Wednesday, May 22nd

Last update:07:02:54 PM GMT

You are here: Giáo dục

Giáo dục

Một ngày với B'Sumrăc

Email In PDF.

"Khi cảnh vật đang chìm trong thinh lặng
Lúc con người dường như điểm canh ba
Gà cộng đoàn cất tiếng gáy o o
Báo hiệu khách từ phương xa đã đến"

Quả thật, gà chưa gáy lần thứ nhất ngày 19.04.2013 các chị em trong cộng đoàn đã thức dậy trong hân hoan để chào đón Sr Anna Thơm, Thầy Inhaxio Nhân và nhóm Cựu Học Viên của cộng đoàn Mẹ Lên Trời. Vừa đến nơi các em đã reo lên: "Ô, năm nay có giường nằm, đã quá!!!". Có được như vậy là nhờ sự quảng đại chia sẻ của cộng đoàn giáo dục Xuân Hòa. Sau khi ổn định chỗ, nhóm đã lên nhà thờ xứ tham dự thánh lễ để kín múc tình yêu và sức mạnh từ Thầy Giêsu cho việc gặp gỡ và chia sẻ niềm vui Phục Sinh với người nghèo, các em thiếu nhi và các bạn trẻ của anh em dân tộc.


(Nhấp vào đây để xem thêm hình)

Sau thánh lễ, khoảng 7h30, cộng đoàn và nhóm đã tiếp đón những người nghèo của Chúa. Trước khi nhận quà, Sr Anna Mận phụ trách cộng đoàn đã giới thiệu bà con dân tộc với nhóm và nhóm với bà con dân tộc, hai bên cùng chào đón nhau bằng những tràng pháo tay thật vui. Để tỏ lòng biết ơn, các bà con dân tộc đã cùng nhau hướng về Đức Mẹ để đọc kinh và cầu nguyện cho nhóm. Chào tiễn những người nghèo lòng các anh chị Cựu Học Viên rạo rực niềm vui. Quả thực như thánh Phanxico Assisi đã nói: "chính lúc cho đi là khi đón nhận…". Với niềm vui đầu ngày ấy, chính là động lực để các anh chị tiếp tục đến với các em thiếu nhi, những em bé nhỏ của vùng núi cao này, qua việc chuẩn cho hội chợ Alleluia…Cùng với các bạn giới trẻ của Giáo sở, người khiêng hàng, kẻ vác củi, nhóm giăng dây, người trang trí, tiếng cười râm ran xen lẫn âm điệu vi vu của đồi thông. Mãi tới 12h00 các em mới có một chút giờ ăn trưa cùng với Cha phó Octave Melba K'Duôn, các Sr, các Cô. Dù bữa ăn trưa chưa kết thúc mà các em thiếu nhi của Giáo sở đã có mặt khá đầy đủ. Vì thế, 12h30 các Sr đã tập trung các em theo từng khối để chào đón các anh chị và phát vé vào cổng và nhận vé chơi. Sau đó, anh Linh phổ biến luật chơi, nhóm đã mời Cha phó đến khai mạc và đọc kinh để xin Chúa chúc lành cho giờ chơi của các em. Đúng 13h00, hội chợ bắt đầu, thiếu nhi như đàn ong vỡ tổ đến các gian hàng: nào mua, nào bán, nào chơi, nào ăn… bầu khí thật vui tươi và nhộn nhịp. Chỉ chừng 15 phút sau, thì cơn giông ập tới, mọi người nhốn nháo nhưng không một tiếng kêu than hay cái nhăn mặt, các em …

"Dù trời có đổ cơn mưa
Các em cứ vẫn vui chơi như thường"

Chỉ sau một nhoáng thiếu nhi nào cũng đầy quà:

“Mì tôm, kẹo bánh đầy thau
bắp xào trao nhau niềm vui nụ cười
xi rô đỏ thắm môi hồng
còn nhiều quà khác sắp chồng đầy thau”

Thật vậy, nhìn các em ướt sũng thật tội nghiệp nhưng khuôn mặt các em tràn đầy niềm vui và hạnh phúc.

Đến 19 giờ đêm lửa trại bắt đầu. Tham dự đêm này gồm có: quí Sr, quí Cô và các thành phần trong Giáo sở. Đặc biệt là giới trẻ và các em thiếu nhi.

