Tuesday, May 21st

Last update:07:44:54 PM GMT

You are here: Bạn trẻ

Bạn trẻ

Bông hoa dại

Email In PDF.

Một hôm, thầy giáo ra bài cho toàn lớp học như sau:

- Từ nay đến cuối tuần, mỗi người trong chúng con hãy tìm quan sát một cây bông tầm thường mọc bên lề đường, mà người ta hay gọi là hoa dại, không có giá trị gì cả.

Cả lớp học hăng say thực hiện điều thầy giáo muốn. Mỗi em cố gắng cầm theo một kính lúp quan sát, nhìn xem thật kỹ những đường nét cấu tạo vành hoa, những màu sắc tươi đẹp.

Sau một tuần lễ, từng học trò thi đua nhau mô tả những nét đẹp của bông hoa mà mình đã quan sát được. Cả lớp đều công nhận rằng: những loại hoa dại bị khinh thường kia đều có một vẻ đẹp tuyệt vời không ngờ được, mà cũng không ai có thể bắt chước tạo ra những vành hoa, những màu sắc đầy sức thu hút như vậy.

Cuối cùng, thầy giáo lên tiếng kết luận:

- Chúng con đã có kinh nghiệm rồi đó, nếu chúng ta chú ý quan sát, dành thời giờ để quan sát, thì cả vật tầm thường nhất như cây hoa dại kia cũng sẽ có biết bao nét đẹp, bao điều kỳ diệu.

Thầy nói tiếp:

- Chúng con hãy nhớ điều này: Mỗi người là kỳ công tuyệt đẹp của Đấng Tạo Hóa, là một thế giới nhiệm mầu đầy sức thu hút mà ta không bao giờ có thể quan sát cho hết được. Nét đẹp, sự cao cả của mỗi người đều khác nhau và xem ra như mênh mông không có giới hạn. Nếu chúng con không dành thì giờ để chiêm ngưỡng nhau, hay chỉ biết nhau một cách hời hợt bên ngoài, chỉ nhớ ghi nhận những tật xấu, những khuyết điểm, những lỗi lầm thì ta sẽ không khám phá ra sự cao cả và đẹp đẽ của người ta gặp . Chúng con đừng quên: Ta không có được tất cả những gì và những ai ta thích, nhưng hãy thích những gì ta có và những ai ta gặp thường ngày.

Con sóng... cuộc đời

Email In PDF.

Con sóng biển

Như thường lệ tôi cùng các em đi biển một tuần trong kỳ hè để nghỉ ngơi và tắm nắng. Những bãi cát thật mịn màng, chúng tôi dừng chân trên một bãi tắm tự do. Cắm chiếc dù và chuẩn bị xuống biển.

Các em vui chơi nô đùa với những con sóng thi nhau đập vào bờ, hò la trong vui tươi mỗi khi những đợt sóng cuộn tới. Có những con sóng hiền hoà và nhẹ êm, nhưng cũng có những con sóng thật cao và dữ dội, nhưng tất cả đều đổ vào bờ và kết thúc với một màu trắng của bọt biển.

Tôi đi dạo trên bãi cát, ngắm nhìn mặt biển mênh mông, dòng nước trong veo và xanh biếc trông thật đẹp. Xa xa trên bãi cát, đây đám trẻ nô đùa hồn nhiên, chúng cùng nhau đào lỗ và múc nước đổ vào, nơi kia đám khác cùng nhau chơi bóng, góc nọ chúng chơi trốn tìm, nhóm khác cùng nhau vun cát xây lâu đài, biệt thự... và bao người đang yên bình tắm nắng trên bờ biển.

Nhìn những con sóng cứ cuồn cuộn tới, tôi cảm thấy sợ, bởi tôi bị dị ứng với chúng mặc dù tôi rất thích tắm biển, nhưng là với mặt nước thanh bình lăn tăn gợn sóng, để tôi có thể tự do bơi lội, có thể để mình nằm trôi trên mặt nước. Thế rồi tôi cũng lao mình vào dòng nước giữa những con sóng cứ thay nhau uà đến, tôi vui chơi với các em, thật vui và chan hòa tình thân. Tôi tưởng chừng như những con sóng nó đã cuốn trôi và vùi lấp tất cả những lắng lo, mệt mỏi, những bực tức... dưới lòng đáy biển trong cái nắng hạ nóng bức. Thế nhưng đang vui chơi thỏa thích với các em, cơn dị ứng nó đã đến và bắt tôi bỏ dở cuộc chơi bởi một cơn đau đầu dữ tợn. Tôi lên bờ và tắm nắng, nghỉ ngơi để ánh nắng kia có thể làm chết con vi rút sóng biển kia.

Nằm tắm nắng, tôi nhớ rằng, tôi không có đủ sức để đùa với những con sóng vì có lần tôi chỉ ở dưới nước được chốc lát, chơi với vài đợt sóng là nó đã đánh tôi dạt vào bờ, bởi vì cái bệnh xay xe nó làm tôi không chịu nổi những con sóng, nên tôi đã lên bờ. Tôi thầm nghĩ, sao tôi qúa tồi! Chỉ mấy đợt sóng đã làm tôi choáng váng, và không thể chơi tiếp được nữa.

