Monday, Apr 21st

Last update:06:26:43 AM GMT

You are here: Tin tức

Tin tức

Đức Thánh Cha Phanxicô cử hành lễ làm phép dầu

Email In PDF.

VATICAN. Đức Thánh Cha Phanxicô mời gọi các linh mục sống niềm vui được xức dầu để phục vụ, và sống tinh thần thanh bần, trung thành và vâng phục.

Ngài đưa ra lời nhắn nhủ này trong bài giảng thánh lễ làm phép dầu sáng thứ năm Tuần Thánh 17-4-2014 tại Đền thờ Thánh Phêrô.

Đồng tế với Đức Thánh Cha có 24 Hồng Y, hơn 30 GM và khoảng 1 ngàn linh mục, trước sự hiện diện của 7 ngàn tín hữu.

Trước khi thánh lễ bắt đầu, các vị tư tế đã cùng với các tín hữu hiện diện đã hát kinh Giờ Ba.

Trong bài giảng sau bài Tin Mừng (xin xem phần lớn toàn văn bài giảng của ngài dưới đây), Đức Thánh Cha đã diễn giảng về đề tài ”Được xức dầu hoan lạc để xức bằng dầu hoan lạc”. Ngài nói: ”Thiên Chúa đã xức dầu cho chúng ta trong Đức Kitô, Ngài xức bằng dầu hoan lạc và việc xức dầu này mời gọi chúng ta hãy đón lấy và lãnh nhận hồng ân cao cả này: niềm vui, niềm hoan lạc linh mục.”

Đức Thánh Cha trình bày 3 đặc tính đầy ý nghĩa trong niềm vui linh mục: đó là một niềm vui xức dầu cho chúng ta - không làm cho chúng ta trở thành yểu điệu, khoe khoang và tự phụ-; đó là một niềm vui không bị hư nát và là một niềm vui thừa sai, chiếu tỏa cho và thu hút tất cả mọi người.

Đặc biệt về đặc tính thứ ba này, Đức Thánh Cha nói: ”Niềm vui của linh mục được đặt trong quan hệ thân mật với dân thánh trung thành của Thiên Chúa vì đó là một niềm vui có đặc tính truyền giáo cao độ. Việc xức dầu cho linh mục là để xức dầu dân thánh trung thành của Thiên Chúa: để rửa tội và thêm sức, để săn sóc và thánh hiến, để chúc lành, để an ủi và loan báo Tin Mừng.

Đức Thánh Cha nhận xét rằng: niềm vui của LM được chính đoàn chiên của mình bảo tồn”. Cả trong những lúc buồn sầu, khi mọi sự dường như trở nên u tối và sự cô lập choáng váng cám dỗ chúng ta, trong những lúc lãnh đạm và chán nản mà nhiều khi chúng ta gặp phải trong đời linh mục - và tôi cũng đã trải qua những lúc như thế-, cả trong những lúc ấy, dân Chúa có khả năng bảo tồn niềm vui, có khả năng bảo vệ linh mục, an ủi, giúp linh mục cởi mở con tim và tìm lại được một niềm vui.”

Đức Thánh Cha cũng nhắc đến 3 yếu tố canh giữ và bảo vệ niềm vui của LM, đó là thanh bần, trung thành và vâng phục. Sau cùng, ngài đặc biệt cầu cho các bạn trẻ đón nhận tiếng Chúa gọi, các tân linh mục, các LM đứng tuổi và các vị cao niên. Ngài nói: ”Xin Chúa gìn giữ sự sâu xa và sự trưởng thành khôn ngoan của niềm vui nơi những linh mục đứng tuổi. Chúng ta hãy biết cầu nguyện như ngôn sứ Neemia: niềm vui của Chúa là sức mạnh của tôi (Xc Ne 8,10).”

Sau bài giảng của Đức Thánh Cha, các HY, GM và LM hiện diện đã cử hành nghi thức lập lại những lời đã hứa khi chịu chức linh mục. Tiếp đến, ngài đã làm phép dầu dự tòng, dầu bệnh nhân và dầu thánh hiến (Crisma), cũng gọi là dầu hương thảo.

Nghi thức này cũng nhấn mạnh mầu nhiệm Giáo Hội như bí tích phổ quát của Chúa Kitô, thánh hóa mọi thực tại và hoàn cảnh của cuộc sống. Vì thế, ngoài dầu thánh hiến, còn có nghi thức làm phép dầu dự tòng cho những người chiến đấu để chiến thắng ác thần, hầu lãnh nhận những nghĩa vụ từ bí tích rửa tội, và sau cùng dầu bệnh nhân, để xức cho những người ở trong tình trạng bệnh tật đang thể hiện nơi thân xác mình những gì còn thiếu trong cuộc khổ nạn cứu độ của Chúa Kitô. Và thế là từ Đầu, hương thơm tốt lành của Chúa Kitô toả lan cho mọi chi thể của Giáo Hội và lan ra thế giới. Lời cầu nguyện này của Chúa Giêsu xuất hiện 2 lần dưới hình thức hơi được thay đổi. Chúng ta phải nghe cả hai lần với tất cả sự chú ý, để bắt đầu hiểu ít là được phần nào điều cao cả đang được diễn ra. ”Xin Cha thánh hiến họ trong sự thật”, rồi Chúa Giêsu nói thêm: 'Lời Cha là sự thật”. Vì vậy, các môn đệ được lôi kéo vào trong nội tâm của Thiên Chúa nhờ sự chìm đắm trong Lời Chúa. Có thể nói, Lời Chúa là sự thanh tẩy làm cho các môn đệ được thanh sạch, là quyền năng sáng tạo biến đổi các môn đệ trong Thiên Chúa.

