img-detail
calendar 04/12/2023

Suy niệm Lời Chúa - Thứ Ba tuần I mùa Vọng

PHÚC CHO CHÚNG TA VÌ ĐƯỢC THẤY CHÚA GIÊSU

(Is 11:1-10; Lc 10:21-24)

Trong bài đọc 1 hôm nay, Ngôn sứ Isaia trình bày cho chúng ta về hình ảnh Đấng sẽ đến từ gốc tổ Giesê. Dấu hiệu để nhận ra Đấng này là có Thần Khí Đức Chúa ngự trên: “thần khí khôn ngoan và minh mẫn, thần khí mưu lược và dũng mãnh, thần khí hiểu biết và kính sợ Đức Chúa” (Is 11:2). Với Thần Khí của Đức Chúa, Ngài sẽ không xét xử theo dáng vẻ bên ngoài, cũng không phán quyết theo lời kẻ khác nói, nhưng xét xử công minh cho người thấp cổ bé miệng, và phán quyết vô tư bênh kẻ nghèo trong xứ sở. Lời Người nói là cây roi đánh vào xứ sở, hơi miệng thở ra giết chết kẻ gian tà. Đai thắt ngang lưng là đức công chính, giải buộc bên sườn là đức tín thành” (Is 11:3-5). Trong những lời trên, điều đáng để chúng ta suy gẫm là việc Đấng đến từ gốc tổ Giesê sẽ không nhìn dáng vẻ bề ngoài hay dựa trên lời nói của người khác để xét đoán một người Ngài dựa vào sự công minh và tình yêu để xét xử. Lời nói của Ngài luôn mang lại điều ngay thẳng và canh tân. Nhìn lại cuộc sống mỗi người, nhiều lần chúng ta cũng dựa vào dáng vẻ bề ngoài hoặc lời nói của anh chị em mình để xét đoán họ. Chúng ta cũng thường dùng lời nói của mình để làm tổn thương người khác. Có câu nói chúng ta thường nghe là: nhìn mặt mà bắt hình dong. Dáng vẻ bề ngoài nay còn mai mất, còn lời nói thì cũng như gió thổi bay. Chỉ có con tim tràn đầy tình yêu và tha thứ mới theo chúng ta đến khi xuống nấm mồ. Hãy sống một cuộc sống bao dung và cảm thông: không xét đoán người khác theo vẻ bề ngoài hay chỉ dựa trên lời nói của người khác.

Chi tiết thứ hai chúng ta có thể suy gẫm trong bài đọc 1 là hình ảnh bình an mà Đấng đến từ gốc tổ Giesê sẽ mang lại: “Bấy giờ sói sẽ ở với chiên con, beo nằm bên dê nhỏ. Bò tơ và sư tử non được nuôi chung với nhau, một cậu bé sẽ chăn dắt chúng. Bò cái kết thân cùng gấu cái, con của chúng nằm chung một chỗ, sư tử cũng ăn rơm như bò. Bé thơ còn đang bú giỡn chơi bên hang rắn lục, trẻ thơ vừa cai sữa thọc tay vào ổ rắn hổ mang. Sẽ không còn ai tác hại và tàn phá trên khắp núi thánh của Ta, vì sự hiểu biết Đức Chúa sẽ tràn ngập đất này, cũng như nước lấp đầy lòng biển” (Is 11:6-9). Chúng ta thấy những thú vật thường là kẻ thù của nhau trở thành bạn trong thời của Đấng thiên sai đến. Nói cách khác, sự hiện diện của Ngài mang lại bình an và hiệp nhất cho mọi loài mọi vật. Chi tiết này nhắc nhở chúng ta về sự hiện diện của mình. Đã bao nhiêu lần trong cuộc sống, sự hiện diện của chúng ta không mang lại bình an và hiệp nhất, nhưng mang lại sự bất an và chia rẽ giữa anh chị em mình.

