiền của một nữ sinh viên một mảnh giấy cũ hao mòn vì như đã được giở ra đọc đi đọc lại cả hàng trăm, hàng ngàn lần. Trên mảnh giấy còn ghi lại mấy hàng chữ như sau:

- Con yêu dấu của mẹ. Mẹ biết là con rất buồn và chán nản vì những con số điểm thấp trong tờ học bạ cuối năm của con. Mẹ khuyên con đừng bận tâm về điều đó. Đối với ba mẹ, con được điểm ưu hạng về những môn quan trọng hơn trong đời sống con. Con là người chân thành, ngay thật, con có tinh thần trách nhiệm trong các việc con làm, quảng đại vui tươi với mọi người và biết bao nhiêu điều tốt đẹp khác nữa. Con luôn là người con ngoan của ba mẹ. Tất cả những điều khác không đáng giá gì hơn cả. Mẹ của con.

Những lời khen chân thành và công khai là sự khích lệ lớn đối với tuổi trẻ. Con cái thường rất bén nhạy trước những lời khen của cha mẹ. Có thể là một việc nhỏ mọn làm cách chuyên cần và làm với tinh thần trách nhiệm, một sáng kiến tốt, một cử chỉ quảng đại v.v... Đó là những cử chỉ dễ được ta chú ý nơi người khác, nhưng lại dễ bỏ qua và coi thường đối với con cái ngay trong nhà. Thế nhưng, những lời khích lệ khen ngợi đó khác nào như chắp cánh lấy đà bay xa và bay cao hơn.

Sau cùng, cần giúp các bạn trẻ biết tự khích lệ chính mình. Đây là điểm then chốt của tòa nhà giáo dục, là đào tạo những con người với bản vị cương nghị, biết khả năng, hạn hẹp của mình và biết tự tin.

Ferrero Bruno

Bài suy niệm Lễ Mình Máu Thánh Chúa Kitô - LM. Gioan Nguyễn Văn Ty SDB

Email In PDF.

CHÚA NHẬT IX THƯỜNG NIÊN
MÌNH MÁU THÁNH CHÚA KI-TÔ
Suy niệm Tin Mừng Lc 9, 11b-17


Phép lạ là hóa bánh ra nhiều

hay bẻ bánh ra và trao?


Trong các phép lạ được ghi lại, hóa bánh ra nhiều là phổ thông nhất: cả bốn sách Tin Mừng đều kể lại, thậm chí Mat-thêu và Mác-cô còn đề cập tới một vụ khác nữa ít hoành tráng hơn. Tại sao vậy? Nhiều nhà chú giải Kinh Thánh cho là ‘vì đây là phép lạ chứng tỏ rõ ràng nhất quyền uy tuyệt đối của Chúa Giê-su trên các định luật tự nhiên’ (xem chú giải Lc 9,12 trong ‘Lời Chúa Cho Mọi Người’ của nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ). Tôi xin mạn phép được suy nghĩ khác đi một chút.

Căn cứ vào Phúc Âm Gio-an chương 6, ý nghĩa chính của sự kiện lạ này không mấy hệ tại ở việc ‘hóa bánh ra nhiều’, cho bằng ở việc ‘bẻ bánh ra và trao’. Hầu như cả sáu trình thuật đều đề cao hành vi xem ra khá tiểu tiết này. Hơn nữa, khi đọc đoạn Tin Mừng được Giáo hội trích dẫn trong ngày Lễ Mình Máu Thánh Chúa năm C, tôi càng thêm xác tín về suy nghĩ của mình. Đúng là ‘hóa bánh ra nhiều’ chỉ là ‘bao bì’ để thu hút khách hàng đón nhận một ‘sản phẩm’ tuyệt vời là tình yêu ‘bẻ ra và trao tặng’ gói đựng bên trong. Và có thể vì đã nắm được nội dung nòng cốt của sự kiện này nên các Ki-tô hữu ngay từ thời đầu đã dành cho phép lạ ‘bánh hóa nhiều’ một trân trọng đặc biệt đến thế. Phép lạ mang tính vật lý này thực ra chỉ là tiền đề đưa ta tới cử chỉ ‘bẻ ra và trao tặng’ đầy ý nghĩa và rất độc đáo của một Thiên Chúa nhân ái, được thực hiện trong hiến tế thập giá của Đức Giê-su Ki-tô. Sau này, khi việc hóa bánh ra nhiều không còn là quan trọng nữa, thì hành vi ‘bẻ bánh và trao cho’ lại luôn được môn đệ nhận ra đó là dấu hiệu không thể nhầm lẫn để nhận ra Thầy chí thánh, như trường hợp hai môn đệ trên được đi Em-mau sau khi Chúa phục sinh (xem Lc 24, 30-31).