Thánh lễ làm phép dầu kéo dài 1 giờ 45 phút.

Bài giảng của Đức Thánh Cha

”Anh em thân mến trong chức linh mục! Ngày thứ năm Tuần Thánh hôm nay, ngày mà Chúa Kitô đã yêu thương chúng ta đến tột cùng (Xc Ga 13,1), chúng ta tưởng niệm ngày hạnh phúc Chúa lập chức linh mục và ngày chúng ta chịu chức linh mục. Chúa đã xức dầu cho chúng ta trong Đức Kitô, Ngài xức bằng dầu hoan lạc và việc xức dầu này mời gọi chúng ta hãy đón lấy và lãnh nhận hồng ân cao cả này: niềm vui, niềm hoan lạc linh mục. Niềm vui của chức linh mục là một thiện ích quí giá không những cho đương sự nhưng còn cho toàn thể dân trung thành của Thiên Chúa: dân trung thành mà linh mục được kêu gọi đến giữa họ để được xức dầu và được sai đi để xức dầu cho dân.

Được xức dầu hoan lạc để xức bằng dầu hoan lạc

Niềm vui linh mục có nguồn mạch từ Tình Thương của Chúa Cha và Chúa muốn rằng niềm vui của Tình Thương này ở ”trong chúng ta” và ”được viên mãn” (Ga 15,11). Tôi vui mừng nghĩ đến niềm vui khi chiêm ngắm Đức Mẹ: Đức Maria, ”người Mẹ của Tin Mừng sinh động, là nguồn vui cho những người bé nhỏ” (Tông huấn 'Niềm Vui Phúc âm', 288) và tôi tin là chúng ta không nói quá khi khẳng định rằng linh mục là một người rất bé nhỏ: hồng ân cao cả vô biên được ban cho chúng ta để thi hành sứ vụ, xếp chúng ta vào số những người bé nhỏ nhất trong loài người. Linh mục là người nghèo nàn nhất trong nhân loại nếu Chúa Giêsu không làm cho linh mục được phong phú nhờ cái nghèo của Ngài; linh mục là người đầy tớ vô ích nhất nếu Chúa Giêsu không kiên nhẫn giáo huấn như Ngài đã làm với thánh Phêrô; linh mục là người yếu thế nhất trong số các Kitô hữu nếu vị Mục Tử Nhân Lành không củng cố linh mục giữa đoàn chiên. Không ai bé nhỏ hơn một linh mục bị bỏ mặc cho sức riêng của mình; vì thế kinh nguyện của chúng ta để chống lại mưu chước của ma quỉ chính là kinh nguyện của Mẹ chúng ta: tôi là linh mục vì, trong lượng nhân lành của Ngài, Chúa đã nhìn đến sự bé nhỏ của tôi (XcLc 1,48). Và từ sự bé nhỏ ấy chúng ta đón nhận niềm vui của mình.

Tôi tìm thấy 3 đặc tính đầy ý nghĩa trong niềm vui linh mục của chúng ta: đó là một niềm vui xức dầu cho chúng ta (không làm cho chúng ta trở thành yểu điệu, khoe khoang và tự phụ), đó là một niềm vui không bị hư nát và là một niềm vui thừa sai, chiếu tỏa cho và thu hút tất cả mọi người, bắt đầu ngược lại, từ những người xa xăm nhất.

- Một niềm vui xức dầu chúng ta. Nghĩa là sự xức dầu ấy thấu nhập tận thâm tâm chúng ta, uốn nắn con tim chúng ta và củng cố bằng bí tích. Các dấu hiệu phụng vụ lễ truyền chức nói với chúng ta về một ước muốn từ mẫu mà Giáo Hội muốn chuyển đạt và thông truyền tất cả những gì mà Chúa đã ban cho chúng ta: cử chỉ đặt tay, xức dầu hương thảo, mặc phẩm phục thánh, tham gia ngay vào việc truyền phép đầu tiên.. Ơn thánh làm cho chúng ta được tràn đầy và lan tỏa toàn vẹn, dồi dào và sung mãn nơi mỗi linh mục. Được xức dầu đến tận xương tủy.. và niềm vui của chúng ta, trào ra từ nội tâm, chính là âm vang của sự xức dầu ấy.

- Một niềm vui không thể bị hư hỏng. Hồng ân toàn vẹn mà không ai có thể tước mất hoặc thêm thắt, chính là nguồn mạch không ngừng mang lại niềm vui: một niềm vui không thể hư mất, mà Chúa đã hứa là không ai có thể tước đoạt (Xc Ga 16,22). Niềm vui ấy có thể 'ngái ngủ' hoặc bị tội lỗi hoặc những lo lắng bận bịu của cuộc sống bóp nghẹt, nhưng xét cho cùng niềm vui ấy vẫn còn nguyên vẹn như than hồng dưới lớp tro, luôn luôn có thể được khơi dậy. Lời nhắn nhủ của thánh Phaolo với Timothê vẫn luôn có tính chất thời sự: Cha nhắc nhở con hãy khơi dậy ngọn lửa hồng ân của Thiên Chúa trong con do việc đặt tay của cha (Xc 1 Tm 1,6).