Bài Tin Mừng hôm nay vẫn nằm trong bối cảnh giáo huấn của Chúa Giêsu về sứ vụ truyền giáo. Sau khi được sai đi và hôm nay trở về, các môn đệ kể cho Chúa Giêsu những “chiến công” của mình. Chúng ta có thể chia bài Tin Mừng làm hai phần: phần 1 bao gồm lời “cầu nguyện” của Chúa Giêsu với Chúa Cha, và phần 2 là lời chúc phúc của Chúa Giêsu cho các môn đệ. Trong phần 1 (Lc 10:21-22) Chúa Giêsu mạc khải cho chúng ta về Chúa Cha. Ngài quy chiếu mọi sự về Chúa Cha. Đứng trước sự thành công của các môn đệ trong sứ vụ, Chúa Giêsu mời gọi các ông trở về nguồn của sứ vụ, đó là Chúa Cha, Đấng sai Ngài đến. Chi tiết đáng để chúng ta lưu ý là việc Chúa Giêsu “được Thánh Thần tác động.” Đây là một nét đặc trưng trong Tin Mừng Thánh Luca, đó là Chúa Giêsu luôn hoạt động dưới “tác động của Chúa Thánh Thần.” Chi tiết này và lời “cầu nguyện” của Ngài đã mạc khải Thiên Chúa của chúng ta là Thiên Chúa Ba Ngôi: “Ngay giờ ấy, được Thánh Thần tác động, Đức Giêsu hớn hở vui mừng và nói: “Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu kín không cho bậc khôn ngoan thông thái biết những điều này, nhưng lại mạc khải cho những người bé mọn. Vâng, lạy Cha, vì đó là điều đẹp ý Cha.” Chúng ta tự hỏi: “Những điều này” là gì? Trong bối cảnh của Tin Mừng Thánh Luca, chúng ám chỉ đến bn chất của Nước Thiên Chúa, sự hiệp nhất giữa các môn đệ với Chúa Giêsu trong sứ mệnh, và tương quan của Chúa Giêsu với Chúa Cha. Tư tưởng này cũng giống với tư tưởng được trình bày trong Lc 8:10 [người khôn ngoan – trẻ nhỏ], đó là có sự tương phản giữa những người không cần Thiên Chúa và những người bé nhỏ, các môn đệ Chúa Giêsu là những người đến với Chúa với con tim và tâm trí rộng mở. Chúng ta thuộc loại nào trong hai loại trên? Chỉ có người cần đến Thiên Chúa mới hiểu được những lời sau của Chúa Giêsu: “Cha tôi đã giao phó mọi sự cho tôi. Và không ai biết người Con là ai, trừ Chúa Cha, cũng như không ai biết Chúa Cha là ai, trừ người Con, và kẻ mà người Con muốn mạc khải cho.” Qua những lời này, Chúa Giêsu ám chỉ đến [trong bối cảnh Tin Mừng Thánh Luca] sự hiểu biết mà Chúa Con có về Chúa Cha và sự hiểu biết rằng chỉ có mình Chúa Giêsu là Đấng truyền tải sự hiểu biết đó cho các môn đệ. Nói cách cụ thể, nếu chúng ta không đến với Chúa Giêsu, chúng ta sẽ không biết Thiên Chúa là ai!

Phần cuối (Lc 10:23-24) trình bày cho chúng ta về viễn cảnh của thế hệ mới được Chúa Giêsu khởi đầu: “Phúc thay mắt nào được thấy điều anh em thấy! Quả vậy, Thầy bảo cho anh em biết: nhiều ngôn sứ và nhiều vua chúa đã muốn thấy điều anh em đang thấy, mà không được thấy, muốn nghe điều anh em đang nghe, mà không được nghe” (Lc 10:23-24). Trong thế hệ mới này, các môn đệ chứng kiến hoạt động sứ vụ của Ngài và chia sẻ trong năng quyền làm điều tốt của Ngài. Viễn cảnh về sứ vụ mà các môn đệ kinh nghiệm, những người lãnh đạo tôn giáo hoặc những nhà lãnh đạo chính trị không thể mang lại. Điều này khuyến cáo chúng ta về việc dựa vào những người nổi tiếng hay quyền lực thế gian cho sứ vụ của mình. Điều họ đem lại cho chúng ta trong sứ vụ chỉ là sự trợ giúp [chủ yếu là về vật chất]. Chỉ có Thiên Chúa mới mang đến cho chúng ta ý nghĩa trọn vẹn của sứ vụ. Không có Thiên Chúa như “khởi đầu và kết thúc” của sứ vụ, những hoạt động tông đồ của chúng ta cũng chỉ là những hoạt động xã hội không hơn không kém, chứ không phải là chia sẻ trong sứ vụ của Chúa Giêsu hoặc được sai đi nhân danh Ngài.