calendar 28/06/2024

Lắng và lặng với Lời: Chúa nhật 13 Thường niên năm B

CHÚA NHẬT XIII THƯỜNG NIÊN – NĂM B

Kn 1,13-15.2,23-24; Tv 29; 2Cr 8,7.9.13-15; Mc 5,2-43 

21 Khi ấy, Đức Giê-su xuống thuyền, sang bờ bên kia. Một đám rất đông tụ lại quanh Người. Lúc đó, Người đang ở trên bờ Biển Hồ. 22 Có một ông trưởng hội đường tên là Gia-ia đi tới. Vừa thấy Đức Giê-su, ông ta sụp xuống dưới chân Người, 23 và khẩn khoản nài xin : “Con bé nhà tôi gần chết rồi. Xin Ngài đến đặt tay lên cháu, để nó được cứu chữa và được sống.” 24 Người liền ra đi với ông. Một đám rất đông đi theo và chen lấn Người.

25 Có một bà kia bị băng huyết đã mười hai năm, 26 bao phen khổ sở vì chạy thầy chạy thuốc đã nhiều, đến tán gia bại sản, mà bệnh vẫn không thuyên giảm, lại còn thêm nặng là khác. 27 Được nghe đồn về Đức Giê-su, bà lách qua đám đông, tiến đến phía sau Người, và sờ vào áo choàng của Người. 28 Vì bà tự nhủ: “Tôi mà sờ được vào áo choàng của Người thôi, là sẽ được cứu chữa.” 29 Tức khắc, máu cầm lại, và bà cảm thấy trong mình đã được khỏi bệnh. 30 Ngay lúc đó, Đức Giê-su nhận thấy có một năng lực tự nơi mình phát ra, Người liền quay lại giữa đám đông mà hỏi: “Ai đã sờ vào áo tôi ?” 31 Các môn đệ thưa: “Thầy coi, đám đông chen lấn Thầy như thế mà Thầy còn hỏi: ‘Ai đã sờ vào tôi ?’” 32 Đức Giê-su ngó quanh để nhìn người phụ nữ đã làm điều đó. 33 Bà này sợ phát run lên, vì biết cái gì đã xảy đến cho mình. Bà đến phủ phục trước mặt Người, và nói hết sự thật với Người. 34 Người nói với bà ta: “Này con, lòng tin của con đã cứu chữa con. Con hãy về bình an và khỏi hẳn bệnh.”

35 Đức Giê-su còn đang nói, thì có mấy người từ nhà ông trưởng hội đường đến bảo : “Con gái ông chết rồi, làm phiền Thầy chi nữa ?” 36 Nhưng Đức Giê-su nghe được câu nói đó, liền bảo ông trưởng hội đường: “Ông đừng sợ, chỉ cần tin thôi.” 37 Rồi Người không cho ai đi theo mình, trừ ông Phê-rô, ông Gia-cô-bê và em ông này là ông Gio-an. 38 Các ngài đến nhà ông trưởng hội đường. Đức Giê-su thấy cảnh ồn ào và người ta khóc lóc, kêu la ầm ĩ. 39 Người bước vào nhà và bảo họ: “Sao lại ồn ào và khóc lóc như vậy? Đứa bé có chết đâu, nó ngủ đấy !” 40 Họ chế nhạo Người. Nhưng Người đuổi họ ra ngoài hết, rồi đưa cha mẹ đứa trẻ và những kẻ theo Người, cùng đi vào nơi nó đang nằm. 41 Người cầm lấy tay nó và nói: “Ta-li-tha kum”, có nghĩa là: “Này bé, Thầy truyền cho con: trỗi dậy đi !” 42 Lập tức con bé đứng dậy và đi lại được, vì nó đã mười hai tuổi. Và lập tức, người ta sửng sốt kinh ngạc. 43 Đức Giê-su nghiêm cấm họ không được để một ai biết việc ấy, và bảo họ cho con bé ăn.

