img-detail
calendar 08/05/2024

Suy niệm Lời Chúa: Thứ Năm tuần VI Phục Sinh

TÌM NIỀM VUI TRONG CHÚA

(Cv 18:1-8; Ga 16:16-20)

Lm. Antôn Nguyễn Ngọc Dũng, SDB

Ơn gọi làm tông đồ cho dân ngoại ngày càng trở nên rõ nét hơn nơi Thánh Phaolô. Điều này là nội dung chính trong bài đọc 1 hôm nay. Dù biết mình đã được kêu mời làm tông đồ cho dân ngoại, nhưng, chúng ta có thể nói rằng, vì khuynh hướng tự nhiên, Phaolô vẫn muốn làm việc cho những người “đồng bào” của mình là những người Do Thái. Đây cũng chính là cám dỗ cho mỗi người chúng ta. Chúng ta luôn mong làm việc với những người chúng ta quen, những người có cùng niềm tin, cùng sở thích. Không mấy người trong chúng ta muốn làm việc cho những người xa lạ.

Khi làm việc cho người Do Thái, Thánh Phaolô cũng gặp được những người cộng tác với ngài. Họ cũng là những người rất quảng đại với ngài, như Aquila và vợ là Pơrítkila (x. Cv 18:1-3)). Tuy nhiên, bên cạnh đó, ngài cũng bị chính những người đồng bào của mình chống đối và nói lộng ngôn (x. Cv 18:6). Vì sự chống đối này mà Thánh Phaolô quyết định sẽ đến với dân ngoại. Chi tiết này nhắc nhở chúng ta về một “chân lý” trong cuộc sống, đó là chúng ta không thể làm hài lòng hết mọi người. Dù chúng ta có sống tốt, sống vui và làm những điều tốt đẹp đến đâu, vẫn có người chống đối và nói những lời không tốt về chúng ta. Khi biết được “chân lý” này, chúng ta đừng để cho mình bị chi phối bởi một sự chống đối của một vài người mà dừng làm việc tốt, ngừng làm chứng cho Chúa qua đời sống yêu thương, cảm thông và tha thứ của chúng ta. Đừng để cho bất kỳ người nào lấy đi niềm vui có Chúa và làm việc với Chúa của chúng ta!

Kinh nghiệm thường ngày dạy chúng ta rằng, không phải lúc nào chúng ta cũng có thể cảm nghiệm được sự hiện diện gần gũi của Thiên Chúa hoặc của Chúa Giêsu. Có những lúc chúng ta thấy Chúa rất gần, nhưng cũng có lúc chúng ta thấy Chúa quá xa vời. Điều này được diễn tả cách trung thực qua lời nói của Chúa Giêsu trong bài Tin Mừng hôm nay. Nói cách khác, Chúa Giêsu dường như muốn chơi trò chơi trốn tìm với các môn đệ. “Ít lâu nữa, anh em sẽ không còn trông thấy Thầy, rồi ít lâu nữa, anh em sẽ lại thấy Thầy” (Ga 16:16). Trong câu này, Chúa Giêsu chuyển sự tập trung của các môn đệ từ “nơi Ngài đi” đến “ít lâu nữa,” từ “nơi chốn” đến “thời gian.”

Đề tài “ít lâu nữa” là trung tâm của 4 câu (16-19) trong bài Tin Mừng hôm nay. Câu 16 được xem là “tiền đề” của “câu đố” mới cho các môn đệ. Hai câu tiếp theo (17 và 18) nói đến sự cố gng tìm câu trả lời cho câu đố của các môn đệ, nhưng cuối cùng, họ không thể tìm thấy câu trả lời. Câu 19 nói đến sự can thiệp của Chúa Giêsu để giúp các môn đệ tìm ra câu trả lời. Trong câu này có một chi tiết mà chúng ta cần lưu ý là “Đức Giêsu biết là các ông muốn hỏi mình, nên bảo các ông….” Chi tiết này ám chỉ về sự “biết trước” của Chúa Giêsu mà chúng ta thường gặp trong Tin Mừng Gioan: Chúa Giêsu luôn đi bước trước. Ngài “đã biết” và “đi bước trước” để giải thích cho các môn đệ điều các ông đang thắc mắc. Điều này có ý nghĩa gì với chúng ta? Trong cuộc sống, chúng ta cũng gặp nhiều điều không hiểu. Nhưng chúng ta không dám hỏi Chúa? Nhiều khi chúng ta cứ loay hoay đi tìm câu trả lời cho riêng mình, hay chúng ta tìm sự giúp đỡ từ con người hơn là từ Thiên Chúa. Tuy nhiên, chúng ta cần lưu ý rằng, Chúa luôn đi bước trước. Ngài luôn tìm cách giải thích cho chúng ta bằng nhiều cách: qua lời Ngài, qua các sự kiện xảy ra trong ngày sống hoặc qua những người khác. Liệu chúng ta có nhạy cảm và nhận ra sự hướng dẫn của Ngài không?

Trở lại với “câu đố” và câu giải thích của Chúa Giêsu, chúng ta nhận ra rằng Chúa Giêsu không cho các môn đệ câu trả lời trắng đen. Ngài giải thích “ít lâu nữa” không phải là thời gian ám chỉ về Ngài, nhưng ám chỉ về các môn đệ: “anh em sẽ khóc lóc và than van, còn thế gian sẽ vui mừng. Anh em sẽ lo buồn, nhưng nỗi buồn của anh em sẽ trở thành niềm vui” (Ga 16:20). Trong những lời này, chúng ta nhận thấy một sự “đổi ngược” mang tính mc khải sẽ xảy ra trong thời cánh chung. Các môn đệ của Ngài sẽ khóc lóc và lo buồn, thế gian sẽ vui mừng. Nhưng sự khóc lóc và lo buồn của các môn đệ không “tồn tại muôn đời.” Sự khóc lóc và lo buồn của các môn đệ sẽ trở thành niềm vui. Lời hứa về sự “đổi ngược” này sẽ xảy ra trong “tương lai.” Điều này nhắc nhở chúng ta rằng:  trong cuộc sống, khi gặp phải những khó khăn, thử thách, buồn sầu và lo lắng, chúng ta đừng để cho những điều đó lấy mất đi niềm tin và hy vọng của chúng ta vào một tương lai với nhiều niềm vui và hạnh phúc đang chờ đợi. Những người sống không niềm tin và hy vọng vào một tương lai đầy yêu thương và niềm vui sẽ thấy mỗi giây phút sống của mình rất nặng nề và không có ý nghĩa. Ngược lại, những người đón nhận mọi khó khăn và th thách trong cuộc sống với con tim của Chúa Giêsu sẽ luôn thấy cuộc sống này thật đẹp và có ý nghĩa.