- Một niềm vui thừa sai. Đặc tính thứ ba này tôi muốn chia sẻ và nhấn mạnh một cách đặc biệt: niềm vui của linh mục được đặt trong quan hệ thân mật với dân thánh trung thành của Thiên Chúa vì đó là một niềm vui có đặc tính truyền giáo cao độ. Việc xức dầu cho linh mục là để xức dầu dân thánh trung thành của Thiên Chúa: để rửa tội và thêm sức, để săn sóc và thánh hiến, để chúc lành, để an ủi và loan báo Tin Mừng.

Và vì là một niềm vui có ảnh hưởng khi vị mục tử ở giữa đoàn chiên - (kể cả trong kinh nguyện thinh lặng, vị mục tử thờ lạy Chúa Cha giữa đoàn chiên của mình)- là một ”niềm vui được chính đoàn chiên của mình bảo tồn”. Cả trong những lúc buồn sầu, khi mọi sự dường như trở nên u tối và sự cô lập choáng váng cám dỗ chúng ta, trong những lúc lãnh đạm và chán nản mà nhiều khi chúng ta gặp phải trong đời linh mục (và tôi cũng đã trải qua những lúc như thế), cả trong những lúc ấy, dân Chúa có khả năng bảo tồn niềm vui, có khả năng bảo vệ linh mục, an ủi, giúp linh mục cởi mở con tim và tìm lại được một niềm vui.

”Niềm vui được đoàn chiên bảo tồn” và cũng canh giữ nhờ 3 người em quây quần, bảo vệ và bênh đỡ: người em khó nghèo, người em trung thành và người em vâng phục.

- Niềm vui linh mục là một niềm vui có người em là đức thanh bần. Linh mục nghèo niềm vui phàm tục: linh mục đã từ bỏ rất nhiều! Linh mục là người đã cho tha nhân rất nhiều, và vì nghèo, nên linh mục phải xin niềm vui ấy từ Chúa và từ dân trung thành của Chúa. Linh mục không được tự ban cho mình niềm vui ấy. Chúng ta biết rằng dân của chúng ta thật là quảng đại trong việc biết ơn các linh mục vì những cử chỉ ban phúc lành bé nhỏ nhất, đặc biệt là các bí tích. Khi nói về cuộc khủng hoảng căn tính linh mục, nhiều người không để ý rằng căn tính ấy giả thiết phải có sự thuộc về ai. Sẽ không có căn tính - và vì thế không có niềm vui sống - nếu không có thái độ tích cực thuộc về dân trung thành của Chúa (Xc ”Niềm vui Phúc Âm”, 268). Linh mục nào tự phụ mình tìm được căn tính linh mục bằng cách nhìn vào nội tâm của mình mà thôi, thì có thể sẽ không tìm được điều gì khác ngoài những dấu hiệu bảo ”hãy ra ngoài”: ra khỏi chính con người của bạn, hãy ra ngoài để đi tìm Thiên Chúa trong sự thờ lạy, hãy ra ngoài và trao cho dân điều đã được ủy thác cho bạn, và dân của bạn sẽ lo liệu cho bạn cảm thấy và nếm hưởng bạn là ai, bạn tên là gì, đâu là căn tính của bạn, và dân sẽ làm cho bạn vui mừng gấp trăm lần như Chúa đã hứa cho các tôi tớ của Ngài. Nếu bạn không ra khỏi chính mình, thì dầu sẽ bị ôi và việc xức dầu không thể mang lại kết quả phong phú. Ra khỏi chính mình đòi phải từ bỏ mình, và bao hàm sự thanh bần.

- Niềm vui linh mục là một niềm vui có em là lòng trung thành. Không phải theo nghĩa tất cả chúng ta sẽ trở nên ”không vết tỳ ố” (Ước gì chúng ta được như vậy nhờ ơn Chúa!) vì tất cả chúng ta đều là người tội lỗi, nhưng đúng hơn theo nghĩa một sự trung thành luôn mới mẻ đối với vị Hôn Thê duy nhất là Giáo Hội. Đây chính là chìa khóa của sự phong phú. Các con cái tinh thần mà Chúa ban cho mỗi linh mục, những người mà linh mục rửa tội, những gia đình mà ngài chúc lành và giúp họ tiến bước, những bệnh nhân mà linh mục nâng đỡ, những người trẻ mà linh mục dạy giáo lý và huấn luyện, những người già mà linh mục cứu giúp .. họ là ”vị Hôn Thê” mà linh mục vui mừng đối xử như người yêu ưu tiên và duy nhất và luôn luôn chung thủy. Đó là Giáo Hội sinh động, với tên tuổi, mà linh mục chăm sóc trong giáo xứ hoặc trong sứ vụ được ủy thác, chính Giáo Hội ấy mang lại niềm vui cho linh mục khi linh mục trung thành, khi linh mục làm tất cả những gì phải làm và bỏ đi tất cả những gì phải bỏ miễn là ở lại giữa đoàn chiên mà Chúa đã ủy thác cho linh mục: ”Hãy chăn dắt các chiên của Thầy” (Ga 21,16.17).