Sau các nghi thức gọi lửa, Cha Phó đại diện cho Thầy Giêsu đem ánh sáng Phục Sinh đến để xua tan bóng tối của tử thần. Xen kẽ đêm lửa trại là những tiết mục văn nghệ của các anh chị Cựu Học Viên và của giới trẻ trong Giáo sở. Cao điểm của đêm lửa trại là vở kịch: Người phụ nữ ngoại tình, giây phút cầu nguyện và sai đi như là sứ điệp mà các anh chị muốn gởi đến cho tất cả những người tham dự.

Sau khi mọi người ra về, chỉ còn lại các anh chị và các Sơ, Thầy Inhaxio Nhân đã giúp nhóm cầu nguyện, hồi tâm và tạ ơn Chúa vì một ngày sống, sau đó mỗi người cùng cầm một ngọn nến và với những lời cầu chúc, ước nguyện tốt đẹp nhất trao cho nhau.

Trong thánh lễ sáng hôm sau, Cha Sở đã dâng thánh lễ, cầu nguyện và cám ơn các Sr và các anh chị vì sự quan tâm quảng đại đến với những người nghèo và thanh thiếu niên trong Giáo sở. Sau thánh lễ, các Sơ và các anh chị đã vào cám ơn quý Cha đã tạo mọi điều kiện và sự khích lệ để nhóm có thể được gặp gỡ, giao lưu với người nghèo và thanh thiếu niên. Đặc biệt, Cha Phó cám ơn các anh chị đã mang đến ngọn lửa tình yêu mà các anh chị đã kín múc được từ Chúa Giêsu Phục Sinh đến cho Giáo sở và đặc biệt là giới trẻ. Cha còn ước muốn, các anh chị tiếp tục hun đúc, nâng đỡ các bạn trẻ nơi đây.

Mọi người chào tạm biệt và hẹn gặp lại!

FMA LỘC TÂN

Cùng Ngài bước đi

Email In PDF.

Chúng ta được mời gọi theo gương Thầy phục vụ trong yêu thương và trao ban chính mình. Ngày hôm nay chúng ta cũng được mời gọi bước theo Ngài, cùng Ngài lên núi cầu nguyện, vào Thành Thánh Giêrusalem, cùng Ngài bước vào vườn dầu và đặc biệt cùng Ngài bước vào cuộc thương khó mang trên vai thập giá bước lên đồi Calvê.

1. Lên núi cầu nguyện

Có lẽ ở trên núi chỉ có Đức Giêsu và các môn đệ, thật hạnh phúc biết bao, thanh thản và an bình, Phêrô đã thưa: “Chúng con xin dựng ba lều, một cho Thầy và một cho ông Êlia và một cho ông Môsê” (Mt 17,4).Nhưng Đức Giêsu không ở lại trên núi mà Ngài cùng các môn đệ xuống núi, tiếp tục hành trình loan báo Tin Mừng cho muôn dân.

Trong cuộc sống chúng ta cũng thế, khi chúng ta tách mình khỏi những công việc để lên núi với Chúa, ta thấy mình thật thanh thản, an bình và ta cũng muốn ở đó mãi, nhưng Chúa mời gọi ta hãy xuống núi, mang lời cầu nguyện của ta nhập thể trong đời thường. Chúa Giêsu mời gọi chúng ta hãy cầu nguyện luôn, cầu nguyện để khỏi sa chước cám dỗ. (Lc 23,40; 46)

Trong sứ mệnh của người truyền giáo, tôi cũng muốn dừng lại thật lâu trước Thánh Thể đặc biệt vào thứ năm tuần thánh, nhưng tôi nghe tiếng Chúa nói với tôi: con thân mến, hãy xuống núi, hãy làm cho lời cầu nguyện của con trở nên sống động, hãy làm cho lời nguyện của con thấm vào cung thái của con khi con hộ trực, khi con làm việc với những người xung quanh con, đó là con đang cầu nguyện.

Có những lúc chúng ta ở bên Chúa đó, nhưng chúng ta lại mê ngủ và để Chúa ở lại một mình như các môn đệ trong vườn Dầu. (Lc 23,45). Lời cầu nguyện đẹp nhất là làm theo ý Cha: “Lạy Cha, nếu có thể, xin cất chén này khỏi con, nhưng đừng theo ý con mà theo Ý Cha” (Mt 26,42).

