calendar 05/07/2024

Lắng và lặng với Lời: CHúa Nhật 14 Thường niên năm B

Download file ý chính

Lời Chúa: Ed 2,2-5; Tv 122; 2Cr 12,7-10; Mc 6,1-6

Khi ấy, Chúa Giêsu trở về quê nhà và các môn đệ cùng theo Người. Ðến ngày Sabbat, Người vào giảng trong hội đường, và nhiều thính giả sửng sốt về giáo lý của Người, nên nói rằng: “Bởi đâu ông này được như vậy? Sao ông được khôn ngoan như vậy? Bởi đâu tay Người làm được những sự lạ thể ấy? Ông này chẳng phải bác thợ mộc con bà Maria, anh em với Giacôbê, Giuse, Giuđa và Simon sao? Chị em ông không ở với chúng ta đây sao?” Và họ vấp phạm vì Người.

Chúa Giêsu liền bảo họ: “Không một tiên tri nào mà không bị khinh bỉ ở quê hương, gia đình họ hàng mình”. Ở đó Người không làm phép lạ nào được, ngoại trừ đặt tay chữa vài bệnh nhân, và Người ngạc nhiên vì họ cứng lòng tin. Người đi rảo qua các làng chung quanh mà giảng dạy.

(Bản dịch của Ủy ban Phụng tự - HĐGM Việt Nam năm 1973)

Suy niệm: CỨNG LÒNG TIN

Trong Tin Mừng theo thánh Máccô, chỉ có ba lần hạn từ “cứng lòng tin” được sử dụng. Lần đầu tiên chính là trong tường thuật Chúa Giêsu về thăm quê nhà:  “Ở đó Người không làm phép lạ nào được, ngoại trừ đặt tay chữa vài bệnh nhân, và Người ngạc nhiên vì họ cứng lòng tin” (Mc 6,5-6).

Điều đặc biệt là thái độ “cứng lòng” này diễn ra ngay sau khi Chúa Giêsu vừa làm phép lạ “hai trong một” – chữa cho người đàn bà bị băng huyết mười hai năm và chữa cho cô gái mười hai tuổi của ông trưởng hội đường Gia-ia. Chính trong phép lạ này, Đức Giêsu đã khẳng định vai trò của đức tin. Với người đàn bà bị băng huyết cố gắng tìm mọi cách sờ vào tua áo của Ngài để được chữa lành, Ngài khẳng định “Này con, lòng tin của con đã cứu chữa con. Con hãy về bình an và khỏi hẳn bệnh” (Mc 5,34). Rồi với ông Gia-ia đang hụt hẫng khi nghe tin báo con gái ông đã chết, Đức Giêsu ủi an: “Ông đừng sợ, chỉ cần tin thôi" (Mc 5,36). Giờ đây, trước một loạt những câu hỏi của những người đồng hương về nguồn gốc sự khôn ngoan và năng quyền làm những sự lạ của Ngài khi nhìn lại thân thế đơn sơ, bình thường của Ngài; Đức Giêsu đã “không làm phép lạ nào được” và vô cùng “ngạc nhiên vì họ cứng lòng tin” (Mc 6,5).

Nếu Đức Giêsu đã ngạc nhiên vì lòng tin của viên đại đội trưởng người Roma đến xin Ngài chữa cho người đầy tớ đang bị đau nặng (x.Mt 8,5-13) và vô cùng cảm phục người đàn bà xứ Canaan xin ngài chữa cho đứa con gái bị tà thần quấy phá (x.Mt 15,21-28) thì giờ đây, Ngài phải đau lòng nói với những người đồng hương, những người thân thuộc của Ngài: “Không một tiên tri nào mà không bị khinh bỉ ở quê hương, gia đình họ hàng mình” (Mc 6,4).

Lạy Chúa Giêsu, khi Chúa về thăm về nhà

có cả các môn đệ cùng đi theo Chúa (x. Mc 6,1).

Khi đặt mình vào chỗ của các môn đệ

là những người đã nghe Chúa giảng dạy nhiều điều,

đã thấy Chúa làm phép lạ cho nhiều người,

cũng như đã chứng kiến Chúa ngạc nhiên thế nào trước sự “cứng lòng tin”

của những người đồng hương và họ hàng thân thuộc, 

chúng con tự hỏi: Chúng con sẽ có thái độ nào?!

 

Chúng con chỉ biết rằng, khi tiếp tục cuộc hành trình với Chúa,

sẽ có một ngày, khi các môn đệ không thể chữa cho đứa bé bị quỷ câm ám,

các ông sẽ nghe lời phiền trách của người cha đứa bé:

“Tôi đã nói với các môn đệ Thầy để họ trừ tên quỷ đó,

nhưng các ông không làm nổi” (Mc 9,18).

Và đó sẽ là lần thứ hai, các môn đệ lại nghe lời não nề của Chúa:

“Ôi thế hệ cứng lòng, không chịu tin!

Tôi phải ở cùng các người cho đến bao giờ,

còn phải chịu đựng các người cho đến bao giờ nữa!” (Mc 9,19).

Lạy Chúa, sau tất cả, chúng con chỉ biết thốt lên cùng Chúa và thiết tha khẩn nguyện:

"Xin Chúa thương đỡ nâng lòng tin yếu kém của chúng con!" (Mc 9,24).

Amen!

Sr. Maria Võ Diễm Trinh, FMA