- Niềm vui linh mục là niềm vui có người em là đức vâng phục. Có thể nói đó là vâng phục Giáo Hội theo phẩm trật được ban cho chúng ta không những trong lãnh vực bên ngoài nhất của đức vâng phục: giáo xứ mà chúng ta được gửi đến, các năng quyền của sứ vụ, trách vụ đặc thù.. cả sự kết hiệp với Thiên Chúa Cha, từ đó nảy sinh mọi tình phụ tử. Cả sự vâng phục Giáo Hội trong việc phục vụ: sẵn sàng và mau mắn phục vụ tất cả mọi người, luôn luôn và theo thể thức tốt đẹp hơn, theo hình ảnh ”Đức Mẹ sẵn sàng (Xc Lc 1,39) chạy đến giúp đỡ bà chị họ và quan tâm đến cả việc bếp núc ở tiệc cưới Cana trong đó rượu bị thiếu. Sự sẵn sàng của linh mục làm cho Giáo Hội trở thành căn nhà có những cánh cửa mở rộng, là nơi mương náu cho những người tội lỗi, là tổ ấm cho những người sống ở đường phố, là nhà săn sóc các bệnh nhân, nơi cắm trại cho người trẻ, là nơi học giáo lý cho các trẻ em lớp xưng tội rước lễ lần đầu.. Nơi nào dân Chúa có ước mong hoặc nhu cầu, nơi ấy có linh mục biết lắng nghe, và cảm thấy một mệnh lệnh yêu thương của Chúa Kitô, Đấng sai linh mục đến đáp ứng, với lòng từ bi, những nhu cầu hoặc nâng đỡ những ước muốn tốt lành với lòng bác ái sáng tạo.

Người được gọi hãy biết rằng trong thế giới này có một niềm vui chân thành và viên mãn: niềm vui được đón nhận nơi dân mà linh mục yêu thương và để được sai đến với họ như người ban phát các hồng ân và sự an ủi của Chúa Giêsu, vị Mục Tử Nhân Lành duy nhất, đầy lòng từ bi thương xót đối với mọi người bé nhỏ và bị gạt ra ngoài lề trên trái đất này, những người vất vả và bị đè nén như những con chiên không người chăn dắt; Vị Mục Tử ấy đã muốn cho nhiều người được tham gia sứ vụ của Ngài để ở lại và hoạt động như chính Ngài trong các linh mục, để mưu ích cho dân Ngài.

Trong ngày thứ năm của chức linh mục này, tôi xin Chúa Giêsu làm cho nhiều người trẻ khám phá thấy một tâm hồn nồng nhiệt khiến họ có được một niềm vui bừng cháy vừa khi một người can đảm mau mắn và vui mừng đáp lại tiếng Chúa gọi.

Trong ngày Thứ năm linh mục này, tôi xin Chúa Giêsu bảo tồn ánh mắt vui mừng của các tân linh mục, họ ra đi để tận tụy phục vụ thế giới này, để bị tiêu hao giữa dân trung thành của Thiên Chúa, xin Chúa cho các linh mục ấy vui mừng dọn bài giảng đầu tiên, thánh lễ mở tay, cử hành bí tích rửa tội đầu tiên, giải tội lần đầu tiên... Đó là niềm vui được kinh ngạc chia sẻ kho tàng Phúc Âm lần đầu tiên trong tư cách là những người được xức dầu và cảm thấy rằng đối lại, dân trung thành xức dầu cho linh mục theo một thể thức khác: họ cúi đầu xin linh mục chúc lành cho họ, xiết tay linh mục, đưa con cái họ đến gần linh mục và xin đặt tay trên chúng.. Xin Chúa giữ gìn nơi các linh mục trẻ niềm vui được khởi hành, làm mọi sự như điều mới mẻ, niềm vui tiêu hao cuộc sống vì Chúa.

Trong ngày thứ năm linh mục này, tôi cầu xin Chúa củng cố niềm vui linh mục nơi những người đã thi hành sứ vụ này trong nhiều năm trời. Niềm vui ấy không biến mất khỏi đôi mắt, đậu trên vai của những người đang vác gánh nặng của sứ vụ, những linh mục đã bắt mạch công việc, đang dồn toàn lực và tái võ trang: ”họ đổi không khí” như các thể tháo gia vẫn nói. Xin Chúa gìn giữ sự sâu xa và sự trưởng thành khôn ngoan của niềm vui nơi những linh mục đứng tuổi. Chúng ta hãy biết cầu nguyện như ngôn sứ Neemia: niềm vui của Chúa là sức mạnh của tôi (Xc Ne 8,10).

Sau cùng, trong ngày thứ năm linh mục này, tôi xin Chúa Giêsu làm cho niềm vui của các linh mục cao niên, lành mạnh hay yếu đau, được chiếu tỏa rạng ngời. Đó là niềm vui của Thập Giá, xuất phát từ ý thức mình có một kho tàng không thể hư nát trong một bình sành dễ bị vỡ. Chúng ta hãy biết an vui trong bất kỳ nơi nào, cảm thấy niềm vui về sự vĩnh cửu trong sự mau qua của thời gian (Guardini). Họ hãy cảm thấy niềm vui vì được chuyển ngọn đuốc cho người kế tiếp, niềm vui được thấy cảc con cái của các con cái lớn lên, và cảm nghiệm những lời hứa, trong nụ cười và dịu dàng, trong đó niềm hy vọng không làm thất vọng.”

G. Trần Đức Anh OP

Nguồn: vietvatican

Hãy hôn kính các vết thương cuộc Khổ Nạn của Chúa Giêsu và cảm tạ Người

Email In PDF.

Sáng Thứ Tư Tuần Thánh 16-4-2014 Đức Thánh Cha Phanxicô đã có buổi tiếp kiến chung hằng tuần, với sự tham dự của rất đông tín hữu và du khách hành hương tuốn vế Roma để dự các lễ nghi Tam Nhật Tuần Thánh.