2. Lên đồi Calvê

Khởi đầu cho cuộc thương khó là bước vào Thành Giêrusalem với những tiếng hô vang, chúc tụng trên con đường được trải thảm bằng những áo choàng và cành lá. Sau đó bước qua con đường lên đồi Calvê với những tiếng kết án, những lời sỉ nhục và thánh giá trên vai, thay vì cưỡi trên lưng lừa, với áo choàng đỏ của một vị Vua.

Cùng Đức Giêsu bước đi trên con đường ấy, con đường hẹp: “ Hãy qua cửa hẹp mà vào, vì cửa rộng và đường thênh thang thì đưa đến diệt vong, mà nhiều người qua đó. Còn cửa hẹp và đường chật thì đưa đến sự sống, nhưng ít người tìm được lối ấy”. (Mt 7, 13-14) Cửa hẹp ấy chính là con đường mang tên Thập Giá, và chính Ngài cũng đã đi qua con đường ấy và Ngài muốn chúng ta theo và đi tới cùng.

Chúa nói: “Ai muốn theo Ta, thì hãy từ bỏ mình, vác thập giá mình mỗi ngày mà theo Ta”. (Mt16, 24)

Đường thập giá hôm xưa Chúa đi qua với nhiều làn roi của những tên lính, những lời nhạo báng phỉ nhổ của đám đông, với thập giá bằng gỗ... Ngày hôm nay có lẽ Thập Giá Chúa vẫn mang, sỉ nhục Chúa vẫn chịu, roi đòn Chúa vẫn chịu và có lẽ nó nặng hơn, nhói đau hơn bởi nó mang dáng vóc thật tinh vi của thời đại văn minh, và ngang qua cuộc đời những con người cùng khổ, bé nhỏ và bị bỏ rơi.

Chúa vẫn đang bị bắt bớ, đánh đập nơi những người Kitô hữu, những nhà truyền giáo khắp các châu lục. Chúa vẫn bị giết cách oan uổng nơi những thai nhi chưa kịp chào đời, đã bị huỷ diệt vì sự ích kỷ của con người. Chúa vẫn bị đóng đinh ngang qua những tội ác nơi con người đầy hận thù, ghen tuông...

Đôi lúc những mũi giáo, cái đinh, vòng gai... lại là chính chúng ta dành cho Ngài khi chúng ta không dám sống cho sự thật, không dám lên tiếng bênh vực cho chân lý, không dám làm chứng cho tình yêu, những khi chúng ta có thể làm tốt hơn mà chúng ta không làm, và nhất là những khi chúng ta phạm tội. Khi đó chúng ta đã đóng những mũi đinh vào tay, chân Chúa, đã kết vòng gai trên đầu Chúa...

Lạy Chúa, xin cho chúng con can đảm bước theo Ngài trên con đường thập giá, thập giá đời thường của chúng con. Xin cho chúng con hiểu rằng có Ngài cùng sánh bước với chúng con, Ngài luôn ở bên chúng con và nâng chúng con khi chúng con vấp ngã. Xin cho chúng con bước đi với Ngài, vác thập giá, chết với Ngài, để cùng được sống lại với Ngài. Amen.

Ms.Mun

Giáo dục đức trong sạch cho trẻ qua chuyện kể: Cái ao và những con ngỗng

Email In PDF.

Trước đây, trong một góc của cánh đồng xanh và nguyên sơ, có một cái hồ nhỏ nước trong veo. Đó là một cái hồ rất nhỏ, gần như một cái ao, nhưng bầu trời phản chiếu xuống làn nước trong và biến nó thành một viên ngọc quí trên thảm cỏ mềm mại. Ban ngày thì mặt trời, ban đêm thì mặt trăng và các ngôi sao hẹn nhau soi mình trên gương nước trong.

Những cành liễu bên bờ hồ, những hoa cúc trắng và những ngọn cỏ trên đồi rung rinh vui sướng vì nét phản chiếu tuyệt vời của trời trên mặt đất, đã biến một góc của thế giới này thành một thiên đàng nhỏ.

Nhưng một ngày kia, một đàn ngỗng béo và hống hách, kêu quang quác và cãi nhau ầm ĩ kéo đến bên bờ ao. Những tiếng quang quác hống hách của chúng và những cái mỏ khỏe mạnh của chúng làm náo loạn sự yên tĩnh và bình an của tấm gương trời.

