img-detail
calendar 16/05/2024

Suy niệm Lời Chúa: Thứ Sáu tuần VII Phục Sinh

ĐÓN NHẬN NGƯỜI KHÁC VỚI TÌNH YÊU DÀNH CHO CHÚA GIÊSU

(Cv 25:13b-21; Ga 21:15-19)

Lm. Antôn Nguyễn Ngọc Dũng, SDB

Trong bài đọc 1 hôm nay, ông Phéttô trình bày với vua Ácrippa về “vụ án” Thánh Phaolô. Nếu đọc “vụ án” này cách cẩn thận, chúng ta sẽ thấy nó giống với “vụ án” của Chúa Giêsu được xử bởi Philatô. Cả hai vụ án có những yếu tố tương đồng như sau: (1) bị bắt; (2) bị điệu ra toà; (3) bị tố cáo; (4) không tìm ra lý do để buộc tội. Điểm khác biệt giữa hai vụ án là Chúa Giêsu bị Philatô kết án tử, còn Thánh Phaolô thì không bị kết án, nhưng “được xử lại” ở Giêrusalem. Như chúng ta biết, Thánh Phaolô là công dân Rôma, nên luật pháp của người Do Thái không thể kết án ngài. Nhờ chi tiết này, hành trình của Thánh Phaolô chuyển sang một trang mới, đó là hành trình rao giảng ở Rôma. Từ câu chuyện này, chúng ta rút ra được điểm sau: Nhìn từ khía cạnh con người, việc Thánh Phaolô bị bắt bớ, tố cáo và xét xử là một điều không may mắn. Đây là một điều không ai muốn xảy ra cho mình. Tuy nhiên, nhìn từ khía cạnh Thiên Chúa, đây lại là một “sự kiện” trong kế hoạch của Chúa dành cho Thánh Phaolô để mang Tin Mừng đến “trung tâm của thế giới,” đến với những bậc vua chúa. Điều này giúp chúng ta an lòng và can đảm để đón nhận những điều trái ý và đau khổ với niềm xác tín rằng: Đấng biến thập giá thành phương tiện cứu độ sẽ biến những đau khổ của chúng ta thành niềm vui.

Chúng ta đã nghe đoạn Tin Mừng hôm nay trong Chúa Nhật III vừa qua. Đoạn Tin Mừng này nằm trong bối cảnh Chúa Giêsu nói những lời cuối cùng với Thánh Phêrô và người môn đệ được Chúa Giêsu thương mến (Ga 21:15-23). Đây là hai hình ảnh có nhiều điểm đôi khi cạnh tranh với nhau, nhưng đôi khi làm việc hài hoà với nhau. Điều này nói lên sự căng thẳng trong cộng đoàn của Gioan. Sự căng thẳng này xảy ra trên hai bình diện: (1) vị trí của Thánh Phêrô và người môn đệ trong cộng đoàn, và (2) tương quan giữa cơ cấu và đặc sủng. Bài Tin Mừng được đặt trong bối cảnh “bữa ăn.” Điều này gợi lại cho chúng ta Bữa Tiệc Ly, trong đó, câu hỏi của Thánh Phêrô về người phản bội được đặt ra qua người môn đệ được Chúa thương mến (x. Ga 13:23-25); trong khi Thánh Phêrô chối Chúa Giêsu, người môn đệ được Chúa thương mến hiện diện dưới chân thập giá để nhận Mẹ của Chúa Giêsu và được nhận làm con (x. Ga 19:26-27); người môn đệ được Chúa Giêsu thương mến chạy đến mồ trước và tin vào sự phục sinh của Chúa mà không cần nhìn thấy Ngài (x. Ga 20:4-8); người môn đệ được Chúa Giêsu thương mến nhận ra Chúa Giêsu trên bờ biển và như vậy mang lại cho Thánh Phêrô cơ hội để đến với Ngài (Ga 21:7). Tất cả những chi tiết về vai trò lãnh đạo hoặc đi trước này của người môn đệ được Chúa Giêsu yêu mến bị thay đổi trong đoạn trích của Tin Mừng hôm nay. Trong phần này, vai trò của Phêrô—người mục tử và tử đạo, được thiết lập bởi Đức Giêsu Phục Sinh. Vị trí đặc biệt của người môn đệ được Chúa Giêsu yêu mến được xác nhận, nhưng rõ ràng là kết thúc với cái chết của mình.

