img-detail
calendar 06/05/2024

Suy niệm Lời Chúa: Thứ Ba tuần VI Phục Sinh

THÁNH THẦN LUÔN ĐỒNG HÀNH VỚI CHÚNG TA

(Cv 16:22-34; Ga 16:5-11)

Lm. Antôn Nguyễn Ngọc Dũng, SDB

Một hình ảnh thật cảm động được trình bày trong bài đọc 1 hôm nay, đó là việc Phaolô và Xila rao giảng Tin Mừng ngay cả trong lúc bị chống đối, đánh đòn và bị lao tù. Các ngài cảm hoá ngay cả viên cai ngục [và cả nhà của ông], người “tống hai ông vào phòng giam sâu nhất và cùm chân lại” (Cv 16:24), hay nói đúng hơn là “kẻ thù” của hai ông. Chính thái độ “lấy ơn báo oán” của các ngài đã cải hoá người cai tù và gia đình ông. Ai trong chúng ta cũng muốn cải hoá người khác, nhất là những người mà chúng ta cho là không tốt [hoặc chưa tốt], những người làm chúng ta phải rơi lệ. Nhưng cách thức chúng ta cảm hoá họ đôi khi mang tính cách “trả thù” và với thái độ “trịch thượng và dạy đời” hơn là tỏ cho họ sự hiền dịu, yêu thương và tha thứ của Thiên Chúa. Lời mời gọi của Chúa Giêsu cho các môn đệ, hãy yêu thương k thù và làm ơn cho những k ghét các con, phải là một trong những tính chất của những người Kitô hữu. Chúng ta cần phải tận dụng mọi cơ hội để tỏ cho người khác tình yêu và niềm vui được biết và tin vào Thiên Chúa.

Về phần mình, người cai ngục đã nhận ra tình thương và ơn cứu độ của Thiên Chúa dành cho ông sau sự kiện động đất và những người tù “không trốn chạy.” Điều để chúng ta suy gẫm là câu hỏi đầu tiên của ông với Phaolô và Xila sau sự kiện: “Thưa các ngài, tôi phải làm gì để được cứu độ?” (Cv 16:30). Ông không hỏi: “Tại sao các ông không chạy trốn khi có cơ hội?” Ông biết nhìn vượt qua sự kiện để nhận ra ý định cứu độ của Thiên Chúa dành cho ông và gia đình của ông. Điều này nhắc nhở chúng ta rằng: Thiên Chúa có thể dùng tất cả những sự kiện [vui hay buồn, tốt hay xấu] xảy ra trong ngày sống hầu mưu ích ơn cứu độ cho chúng ta và cho những người thân yêu của chúng ta. Liệu chúng ta có nhìn ra bàn tay nhân từ của Ngài trong những sự kiện xảy ra trong ngày sống không?

Bài Tin Mừng hôm nay bắt đầu trình bày cho chúng ta một cách rõ ràng hơn vai trò của Chúa Thánh Thần trong tương quan với thế gian và các môn đệ. Để chuẩn bị chúng ta mừng Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống, Lời Chúa trong các Bài Tin Mừng mỗi ngày tập trung vào việc Chúa Giêsu chuẩn bị các môn đệ đối diện với sự kiện Ngài sẽ ra đi về với Chúa Cha và sẽ sai Chúa Thánh Thần đến với họ. Đọc bài Tin Mừng hôm nay trong bối cảnh đó, chúng ta có thể rút ra ba điều sau cho ngày sống của chúng ta.

Thứ nhất, Chúa Giêsu giải thích cho các môn đệ lý do làm các ông phải ưu phiền: “Bây giờ Thầy đến cùng Đấng đã sai Thầy, và không ai trong anh em hỏi: ‘Thầy đi đâu?’ Nhưng vì Thầy nói ra các điều ấy, nên lòng anh em tràn ngập ưu phiền” (Ga 16:5-6). Lúc này các môn đệ biết Chúa Giêsu sắp về với Chúa Cha. Điều này được hàm ý trong câu: “không ai trong anh em hỏi, ‘Thầy đi đâu?’.” Chúa Giêsu hiểu tâm lý của con người rất rõ, vì Ngài là người thật. Ngài biết cuộc chia ly nào cũng mang lại ưu phiền. Ngài biết khi Ngài “chia tay” các môn đệ để về với Chúa Cha thì các môn đệ sẽ ưu phiền. Đó là điều tự nhiên của con người. Chúng ta cũng thế, khi chia tay một người chúng ta yêu mến, chúng ta cũng ưu phin “đến chết được.” Tuy nhiên, trong thực tế, chúng ta thường đau buồn khi chúng ta chia tay với con người. Còn khi “chia tay” với Chúa lúc chúng ta “phạm tội,” chúng ta không mấy đau buồn. Nhiều người trong chúng ta còn sống lì trong tình trạng tội lỗi của mình. Hãy ưu phiền khi chúng ta “mất Chúa” hơn là khi chúng ta “mất của.”