Trong bài huấn dụ Đức Thánh Cha đã khai triển đề tài giáo lý ”Con đường lột bỏ của Chúa Kitô”. Ngài nói: Anh chị em thân mến, vào giữa Tuần Thánh phụng vụ giới thiệu với chúng ta trình thuật sự phản bội của Giuđa, là người đã đến tìm các thủ lãnh của Hội Đồng Do thái để trả giá và giao nộp Thầy mình cho họ. ”Các ông cho tôi bao nhiêu để tôi nộp Người cho các ông?” Và từ lúc đó Đức Giêsu có một giá.

Cử chỉ thê thảm này ghi dấu sự khởi đầu cuộc Khổ Nạn của Chúa Kitô, một lộ trình đau đớn mà Người lựa chọn với sự tự do hoàn toàn. Chính Người đã nói lên điều đó: ”Tôi trao ban sự sống mình... Không ai lấy đi được mạng sống của Tôi: nhưng chính Tôi hy sinh mạng sống mình. Tôi có quyền hy sinh và có quyền lấy lại mạng sống ấy” (Ga 10,17-18). Và con đường sự hạ mình, của sự lột bỏ bắt đầu với vụ phản bội ấy. Đức Giêsu... như thể ở trong chợ: ”Cái này giá 30 đồng... ” Và Đức Giêsu bước đi trên con đường của sự khiêm hạ và lột bỏ đó cho tới cùng.

Một khi đã bước đi trên con đường của sự hạ mình và lột bỏ, Chúa Giêsu đi đến cùng. Chúa Giêsu đạt tới sự khiêm hạ hoàn toàn với ”cái chết trên thập giá”. Đây là cái chết tệ hại nhất dành cho các nô lệ và các tội phạm. Chúa Giêsu đã được coi như một ngôn sứ, nhưng chết như một kẻ tội phạm. Khi nhìn Chúa Giêsu trong cuộc khổ nạn của Người, chúng ta thấy như trong một tấm gương các nỗi khổ đau của nhân loại và tìm thấy câu trả lời thiên linh cho mầu nhiệm của sự dữ, khổ đau, và cái chết.

Biết bao lần chúng ta cảm thấy kinh hoàng đối với sự dữ và khổ đau bao quanh chúng ta và chúng ta tự hỏi: ”Tại sao Thiên Chúa lại cho phép điều đó xảy ra?”. Đây là một vết thương sâu đậm đối với chúng ta, khi thấy nỗi khổ đau và cái chết, đặc biệt là cái chết của những người vô tội. Khi chúng ta thấy các trẻ em đau khổ, nó là một vết thương trong tim. Nó là một mầu nhiệm. Và Đức Giêsu nhận lấy tất cả sự dữ ấy, tất cả nỗi khổ đau này trên mình. Trong tuần này thật là điều tốt cho tất cả chúng ta nhìn vào Chúa bị đóng đanh, hôn các vết thương của Chúa Giêsu, hôn chúng nơi Chúa bị đóng đanh. Người đã nhận và mang lấy tất cả nỗi khổ đau của con người.

Chúng ta chờ đợi Thiên Chúa đánh bại bất công, sự dữ, tội lỗi và khổ đau trong tự toàn quyền của Người và với một chiến thắng vẻ vang. Trái lại Thiên Chúa cho chúng ta thấy một chiến thắng khiêm tốn, xem ra là một thất bại trong tâm thức của loài người. Và chúng ta có thể nói rằng: Thiên Chúa chiến thắng trong thất bại.

Thật thế, trên thập giá Con Thiên Chúa xem ra là một người thất bại: đau khổ, bị phản bội, bị khinh miệt và sau cùng chết đi. Nhưng Đức Giêsu cho phép sự dữ bám riết lấy Người và mang lấy nó trên mình để chiến thắng nó. Cuộc khổ nạn của Người không phải là một tai nạn; cái chết của Người, cái chết ấy đã được ”ghi chép”. Đây là một mầu nhiệm gây lạc hướng, mầu nhiệm sự khiêm hạ lớn lao của Thiên Chúa, nhưng chúng ta biết bí mật của mầu nhiệm này, của sự khiêm hạ ngoại thường này: ”Thiên Chúa đã yêu thương thế gian đến độ trao ban Con Một mình cho thế gian” (Ga 3,16). Trong tuần này chúng ta nghĩ biết bao tới nỗi khổ đau của Chúa Giêsu và chúng ta tự nhủ: ”Đó là để cho tôi. Cả khi tôi có là người duy nhất trên trần gian này, Người cũng làm điều đó. Người đã làm điều đó cho tôi. Và chúng ta hãy hôn Đấng bị đóng đanh và nói: ”Cho con. Cám ơn Chúa Giêsu. Cho con.”

Cuộc khổ nạn và cái chết của Đức Giêsu và các tước đoạt của biết bao nhiêu niềm hy vọng nhân loại là con đường chính, qua đó Thiên Chúa hoàn thành ơn cứu độ. Một con đường không tương ứng với các tiêu chuẩn nhân loại, trái lại lật ngược chúng. Bởi các vết thương của Người chúng ta được chữa lành (x. 1 Pr 2,24).

Khi tất cả mọi sự xem ra bị mất, khi không còn có ai bởi vì chúng sẽ “đánh chủ chăn và đoàn chiên sẽ tan tác” (Mt 26,31), thì khi đó Thiên Chúa can thiệp với quyền năng của sự sống lại.