Nếu truyền thống Ki-tô giáo, qua các thời đại, luôn liên kết phép lạ này với Thánh Thể, thì chính là vì đã nhận ra việc ‘bẻ ra và trao ban’ là điều đã được thực hiện cách trọn vẹn trong hiến tế thập giá của Đức Giê-su. Trong bữa tiệc Vượt Qua ly biệt, Đức Giê-su đã chẳng tự ‘bẻ ra và trao ban’ là gì’? Bánh bẻ ra là ‘bí tích’ (dấu bên ngoài) của Mình Thầy hiến tế, rượu trao ban là ‘bí tích’ của Máu Thầy đổ ra cứu chuộc. Tự nó việc xác định ‘bánh là Mình Thầy và rượu là Máu Thầy’ sẽ hầu như trở nên vô nghĩa, nếu chỉ dừng lại ở sự biến thể kỳ lạ (transubstantiation). Đức Giê-su chỉ biến thể để có thể thực hiện việc tự ‘bẻ ra và trao tặng’ tới từng người chúng ta. Như thế Thánh Thể trước hết phải là một hành động, một hành động tự hiến, biểu lộ rõ nét nhất yếu tính nền tảng của Thiên Chúa, như Đức Giê-su đã hé mở cho thấy: một Thiên Chúa hiến dâng và trao tặng cho nhân loại, trong chính lúc họ tội lỗi và bất xứng nhất.

Như vậy Mình và Máu Thánh Chúa sẽ không chỉ đơn thuần là hiện diện của Giê-su - Thiên Chúa, để chúng ta ‘phục bái tôn thờ’; nhưng luôn là dâng hiến của một Giê-su ‘bẻ ra - trao ban’ để ta đón nhận và phân phát. Thánh Thể sẽ không chỉ đòi nơi ta một lòng sùng kính ‘tĩnh’, nhưng phải đưa ta đến một đón nhận và tham gia ‘động’ vào huyền nhiệm Giê-su hiến mình trên thập giá. Thánh Thể thôi thúc mỗi môn đệ chúng ta “chính anh em hãy cho họ ăn”, khác hẳn với thái độ hưởng thụ và no nê cho thỏa chí thỏa lòng của đám quần chúng.

Suy niệm này giúp ta hiểu được phần nào các đòi hỏi của việc cử hành Thánh Thể. Truyền phép để bánh trở thành Mình-Chúa-bẻ-ra và rượu trở thành Máu-Chúa-đổ-ra là một cử hành (celebration) thực sự, chứ không chỉ là một công thức (formula) nhiệm mầu tạo nên sự biến thể. Và Chúa muốn mỗi chúng ta “anh em hãy làm việc này mà tưởng nhớ đến Thầy”, chứ không chỉ diễn lại hay lập lại như một tấn tuồng tưởng niệm. Càng trong tư cách linh mục, chính tôi trước hết, và qua tôi cả các anh chị em tín hữu khác nữa, trong mỗi Thánh lễ sẽ phải làm việc cử hành này cách sinh động nhất; đó là vào sâu trong niềm tin vào một Thiên Chúa hiến mình và trao ban, để rồi chính mình cũng sẽ khởi đầu cuộc hiến mình và trao ban trong Giê-su. Thống hối đầu Thánh Lễ không chỉ mang mục đích thanh tẩy ta cho xứng với một hành vi phụng vụ, nhưng còn quan trọng hơn, cho ta ý thức đón nhận món quà đã được Thiên Chúa trao ban vô điều kiện, cách đầy nhân ái và yêu thương. Việc rước lễ không chỉ để ta đón lấy một Thiên Chúa ngự vào trong lòng, nhưng phải kết hiệp ta sâu sắc với một Đức Ki-tô ‘bẻ ra và trao tặng’ của thập giá, và phải thôi thúc ta làm như người đã làm trong cuộc sống hàng ngày. Thánh Lễ là trung tâm đời sống Ki-tô hữu không chỉ vì đó là hành vi thờ phượng Thiên Chúa cách cao quí nhất, nhưng vì nó liên kết chúng ta cách sâu xa nhất vào mầu nhiệm hiến tế là trung tâm của niềm tin cũng như cuộc sống của chúng ta. Một khi chính Thiên Chúa đã tự hiến và trao ban thì các Ki-tô hữu, là những kẻ tin vào Người, sẽ không thể làm gì khác hơn.

Lạy Chúa Giê-su Thánh Thể, cảm tạ Chúa đã cho con được làm linh mục để có điều kiện ‘cử hành’ Thánh Lễ tốt hơn. Xin Chúa nâng đỡ để con có thể giúp nhiều tín hữu, không những chỉ cử hành các nghi thức cách trang trọng và sốt sáng, nhưng còn biết tham dự vào hiến tế thập giá của Chúa Ki-tô bằng việc ‘bẻ ra và trao ban’ chính mình trong cuộc sống hàng này. Xin cho con được một lòng sùng kính mầu nhiệm Mình Máu Thánh Chúa cách sống động, để mỗi lần tới gần Thánh Thể là con lãnh nhận được tình yêu dâng hiến Chúa dành cho con, đồng thời cũng mời gọi con tiến vào tình yêu dâng hiến phục vụ mọi người. Amen.

LM. Gioan Nguyễn Văn Ty SDB

JPAGE_CURRENT_OF_TOTAL