Những con ngỗng là các tạo vật thực dụng, chẳng màng gì đến những tiếng thì thầm của gió và những phản chiếu của làn nước trong suốt. Hàng chục con lặn xuống ao và bắt đầu lùng sục đáy ao để kiếm ăn. “Ăn và vỗ béo” là khẩu hiệu của chúng. Chúng giẫm nát, làm bẩn, kêu ầm ĩ. Lông ngỗng và bọt nước bay tứ phía. Những con cua nhỏ, cá nhỏ và tất cả những sinh vật bé nhỏ sống trong ao chẳng mấy chốc biến mất trong cái cổ háu ăn của những con ngỗng tham lam.

Lớp bùn mịn lắng đọng ở đáy ao bị khuấy động làm nước đục ngầu. Những cành cây nhỏ, những chiếc lá và những nhánh rong vốn lọc nước và giữ nước trong ao đã bị tan tác.

Chiều đến, khi yên tĩnh đã trở lại trên những quả đồi, ngôi sao đầu tiên tìm kiếm một cách vô vọng ngôi nhà của mình trên trái đất và mặt trăng không thể soi gương khuôn mặt ánh bạc của mình. Cái ao chỉ còn là một vũng bùn lầy hôi thối và không còn sự sống. Cái ao đã chết.

Gió mang tin này cho những áng mây và những áng mây báo tin cho các vì sao, mặt trăng và mặt trời. Giữa những cành lá dương liễu văng vẳng tiếng khóc của những con chim cổ đỏ và chim chiền chiện. Góc cánh đồng ấy đã không còn phản chiếu trời xanh được nữa.

Người nam và người nữ được dựng nên để yêu thương nhau. Ngay cả thân xác của họ cũng được dựng nên để diễn tả tình yêu giữa hai người. Đó là điều Thiên Chúa muốn và tuyệt đẹp. Chúng ta không được làm dơ bẩn điều ấy. Mỗi người có quyền được tôn trọng tình cảm của mình và thân xác của mình. Không ai có thể bị cư xử như “dụng cụ” tình dục.

Bé sẽ luôn luôn tôn trọng thân xác của bé và thân xác của những người khác.

Tôn trọng và bảo vệ người trẻ

Email In PDF.

“Tôn trọng và bảo vệ người trẻ” là chủ đề của ngày họp mặt giáo viên lần thứ tư của Tỉnh Dòng Con Đức Mẹ Phù Hộ Việt Nam được tổ chức vào ngày 19.4.2013 tại Tam Hà, với mục đích để các Sơ, các chị em đệ tử cùng các giáo viên chia sẻ với nhau những kinh nghiệm trong công việc giáo dục mình đang đảm nhận. Hiện diện trong ngày họp mặt có Sơ Bề Trên Giám Tỉnh - Sr. Teresa Uông Thị Đoan Trang - cùng quí Sơ Bề Trên của cộng đoàn Tam Hà và Mẹ Lên Trời, các Sơ, các em đệ tử và các giáo viên đang trực tiếp trong ngành giáo dục trẻ mầm non và trẻ phổ cập cấp I, cấp II ở nhiều cộng đoàn khác nhau của Tỉnh Dòng.


Nhấp vào đây để xem hình phần I

(Hình phần II đang được cập nhật)

Sau khi sinh hoạt đầu giờ để làm quen và tạo tình thân, Sr. Teresa Giám Tỉnh có đôi lời khai mạc buổi gặp gỡ, Sơ xác tín với các giáo viên rằng: các em học sinh được chính Thiên Chúa và Mẹ Maria gửi tới cho chúng ta chăm sóc, yêu thương và bảo vệ - vì đây là giai đoạn mỏng dòn và đễ bị khủng hoảng nhất trong hành trình hình thành nhân cách của một con người. Vì thế, thật là cần thiết cho một nhà giáo dục có đôi mắt giáo dục để có thể giúp các em học sinh phát triển toàn diện về mọi mặt.