(Bản dịch của Nhóm Phiên dịch Các Giờ kinh Phụng vụ)

ĐƯỢC CỨU CHỮA VÀ ĐƯỢC SỐNG

Nếu Tin Mừng theo thánh Gio-an diễn tả Đức Giêsu như người mục tử nhân lành - Đấng đến để “chiên được sống và sống dồi dào” - thì Tin Mừng theo thánh Mác-cô tường thuật một loạt những phép lạ của Đức Giê-su để minh chứng điều này. Thật vậy, sau khi làm cho gió yên biển lặng (x.Mc 4,35-41), Đức Giê-su đã chữa cho người bị quỉ ám ở Ghê-ra-sa (x.Mc 5,1-20); giờ đây, Ngài lại làm một phép lạ “hai trong một” (x.Mc 5,21-43): chữa lành cho người đàn bà bị băng huyết và phục sinh con gái ông Gia-ia. Như vậy, thánh Mác-cô cho thấy, Đức Giê-su luôn sẵn sàng đến với mọi hoàn cảnh và phận người. Người thi ân cho các môn đệ gần bên cũng như cho người bị quỉ ám chưa hề quen biết. Người sẵn lòng đi cứu sống thân nhân của ông trưởng hội đường nhưng cũng không bỏ qua người đàn bà vô danh âm thầm tìm ơn cứu chữa.

 Sự sống thể lí mà Đức Giêsu phục hồi nơi con gái ông Gia-ia thì tỏ tường trước mắt mọi người vì thế mọi người đều “sửng sốt kinh ngạc”. Thế nhưng sức sống siêu nhiên mà Đức Giê-su vun trồng, củng cố nơi những người đã được Ngài cho chứng kiến mọi sự từ đầu đến cuối thì cũng không ít, nếu không muốn nói là càng ý nghĩa và sâu sắc hơn. Người đầu tiên là ông trưởng hội đường Gia-ia. Với lòng tin và sự khiêm tốn, ông đã đến với Đức Giê-su với tất cả sự kính trọng và niềm xác tín. Ông không chỉ kêu xin bằng đầu gối mà còn với những lời mạnh mẽ: “Con bé nhà tôi gần chết rồi. Xin Ngài đến đặt tay lên cháu, để nó được cứu chữa và được sống” (Mc 5,23). Sự mau mắn, không hỏi han nhiều lời, nhưng mau bước đi cùng của Đức Giê-su có lẽ đã làm ông cảm thấy thật an ủi. Thế nhưng, khi mọi sự bị gián đoạn với việc chữa lành và phần tường thuật sự việc của người phụ nữ thì đức tin của ông bắt đầu bị xao động. Những lời mà các người từ nhà ông đến báo tin “Con gái ông chết rồi” càng làm ông nao núng hơn. Như ông đã nhận ra sự “gần chết” thể lí của người con gái bé nhỏ, Đức Giê-su cũng nhận ra niềm tin đang ở bờ vực buông xuôi của ông, vì thế, chính Ngài dùng lời nâng đỡ ông: “Đừng sợ, chỉ cần tin thôi”.

Nhóm kế tiếp được củng cố lòng tin là các môn đệ, nhất là “Phê-rô, Gia-cô-bê và em ông này là ông Gio-an”. Dù không phải là đối tượng trực tiếp nhận được sự chữa lành nhưng các ông là những người đã nghe, đã thấy cách chi tiết và trọn vẹn cả hai phép lạ của Thầy Giê-su. Các ông không chỉ được chứng kiến quyền năng của Thầy mà còn thấy được phong cách nhân từ, kiên nhẫn, dịu dàng của Thầy trong từng cảnh huống, với từng đối tượng.

Lạy Chúa Giê-su, Chúa thấu tỏ những nhu cầu thể lí cũng như những yếu đuối nơi tâm hồn chúng con, Xin cứu chữa chúng con khỏi tất cả những gì làm bóp nghẹt sự sống mà chúng con đã được đón nhận và kiện cường nơi chúng con sức sống thần linh mà chúng con cần không ngừng nuôi dưỡng; ngõ hầu chúng con luôn “được sống và sống dồi dào” như lòng Chúa ước mong. Amen!

Sr. Maria Võ Diễm Trinh, FMA