Sự phục sinh của Đức Giêsu không phải là kết thúc tươi vui của một chuyện thần tiên đẹp đẽ, không phải là kết cục hạnh phúc của một cuốn phim, nhưng là sự can thiệp của Thiên Chúa Cha ở nơi niềm hy vọng của con người bị tan vỡ. Trong lúc khổ đau, trong đó biết bao người cảm thấy nhu cầu xuống khỏi thập giá, thì đó là lúc gần sự phục sinh nhất. Đêm xem ra tối hơn trước khi ban sáng bắt đầu, trước khi ánh sáng bắt đầu. Trong lúc đen tối nhất thì Thiên Chúa can thiệp. Người sống lại.

Đức Giêsu, Người đã lựa chọn đi qua con đường này, mời gọi chúng ta theo Người trong chính con đường của sự hạ mình. Khi trong một vài lúc của cuộc sống chúng ta không tìm thấy lối ra nào cả cho các khó khăn của chúng ta, khi chúng ta lún sâu trong sự tối tăm dầy đặc nhất, đó là lúc khiêm hạ và lột bỏ hoàn toàn của chúng ta, là giờ trong đó chúng ta sống kinh nghiệm giòn mỏng và tội lỗi. Và chính khi đó chúng ta không phải che đậy sự thất bại của chúng ta, nhưng rộng mở chính mình cho niềm hy vọng của Thiên Chúa như Đức Giêsu đã làm. Anh chị em thân mến, trong tuần này thật là thiện ích cho chúng ta cầm lấy thánh giá trên tay và hôn biết bao nhiều lần và nói: ”Lậy Chúa Giêsu, con cảm tạ Chúa”. Ước chi được như vậy.

Sáng Thứ Tư Tuần Thánh đã có khoảng 70.000 người tham dự buổi tiếp kiến. Bên cạnh các các nhóm Bắc Mỹ và Tây Âu, có các nhóm đến từ Australia, Puerto Ricco, Guatemala, Argentina, Mêhicô, Uruguay, Brasil. Đức Thánh Cha đã chúc mọi người Tam Nhật Tuần Thánh sốt sắng và tràn đầy ơn của Chúa Phục Sinh.

Trong số các nhóm được Đức Thánh Cha chào đặc biệt có một phái đoàn của tổ chức Nato Minh Ước Bắc Đại Tây Dương, các tham dự viên đại hội các sinh viên đại học về môi sinh của bản vị con người và khung cảnh sống do giáo phận Opus Dei tổ chức. Ngoài ra còn có nhiều hiệp hội, các đoàn hành hương giáo xứ, giáo phận và cộng đoàn Rumani ở Roma.

Chào các bạn trẻ, người đau yếu và các cặp vợ chồng mới cưới Đức Thánh Cha nói ngày mai bắt đầu Tam Nhật Thánh, là trọng tâm của năm phụng vụ. Ngài cầu mong các bạn trẻ suy tư về giá máu mà Chúa Giêsu Kitô đã đổ ra cho ơn cứu chuộc của chúng ta. Đức Thánh Cha xin cuộc khổ nạn của Chúa dậy cho các người đau yếu sự kiên nhẫn trong những lúc vác thánh giá của khổ đau. Và ngài nhắn nhủ các cặp vợ chồng mới cưới làm tràn đầy gia đình họ với niềm vui của sự phục sinh.

Buổi tiếp kiến đã kết thúc vởi Kinh Lậy Cha và phép lành tòa thánh Đức Thánh Cha ban cho mọi người.

Linh Tiến Khải

Nguồn: vietvatican

Bài giảng Thánh lễ An táng Cha An-tôn Trần Đức Dậu SDB – 14.04.2014

Email In PDF.

Lễ An táng Cha An-tôn Trần Đức Dậu SDB
Suy niệm Tin Mừng Ga 11,1-45

Trong các phép lạ Đức Giê-su đã thực hiện, phép lạ làm cho La-da-rô sống lại sau bốn ngày nằm trong nấm mồ lạnh chiếm một vị thế thật là đặc biệt. Đặc biệt hơn nữa vì đây là phép lạ duy nhất được Đức Giê-su dàn dựng có chủ đích (xem các câu 4, 14-15, 41-42). Đơn giản trong mắt của chị em Mác-ta và Ma-ri-a thì “Nếu Thầy có ở đây em chúng con đã không chết!” Mục đích của màn dàn dựng đã được Đức Giê-su hé lộ: “Để bày tỏ vinh quang của Thiên Chúa qua cơn bệnh này, Con Thiên Chúa được tôn vinh… Nếu chị tin, chị sẽ được thấy vinh quang của Thiên Chúa.” Tuy nhiên vinh quang đó là gì, điều này cũng đã được Đức Giê-su xác định: “Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống!” Điều đó có nghĩa là một trong các bản chất vĩ đại và thâm sâu nhất của Thiên Chúa chính là ‘sống lại’. Và để có thể sống lại, bất kỳ ai cũng đều phải kinh qua cái chết. Ngay cả Thiên Chúa trong Đức Ki-tô Giê-su, nếu thực là sự sống lại, Ngài cũng bắt buộc phải trải qua cái chết. Cái chết và sống lại của La-da-rô chẳng qua là hình ảnh của cuộc tử nạn và phục sinh của Đức Ki-tô, và đó là cốt lõi niềm tin của mọi tín hữu chúng ta. Từ đó mọi cái chết, kể cả thiêng liêng lẫn thể lý, đều phải được coi như khởi điểm cho tháp nhập sâu xa vào Đấng là sự sống lại.