Với đề tài chia sẻ “Tôn trọng và bảo vệ người trẻ” của Sr. Maria Hoàng Ngọc Yến FMA, các giáo viên khám phá ra rằng giáo dục là một thiên chức cao quý và là một trách nhiệm trọng yếu của những người làm công tác giáo dục. Và điều cụ thể mà tất cả các nhà giáo dục phải cùng nhau xác tín và thực hiện đó là tôn trọng và bảo vệ các quyền của trẻ em. Tôn trọng quyền được sống, quyền được bảo vệ, quyền được phát triển và quyền được tham gia. Cùng bảo vệ các em khỏi mọi hình thức lạm dụng về thể lý, tình cảm, tình dục; khỏi những sự ngược đãi, bỏ bê, khai thác và phân biệt đối xử. Để trở thành những kỹ sư giỏi của tâm hồn, chắc chắn là các nhà giáo dục phải có những nguyên tắc được sử dụng như những nghệ thuật để chinh phục các tâm hồn, đó là nghệ thuật của sự lắng nghe, sự quý mến và tôn trọng, nâng đỡ và khích lệ, nhìn nhận những nỗ lực và thành công của các em, lôi cuốn các em vào những hoạt động nhằm thăng tiến và tôn trọng sự toàn vẹn cơ thể, sự riêng tư của các em.

Sau bài chia sẻ sinh động và rất cụ thể này, các giáo viên lại cùng nhau họp nhóm để chia sẻ cho nhau xem đâu là những âm hưởng mạnh mẽ để lại và đâu là những điều thúc đẩy tôi thực hiện sau ngày gặp gỡ hôm nay. Sau khi đúc kết, ai cũng thấy được việc giáo dục của mình là cao quý, quan trọng và cần phải kết hợp cả tình yêu, cả sự hiểu biết và cả những lời cầu nguyện trong việc giáo dục, vì các em chính là hình ảnh của Thiên Chúa và là những con người với tròn đầy phẩm giá và tiềm năng phát triển.

Sr. Teresa Giám Tỉnh rất vui khi thấy sự tham gia tích cực của các giáo viên trong mọi sinh hoạt của ngày gặp gỡ hôm nay. Sơ chụp hình và tặng quà lưu niệm cho các giáo viên để ước mong lời cầu chúc “giáo dục theo gương Don Bosco” sẽ trở thành hiện thực sau buổi họp mặt hôm nay. Sau đó Sr.Teresa cùng các giáo viên chia sẻ bữa cơm gia đình với nhau trước khi các giáo viên trở về cộng đoàn và tiếp tục sứ mệnh giáo dục của mình.

Xác tín “Tôn trọng và bảo vệ người trẻ” là xác tín thứ tư mà các giáo viên rút ra cho mình sau những lần họp mặt từ năm 2009 đến nay.

Sr. Maria Hồng Hạnh FMA

Giáo dục đức tin cho trẻ qua chuyện kể: Cành dẻ nổi loạn

Email In PDF.

Có một cây dẻ vươn những cành lá xanh tươi che rợp bóng mát cả một góc của công viên. Vào mùa thu, với những hạt dẻ thơm ngon của mình, cây mang lại niềm vui cho các em nhỏ, cho những người đi dạo trong công viên và cho cả một gia đình chuột sống giữa những rễ cây mộc lan cách đó không xa.

Mọi người trong thành phố đều yêu mến cây dẻ. Mỗi khi đi ngang qua, họ đều tấm tắc khen:

- Cây dẻ này thật tuyệt vời.

Cây dẻ rất hạnh phúc. Nó cảm thấy đang được thể hiện chính mình, vì nó biết rằng mình được dựng nên là để trao ban. Thật vậy, một cái cây thường vui sướng khi người ta đến hái trái của nó, hạnh phúc khi người ta đến ngồi dưới bóng mát của nó, và cuối cùng, khi đã về già, nó sẵn sàng hy sinh chính mình để trở thành bàn, ghế, tủ, hay sách vở cho con người sử dụng hoặc để sưởi ấm con người dù chỉ trong vài giờ.

Nhưng không phải tất cả đều chia sẻ niềm hạnh phúc này của cây. Có một giọng nói tức giận phản đối:

- Đủ rồi! Thật là bất công! Tôi không thể chịu nổi được nữa! Tất cả những điều tốt đẹp đều dành cho cây, còn tôi thì chẳng có gì hết!