Bài Tin Mừng hôm nay nói về Thánh Phêrô đảm nhận vai trò mục tử và là người tử đạo. Điều này đưa chúng ta về với chương 10 của Tin Mừng Thánh Gioan, chương nói về người mục tử nhân lành sẵn sàng thí mạng sống mình vì đàn chiên. Theo các Giáo Phụ và các học giả Kinh Thánh, qua ba lần tuyên xưng tình yêu của mình cho Chúa Giêsu, Thánh Phêrô lật ngược lại ba lần chối Ngài (x. Ga 18:17,25-26). Tin Mừng Thánh Luca (Lc 22:31-34) liên kết lời tiên báo Thánh Phêrô sẽ “trở lại và củng cố niềm tin của anh em” với lời tiên báo của Chúa Giêsu trong Bữa Tiệc Ly về việc Phêrô chối Chúa. Sự trở lại này của Thánh Phêrô thường liên kết với việc ngài là người nhìn thấy Chúa Giêsu đầu tiên (x. 1 Cr 15:4; Lc 24-34). Tuy nhiên, truyền thống này không được thuật lại trong Tin Mừng Gioan, ngoại trừ câu chuyện trong Ga 21:1-14.

 

Bài Tin Mừng hôm nay liên kết việc yêu mến Chúa Giêsu với việc tuân giữ lệnh truyền của Ngài (Ga 14:15; 15:10). Lệnh truyền ở đây là việc thiết lập vai trò Thánh Phêrô là người “chăn dắt” và “chăm sóc” chiên của Chúa Giêsu. Để hiểu điều này, chúng ta viết lại cuộc đối thoại giữa Chúa Giêsu và Thánh Phêrô như sau:

Đức Giêsu Phục Sinh: “Này anh Simôn, con ông Gioan, anh có yêu mến Thầy hơn các anh em này không?”

Thánh Phêrô: “Thưa Thầy có, Thầy biết con thương mến Thầy.”

Đức Giêsu Phục Sinh: “Hãy chăm sóc chiên con của Thầy.”

Đức Giêsu Phục Sinh: “Này anh Simôn, con ông Gioan, anh có thương mến Thầy không?”

Thánh Phêrô: “Thưa Thầy có, Thầy biết con thương mến Thầy.”

Đức Giêsu Phục Sinh: “Hãy chăm sóc chiên của Thầy.”

Đức Giêsu Phục Sinh: “Này anh Simôn, con ông Gioan, anh có thương mến Thầy không?”

Thánh Phêrô: “Thưa Thầy, Thầy biết rõ mọi sự; Thầy biết con thương mến Thầy.”

Đức Giêsu Phục Sinh: “Hãy chăm sóc chiên của Thầy.”

Một trong những điểm đáng để chúng ta suy gẫm trong đối thoại này là mệnh lệnh của Chúa Giêsu: Hãy chăm sóc/chăn dắt chiên của Thầy. “Chiên của Thầy” chứ không phải “chiên của con.” Để chăn dắt “chiên của thầy” đòi hỏi Phêrô phải có tình yêu dành cho Chúa Giêsu hơn tất cả những người khác. Kinh nghiêm cuộc sống dạy chúng ta rằng thật khó để chúng ta chăm sóc những gì không thuộc về chúng ta. Người ta thường nói: cha chung không ai khóc. Nếu không có tình yêu, chúng ta sẽ không thể chăm sóc những gì không thuộc về mình. Khi có tình yêu dành cho Chúa, chúng ta sẽ biết chăm sóc những người thuộc về Ngài, ngay cả khi chúng ta không thích những người đó. Tình yêu của chúng ta dành cho Chúa càng nhiều, thì việc đón nhận những người thuộc về Chúa càng dễ dàng. Tình yêu của chúng ta dành cho Chúa thế nào? Điều này được thể hiện qua thái độ đón nhận người khác của chúng ta? Chúng ta có loại trừ ai ra khỏi trái tim của chúng ta không? Nếu có, hãy xét lại tình yêu của chúng ta dành cho Chúa.