Là người gần gũi với cha An-tôn hơn cả trong hơn 09 tháng cuối cùng này, tôi cũng ngờ ngợ thấy sự ra đi của ngài là một màn dàn dựng nhiệm mầu.

Đầu tháng 07/2013 căn bệnh sỏi thận lâu năm của ngài phát trầm trọng. Bệnh viện Binh Dân nghi là chứng ung thư thận nhưng từ chối giải phẫu. Tháng 09-2013 bệnh viện Alvernia – Singapore xác định rõ là ung thư, nhưng cho là đã quá trễ để can thiệp. Trở về Việt Nam, một nhóm bác sĩ đồng ý làm giải phẫu ‘in extremis’, ca mổ kéo dài trên 10 tiếng đồng hồ và lấy ra được khoảng 95% khối u. Việc hóa trị bằng thuốc những tháng sau đó đã kiềm chế rất tốt khối u phát triển, và sức khỏe ngài dần hồi phục rất khả quan. Tháng 03/2014 ngài đồng ý giải phẫu dứt điểm bóc bỏ hoàn toàn khối u. Ca mổ ngày 09/04/2014 kéo dài gần 13 tiếng đồng hồ, rất phức tạp và trầm trọng, nhưng sau đó được các bác sĩ đánh giá là thành công: chỉ còn sót một phần rất nhỏ khối u còn dính vào động mạch gan. Ngài hồi phục hậu phẫu mau chóng tới độ sáng sớm ngày 11 đã có thể ra khỏi giường và tự quyết định ngưng thở ô-xy. Tuy nhiên vào lúc 05:00 giờ sáng cùng ngày ngài đã nhẹn nhàng ra đi sau một cơn trụy tim đột ngột. Trong suốt thời gian dưỡng bệnh, tôi đã nhận ra nhiều bằng chứng Chúa can thiệp để cứu cha An-tôn, cho nên khi đột ngột nhận được tin ngài qua đời, tôi liền nghĩ ngay: “nếu Chúa muốn cứu người anh em của con đã không chết!”

Nếu cái chết của La-da-rô là dịp để nhiều người nhìn thấy được vinh quang ‘là sự sống lại’ của Đức Giê-su, thế còn việc ra đi đột ngột của cha An-tôn có ý nghĩa gì? Chúa đang muốn gởi tới chúng ta, mỗi người chúng ta, sứ điệp nào? Tôi thiết tưởng mỗi thánh lễ an táng, trong sự ra đi của một người thân quen, thì cũng luôn hàm chứa một sứ điệp gửi tới các người còn sống: hãy tháp nhập vào Chúa là sự sống lại, qua những cái chết trong tội lúc này, và chuẩn bị cho sự tháp nhập vĩnh viễn qua cái chết thể xác sau này.

Riêng trường hợp cụ thể của cha An-tôn thiết tưởng còn có thể thêm một số sứ điệp nhỏ khác, cụ thể như sau:

- Cha An-tôn ra đi vào sáng thứ sáu tuần thương khó trước Tuần Thánh. Điều đó đủ để thôi thúc mọi người chúng ta có mặt nơi đây hôm nay, đặc biệt anh chị em giáo dân giáo xứ Ba Thôn, tham dự cách sâu xa hơn vào cái chết thập giá của Đức Ki-tô trong những ngày Thánh sắp tới. Phục Sinh mà chúng ta chuẩn bị cử hành chỉ thật sự có giá trị khi đã tham gia vào cái chết thập giá của Đức Ki-tô qua việc khiêm tốn nhìn nhận thân phận ‘chết trong tội’ của mình. Mong rằng cái chết thể lý của cha An-tôn, qua linh cữu đang quàng giữa chúng ta nơi đây, sẽ là một lời mời gọi thiệt thực và mạnh mẽ gửi tới mỗi người.

- Riêng đối với anh chị em thuộc gia đình Sa-lê-diêng; cha An-tôn đã được Chúa gọi về với Ngài trùng hợp với ngày làm việc cuối cùng của Tổng Tu Nghị 27. Một người anh em Sa-lê-diêng nằm xuống trong lúc đang làm việc, hay khao khát được tiếp tục phục vụ, phải chăng là một lời mời gọi khẩn thiết gửi tới toàn thể các Sa-lê-diêng Việt Nam chúng ta: hãy nỗ lực trở thành các chứng nhân cho lối sống triệt của TM, hãy là các ngôn sứ của tình huynh đệ, và vươn tới trở thành các đầy tớ trong phục vụ sứ mệnh giới trẻ?

Câu hỏi Đức Giê-su đặt ra cho cô Mát-ta: “Chị có tin thế không?” mỗi người phải trả lời cách hoàn toàn riêng tư. Thánh lễ tưởng niệm sự chết và phục sinh của Đức Ki-tô mà chúng ta đang cử hành, và trước linh cữu cha An-tôn mà chúng ta đang tiễn đưa, thôi thúc mỗi người tìm ra câu trả lời sâu xa nhất.

LM. Gioan Nguyễn Văn Ty, SDB

Thánh lễ đầu tiên tại cộng đoàn FMA Thánh Giuse Lao Động

Email In PDF.