Đó là tiếng lẩm bẩm của một cành dẻ, một cành rất đẹp, ở trên cao bên phải. Cành dẻ đang giận dữ lắc rung những cái lá:

- Cây dẻ, cây dẻ, lúc nào cũng cây dẻ! Chính tôi mới làm nên tất cả! Tôi làm nhú ra những chồi non, tôi làm nên những chiếc lá và mang chúng trên mình, tôi làm cho hạt dẻ chín thơm. Đến khi tôi có thể nghỉ ngơi một chút, thì những chiếc lá lại rụng xuống và tôi phải chịu cảnh trần trụi giá lạnh của mùa đông…

Cây dẻ ôn tồn tìm cách giúp cho cành dẻ hiểu:

- Con rất quan trọng đối với ta, con trai ạ. Con là một cành tuyệt đẹp, khỏe mạnh và tràn đầy sức sống. Ta yêu quí con cũng như tất cả những cành khác. Những lời khen ngợi dành cho ta cũng là những lời khen ngợi dành cho con và các anh em con. Ta sẽ ra sao nếu không có các con?

Nhưng vô ích, cành dẻ cứng đầu bẻ mình răng rắc và lẩm bẩm những lời mà tốt hơn không nên lặp lại. Cây dẻ tội nghiệp cảm thấy lo lắng. Lo là phải, vì cành dẻ nổi loạn ấy suy tính một kế hoạch để thoát ra khỏi cây dẻ. Nó muốn lìa khỏi cây để tự do sống riêng một mình.

Vào một ngày của tháng ba, một cơn gió lốc đùa giỡn xoáy quanh cây dẻ. Cành dẻ quyết định là đã đến lúc hành động. Nó gọi gió với một giọng khiêm tốn mà thường ngày chẳng bao giờ thấy:

- Gió ơi, tôi muốn xin anh một ân huệ.

Gió vừa thổi vừa hỏi lại:

- Ân huệ gì? Các cành cây thường ghét gió và bão mà!

Cành dẻ nài nỉ:

- Hãy bứt tôi ra khỏi thân cây.

Gió ngạc nhiên kêu lên:

- Ngươi điên à? Ngươi muốn hủy hoại một cái cây đẹp thế này sao?

Cành dẻ vẫn cương quyết:

- Anh đừng nghĩ ngợi. Hãy đưa tôi đi khỏi đây!

- Được, thích thì chiều!

Gió rít lên, thổi mạnh và xoáy quanh cây dẻ, xoắn lấy cành dẻ, lay mạnh nó dữ dội cho đến khi bẻ gãy nó. Thế là cành dẻ đã lìa khỏi thân cây. Nó reo lên:

- Hoan hô, ta bay thật xa!

Sau khi bẻ cành dẻ khỏi thân cây, gió nhấc bổng nó qua khỏi hàng rào. Cành dẻ thầm nhủ:

- Cuối cùng thì ta đã được tự do. Cuộc sống của ta bắt đầu từ đây!

Cành dẻ tươi cười hân hoan. Những giọt nước mắt chảy lặng lẽ từ vết thương của cây dẻ cũng chẳng làm nó chạnh lòng. Gió vẫn thổi với tất cả sức mạnh của mình. Được gió đưa đi, cành dẻ bay qua sông và đáp xuống một thảm cỏ. Trong khi thoải mái nằm dài trên cỏ, nó nghĩ:

- Bây giờ chính ta sẽ toàn quyền quyết định.

Còn đang miên man suy nghĩ thì bỗng một cảm giác tê liệt lạ thường xâm chiếm toàn cành dẻ. Nó dường như không thể thở được nữa. Sau vài giờ, những chiếc lá bắt đầu héo úa. Dòng nhựa, chính là sự sống mà thân cây đã quảng đại làm cho lưu chuyển liên tục trong cành dẻ, bắt đầu khô cạn. Cành dẻ hoảng sợ nhận ra rằng mình đã bắt đầu bị khô héo. Nó nghĩ đến cây dẻ và hiểu rằng nếu không có cây dẻ thì nó sẽ chết. Nhưng đã quá trễ. Nó muốn khóc nhưng không thể, vì giờ đây nó chỉ còn là một cành cây khô vô dụng.

Các em thân mến, cành dẻ không thể sống nếu tách lìa khỏi thân cây. Chúa Giê-su cũng đã kể cho chúng ta câu chuyện về cây nho và cành nho: Chúa Giê-su là cây nho, chúng ta là cành nho. Cành nho không thể tự mình sinh hoa trái nếu không gắn liền với cây nho.

Nếu chúng ta muốn sống và sống tròn đầy, sống hạnh phúc thì chúng ta phải gắn bó với Chúa Giê-su, để cho tình yêu của Chúa nuôi dưỡng trái tim của chúng ta cũng như nhựa sống từ thân cây nuôi dưỡng cành cây.

JPAGE_CURRENT_OF_TOTAL