Con sóng cuộc đời

Miên man trong dòng suy tưởng, đây chỉ là những con sóng biển, nếu như tôi không ham vui mà lao mình xuống nước, thì có lẽ tôi đâu phải nhận lãnh hậu qủa không hay đó. Rồi nghĩ về cuộc đời, có bao nhiêu con sóng trong đời thường, nó đã làm tôi không chỉ đau đầu trong chốc lát, mà là kéo dài ngày qua ngày, tháng hết tháng....nó làm tôi thực sự “choáng váng”, nó ám ảnh tôi, nó làm tôi xao lãng bổn phận của mình, những con sóng ấy mới đáng sợ. Nó không có tiếng ồn như con sóng biển kia, nó âm thầm nhưng lại dữ tợn và nguy hiểm hơn:

- Đó là những con sóng của tình cảm, tôi tưởng như mình đủ can đảm, sức mạnh để nói không với nó, để gạt nó qua một bên, nhưng thỉnh thoảng nó đến trong tâm trí và quấy rầy tôi, làm tôi bị chi phối.

- Rồi có những con sóng của những khó khăn, những hiểu lầm, những thất bại... có những lúc nó làm tôi mệt mỏi và chán nản dường như muốn chùn chân và bỏ cuộc.

- Có những đợt sóng của sự cô đơn, của nỗi nhớ nhà, của nỗi buồn vu vơ... thật khủng khiếp, bởi vì những con sóng này nó đem đến cho tôi sự bất an. Làm sao tôi có thể ra khỏi những con sóng này? Đi lên bờ, nằm tắm nắng??? Đi dạo và ngắm cảnh???


Vùng đất mới ... trải nghiệm mới

Email In PDF.

Kết thúc quãng đời sinh viên, trong khi bao đứa bạn khác của tôi đang bận rộn cho việc chuẩn bị hồ sơ xin việc thì tôi lại tự đưa mình lên vùng cao nguyên, đến với những con người tuy nghèo về vật chất nhưng lại rất giàu có về tình thương mến và sự chân thành ở giáo xứ Konrobang thuộc thành phố Kon Tum này.


Tôi không đi một mình mà có sự đồng hành của ba Sơ FMA nữa. Khi vừa đặt chân đến nơi sau chặng đường dài 12h đồng hồ, mở ra trước mắt tôi là một cái gì đó rất lạ, lạ từ thời tiết tới lối kiến trúc xây dựng và nhất là con người nơi đây, rất khác so với môi trường mà tôi đang sống. Địa điểm mà tôi phục vụ trong 2 tuần này, từ ngày 10 đến ngày 26 tháng 07, là giáo xứ Korobang với công việc chính là dạy học, bổ sung kiến thức cho các em người dân tộc sống quanh giáo xứ. Tôi không làm việc một mình mà có sự cộng tác, chung tay của rất nhiều bạn sinh viên công giáo từ Sài Gòn lên đây giúp đỡ, có cả các thầy, các sơ nữa.

(Click vào đây để xem thêm hình)

Thư gửi Giêsu sau một chuyến tông đồ

Email In PDF.

Giêsu ơi, con vui mừng lắm sau chuyến hành trình này: cộng tác với các Sơ Dòng Con Đức Mẹ Phù Hộ dạy học cho các em học sinh dân tộc Mạ tại Cộng đoàn FMA Lộc Tân trong Mùa Hè năm nay. Để con kể cho Ngài nghe chuyến đi ấy của con nha!

Trước hết, con xin cám ơn Ngài ngàn lần vì Ngài đã yêu thương và sai con đi, dù con thật nhỏ bé và kém cỏi, để con được tận mắt nhìn thấy cánh đồng truyền giáo rộng lớn bao la của Giáo hội Chúa. Giêsu ơi, Ngài biết không: khi tận mắt trông thấy và tận tay chăm sóc, giáo dục các em nhỏ vùng dân tộc con mới cảm nhận được sự khó khăn vất vả của các Sơ Dòng Con Đức Mẹ Phù Hộ nói riêng và của những người làm công tác giáo dục cho những người trẻ nói chung. Đặc biệt là con cảm nhận được sự cần thiết và cấp bách trong công tác truyền giáo và giáo dục giới trẻ Việt Nam và trên toàn thế giới.

Đừng sợ

Email In PDF.

«Tôi tin tưởng vào Thiên Chúa và không còn sợ hãi; phàm nhân làm gì nổi được tôi?»
(Tv 56, 12)

Tín thác là giải thoát mình khỏi nỗi sợ hãi. Với đức tin bạn có biết là Thiên Chúa hiện hữu? Bạn tin rằng Thiên Chúa là Tình Yêu? Thế thì hãy để mình đi vào trong làn sóng của niềm xác tín này. Hãy ném mình nhờ nguồn sức bật của một niềm tin không chỉ giới hạn trong trí tuệ, nhưng thấm vào và lan tỏa toàn hữu thể của bạn: kể cả tình trạng thể lý, tâm lý và tinh thần của bạn trong giây phút này.

Có đủ mọi thứ làm cho người ta sợ hãi và nhiều khi những thứ ấy lại chẳng đáng để phải sợ. Người ta có thể sợ vì quá thinh lặng hoặc vì bất ngờ vang lên một tiếng quát cáu kỉnh và hống hách. Bạn cảm thấy bị đe dọa khi đứng trước một con chó đang gầm gừ hoặc một công việc mới, một nguyên lý mới. Bạn hoảng sợ nhận thấy mình yếu đuối, thất bại, không thể hiểu được và không được người khác hiểu. Bạn lo sợ bị phản bội, bị bạo bệnh. Bạn sợ chết.

JPAGE_CURRENT_OF_TOTAL