Thứ hai, Chúa Giêsu nói cho các môn đệ về ích lợi cho họ khi Ngài về với Chúa Cha: “Song, Thầy nói thật với anh em: Thầy ra đi thì có lợi cho anh em. Thật vậy, nếu Thầy không ra đi, Đấng Bảo Trợ sẽ không đến với anh em; nhưng nếu Thầy đi, Thầy sẽ sai Đấng ấy đến với anh em” (Ga 16:7). Từ những lời này, Chúa Giêsu muốn trấn an và làm dịu nỗi ưu phiền của các môn đệ. Một lần nữa, chúng ta thấy Chúa Giêsu rất tâm lý: Ngài nói cho các môn đệ về mối lợi mà các ông sẽ có khi Ngài ra đi về với Chúa Cha. Thường những người gặp ưu phiền rất cần những lời khích lệ và động viên để giúp họ nhận ra được “mối lợi” ẩn sau những ưu phiền của họ. Chúng ta có làm được điều này không? Hay những lời nói của chúng ta càng làm cho họ mất đi sự bình an của tâm hồn hoặc chỉ nhìn thấy mối lợi về vật chất hơn là mối lợi thiêng liêng được ẩn dấu trong Thiên Chúa.

Thứ ba, Chúa Giêsu giải thích cho các môn đệ về vai trò của Chúa Thánh Thần trong tương quan với thế gian: “Khi Người đến, Người sẽ chứng minh rằng thế gian sai lầm về tội lỗi, về sự công chính và việc xét xử: về tội lỗi: vì chúng không tin vào Thầy; về sự công chính: vì Thầy đến cùng Chúa Cha, và anh em không còn thấy Thầy nữa; về việc xét xử: vì Thủ lãnh thế gian này đã bị xét xử rồi” (Ga 16:8-11). Trong những câu này, chúng ta thấy vai trò của Chúa Thánh Thần là chứng minh sự sai lầm của thế gian. Theo các học giả Kinh Thánh, chữ “chứng minh” ở đây có thể được hiểu là “đem ra ánh sáng” hoặc “kết án.” Chúa Thánh Thần chứng minh sự sai lầm của thế gian về ba điều: (1) về tội lỗi – trong Tin Mừng của Thánh Gioan, “tội lỗi” ám chỉ sự “không tin” vào Chúa Giêsu (x. 3:19, 36; 8:21-24; 15:22-25); (2) về sự công chính – trong Tin Mừng Thánh Gioan, từ này chỉ xuất hiện ở đây dù trong Ga 5:30 Thánh Gioan đã khẳng định Chúa Giêsu, Đấng luôn làm theo ý muốn của Đấng đã sai Ngài, phán xét rất “công minh.” Trong bối cảnh này, sự công chính ám chỉ đến việc “làm theo ý muốn của Thiên Chúa”; (3) về xét xử – chúng ta tìm thấy điểm này trong Ga 7:24. Trong câu này, Chúa Giêsu thách đố những người kết án Ngài về việc chữa lành trong ngày Sabbath. Ngài kêu gọi họ “đừng xét đoán theo bề ngoài nữa, nhưng hãy xét đoán công minh.” Phía sau câu này là lời mời gọi đừng xét đoán, để chúng ta khỏi bị Thiên Chúa xét đoán. Tóm lại, qua ba điều Chúa Thánh Thần chứng minh cho thế gian, chúng ta rút ra điều đáng suy gẫm sau: Chúng ta được mời gọi tin vào Chúa Giêsu, và niềm tin này được diễn tả trước hết qua việc tìm kiếm và thực hành thánh ý Chúa và không xét đoán anh chị em.