“Niềm vui nối tiếp niềm vui”

Tạ ơn Chúa vì hồng ân Chúa tiếp tục được ban xuống nơi cộng đoàn Thánh Giuse Lao Động, đó là Thánh lễ đầu tiên được cử hành tại Nhà Nguyện mới của cộng đoàn do Cha Giuse Đinh Tiến Mỹ Dòng Don Bosco chủ sự. Cùng tham dự thánh lễ có các chị em trong cộng đoàn và một vài đại diện các ban ngành trong giáo họ đã đến hiệp thông với các chị em trong ngày ghi nhớ này.


Trong bài giảng, Cha Giuse cũng đã nêu bật vị trí và tầm quan trọng của Thánh lễ đối với người Salesien: Với Don Bosco “Thường xuyên tham dự thánh lễ hằng ngày là những cột trụ vững chắc cho toà nhà giáo dục”. Thánh lễ chứa đựng tất cả những tinh hoa thiêng liêng của Giáo Hội, có nghĩa là chính Đức Kitô. Nếu thánh lễ là tâm điểm của Giáo Hội, thì Thánh lễ phải đồng nhất hoá, nâng đỡ đời sống thiêng liêng của tất cả các kitô hữu.

Để khép lại bài giảng, Cha Giuse đã nói lên tâm tình tạ ơn vì tình thương nhưng không của Thiên Chúa mà tinh thần và đoàn sủng của Don Bosco được lan toả đến nơi đây và đã được cụ thể hóa nơi các chị em Con Đức Mẹ Phù Hộ để cho các thanh thiếu niên được hưởng tình yêu của Chúa và được hưởng nhận nền giáo dục tốt. Cha Giuse đã cầu chúc cho cộng đoàn chị em luôn mãi là người con Đức Mẹ Phù Hộ có phẩm chất, năng kết hiệp cùng Chúa Giêsu Thánh Thể để học nơi Chúa biết trở nên Thánh Thể cho anh chi em, cách riêng cho người trẻ. Đồng thời chị em cũng hãy là trung gian liên kết, dẫn đưa người trẻ biết đến với Chúa đặc biệt qua Thánh lễ mỗi ngày.

Cộng đoàn FMA Thánh Giuse Lao Động

Đón Chúa về nhà

Email In PDF.

Thật hạnh phúc biết bao vì đã gần một tháng chị em FMA tại cộng đoàn Thánh Giuse Lao động được diễm phúc đón Chúa Giêsu Thánh Thể đến và ở lại trong cộng đoàn.

Hồi tưởng lại ân phúc của ngày ghi dấu ấn lịch sử đó, với sự sẵn lòng của Đức Cha An Phong Nguyễn Hữu Long Giám mục Phó Giáo Phận Hưng Hoá. Trong sự an bài của Thiên Chúa đúng vào ngày lễ Thánh Giuse 19 tháng 03 năm 2014, ngài đã đến làm phép Nhà tạm, bàn thờ, các đồ dùng vật thánh khác cho cộng đoàn. Cùng tham dự giờ cử hành làm phép nhà nguyện vơí các chị em có đại diện Ban Hành Giáo, chị em xưởng kết tóc, một số bạn trẻ và một số giáo dân trong giáo xứ đã hiện diện và chia sẻ niềm vui với các chị em.


Tạ ơn Chúa vì hồng ân đặc biệt này, vì đối với cộng đoàn đây là niềm vui lớn lao hơn bao giờ hết sau những năm tháng mòn mỏi đợi trông. Cảm nghiệm về ơn Chúa qua Tỉnh Dòng với sự đồng hành và nâng đỡ của Mẹ Tu Hội, cùng nhiều lời cầu nguyện của các chị em trong Tỉnh Dòng đã đến và đặt chân lên miền đất này.

Kể từ ngày 19. 03.2014 cho đến hôm nay và mãi mãi: từng chị em trong cộng đoàn, các chị em xưởng kết tóc và học sinh có dịp gần gũi và viếng Chúa Giêsu thường xuyên hơn. Nhất là trong Mùa Chay Thánh này, thật ý nghĩa cho mọi người có thể qua lại chào Chúa cách dễ dàng, hoặc ra vào nhà nguyện liên tục để suy ngắm mầu nhiệm thương khó của Chúa Giêsu, hoặc có thể dâng một lời nguyện phù hợp trong hoàn cảnh khi cần.

Ước gì niềm hạnh phúc này giúp các chị em luôn sống xác tín điều mà Cha Thánh Gioan Bosco, Đấng Sáng Lập Dòng đã dạy: “Cuộc sống mà không có Thánh Thể thì không có đời sống thiêng liêng lẫn cuộc sống tông đồ”. Hơn nữa, Don Bosco đã để lại cho gia đình Sa-lê-diêng 3 lòng sùng kính đó là “Yêu mến Chúa Giêsu Thánh Thể, Đức Thánh Cha và Mẹ Maria”. Là con cái của ngài, cộng đoàn được mời gọi sống gắn bó mật thiết hơn với Chúa Giêsu Thánh Thể và ở lại trước nhan Chúa với tình yêu cá vị và tín thác để lắng nghe và cảm tạ Ngài, để học bí quyết đối thoại với tha nhân. Nhờ đó, chị em có thể loan truyền tình thương và niềm vui ấy đến bất cứ nơi đâu mà chị em đến cũng như đối với bất cứ ai mà chị em có dịp gặp gỡ. Và nhất là chị em luôn tìm thấy được sự nâng đỡ và nguồn an ủi nơi nguồn mạch Thánh Thể trong đời sống và sứ mệnh của mình.

Cộng đoàn FMA Thánh Giuse Lao động

JPAGE_CURRENT_OF_TOTAL